Ngồi xe ngựa cả ngày khiến ta mệt rã rời, thế là ngủ thẳng một giấc mê man.
Ta vốn tưởng ngủ trên sàn sẽ lạnh, nhưng suốt cả đêm lại đặc biệt ấm áp, giấc ngủ này thật sự rất ngon.
Lúc ta tỉnh dậy, Triệu thúc vừa đúng lúc bưng vào mấy bát cháo mua ở quán cùng vài cái màn thầu.
“Tiểu tướng quân, ta… ta không biết ngài định ngủ dưới sàn, nếu biết thì lẽ ra phải để ta ngủ dưới sàn mới đúng.”
Ta ngơ ra một chút rồi lập tức hiểu ra.
Triệu thúc không biết thân phận của A Triều, cứ tưởng ta sẽ ngủ chung giường với A Triều.
“Không sao đâu. Ngài đ.á.n.h xe mệt hơn, ngủ trên tháp sẽ thoải mái hơn. Ta ngủ đâu cũng như nhau, không kén.”
Ta vươn vai một cái, theo bản năng nhìn về phía mép giường.
“A Triều đâu rồi?”
“Ồ, Lý công t.ử sáng sớm đã nhờ tiểu nhị trong quán chuẩn bị nước cho hắn, đi tắm rồi.”
“Tắm?”
Đúng là được nuôi dưỡng trong nhung lụa, một ngày không tắm cũng không chịu nổi.
Chắc hẳn tối qua cũng đã nhịn suốt cả đêm.
“Đúng vậy… ủa? Nhưng tính ra cũng đã qua một nén nhang rồi, sao vẫn chưa thấy hắn ra?”
“Cái gì? Lâu vậy rồi à?”
Ta lập tức bật dậy.
“Để ta đi xem hắn. Hắn ở đâu?”
“Hình như xuống lầu, rẽ trái, phòng cuối cùng.”
Ta chạy như bay suốt dọc đường. Đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mới được.
Nghĩ lại thì… kẻ muốn lấy mạng hắn nhiều như vậy, bất kỳ ai bên cạnh cũng có thể muốn g.i.ế.c hắn.
Đến trước căn phòng mà Triệu thúc nói ở dưới lầu, ta vừa đập cửa vừa gọi vào trong:
“A Triều? A Triều? Ngươi ở trong đó không?”
Không có tiếng đáp. Ta lùi lại hai bước, xoay người lấy đà rồi đá mạnh một cái làm cửa bật tung.
“A Triều, ngươi không sao chứ? Ta vào đây!”
Ngay khoảnh khắc cửa mở ra, một tràng tiếng nước ào ào vang lên.
Người bên trong dường như bị giật mình, từ trong nước đứng bật dậy.
Sau khi nghe thấy là giọng của ta thì hình như lại dừng động tác.
Ta không để ý tới những chi tiết ấy. Vì quá sốt ruột, ta lập tức vòng qua tấm bình phong phía trước, đi thẳng tới trước mặt A Triều.
Ta sững sờ nhìn thân thể trần trụi không một mảnh vải của hắn.
Những giọt nước men theo hàng mi dài của hắn trượt xuống, lướt qua đôi môi dày mỏng vừa phải, theo yết hầu đang lên xuống mà chảy dọc xuống dưới.
Lúc nhanh lúc chậm, chảy qua những múi bụng rõ ràng, rồi biến mất nơi đường nhân ngư gợi cảm.
Nhìn chỗ ấy khiến người ta m.á.u nóng sôi trào.
Dáng vẻ như thế này của hắn… ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy…
Ta hoảng loạn dời mắt đi, nuốt khan một cái, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
“Cái… cái đó. Vừa nãy ta gọi ngươi ngoài cửa mấy lần rồi. Thấy ngươi không trả lời, ta sợ ngươi xảy ra chuyện nên nóng ruột xông vào. Xin… xin lỗi nhé.”
“Không… không sao…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng A Triều nghe không có gì biến đổi, nhưng xuyên qua làn hơi nước, ta lại nhìn rất rõ đôi tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u của hắn.
Xong rồi, hắn nhất định sẽ cảm thấy ta rất thất lễ nhỉ, hắn sẽ không ghét ta chứ?
Dù trong góc nhìn của hắn ta cũng là nam nhân, nhưng nam nhân chắc cũng hiếm khi nhìn thấy một nam nhân khác trong trạng thái như vậy phải không?
“Vậy ta ra ngoài trước, ngài cứ tắm từ từ.”
Ta máy móc xoay người, tay chân cùng lúc bước từng bước về phía cửa.
Sau chuyện đó, ta cũng ngại ngồi trong xe ngựa, cứ luôn tranh với Triệu thúc để được đ.á.n.h xe rồi trò chuyện.
A Triều thì vẫn như bình thường, nhìn không ra chuyện ấy có ảnh hưởng gì đến hắn.
Như vậy lại khiến ta trông có vẻ không đủ phóng khoáng, nên dần dần ta cũng ném chuyện đó ra sau đầu.
Cuối cùng, sau nửa tháng vừa đi vừa chơi, chúng ta đã đến nơi cách kinh thành hơn mười dặm.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Dưới chân thiên t.ử, nơi này rõ ràng phồn hoa hơn nhiều.
Chúng ta quyết định ở lại đây một đêm, ngày mai đi nốt ngày cuối cùng.
Bây giờ trời còn sớm, ba người chúng ta đặt hành lý ở khách điếm rồi ra ngoài dạo chơi.
Trên phố, chẳng bao lâu Triệu thúc đã gặp lại vài người bạn cũ nhiều năm chưa gặp.
Đều là những đồng đội từng sống c.h.ế.t cùng nhau trên chiến trường, mấy người không khỏi cảm khái đến rơi nước mắt.
Họ nói hôm nay nhất định phải uống cho thật đã.
Triệu thúc khó xử nhìn ta.
Ta nghĩ đã đưa chúng ta đến đây rồi, Triệu thúc cũng không cần phải tiễn thêm nữa, nên dẫn A Triều tạm biệt ông.
Ta kéo A Triều đi về phía con phố náo nhiệt.
Hôm nay đúng là ngày trăng tròn, Tết Trung Thu, trên đường bày đầy đủ loại đồ chơi thú vị.
Khi màn đêm buông xuống, hai bên đường thắp lên đủ loại đèn l.ồ.ng rực rỡ sắc màu.
Chúng ta dừng lại trước một quầy bán mặt nạ.
Người bán nói rằng mặt nạ ở đây đều được chạm khắc thủ công, mỗi cái đều là độc nhất vô nhị.
Ta chọn kỹ một chiếc màu đen, bên trên khắc một con rắn nhỏ, rồi đeo lên mặt A Triều.
Ừm, không nhìn thấy dung mạo thật, độ an toàn tăng lên.
A Triều dường như rất thích chiếc mặt nạ này, khóe miệng toàn là ý cười không giấu được.
Phải nói rằng hắn và ta giống nhau ở chỗ đều có mắt nhìn.
Ta lại lấy một chiếc nữa, cũng khắc rắn nhỏ, nhưng là màu trắng, rồi đeo lên mặt mình.
Như vậy dù có đeo mặt nạ, chúng ta cũng có thể nhận ra nhau.
Chúng ta cùng nhau đoán đố đèn, cùng thả đèn Khổng Minh, cùng ăn đủ loại món ngon.
Ta kéo A Triều đến dưới một cây đại thụ treo đầy dải lụa đỏ, đưa cho hắn một mảnh giấy đỏ.
“A Triều, ta vừa nghe người ta nói, viết điều ước lên mảnh giấy này, buộc dây đỏ rồi treo lên cây thì rất linh nghiệm. Chúng ta cũng thử cầu may một chút.”
“Được.”
Ta viết lên giấy: “Nguyện phụ thân ta sống trăm tuổi, vui vẻ không lo.”
Lần đầu tiên rời xa phụ thân lâu như vậy, cũng có chút nhớ ông.