Thái Tử Bám Người

Chương 8



Ngày lễ đáng lẽ phải đoàn tụ thế này, một mình ông chắc hẳn sẽ rất cô đơn.

 

Chỉ là ta không biết rằng lúc này phụ thân ta đang triệu tập mọi người trong thôn đến nhà, mở một buổi hội Trung Thu náo nhiệt.

 

Ta nhìn mảnh giấy vừa treo lên một lúc, lúc này A Triều cũng đã treo điều ước của hắn lên.

 

“Chúng ta về thôi.”

 

“Ừm, được.”

 

Khi ta xoay người, trong khóe mắt thoáng thấy vài bóng đen, dường như cố ý hay vô tình đang ném ánh nhìn về phía chúng ta.

 

7

 

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm quan sát bầy sói đói săn lợn rừng của ta mà phán đoán, lúc này chúng ta chắc chắn đã bị bao vây rồi. 

 

Bọn chúng đang tìm thời cơ tốt nhất để nhào lên.

 

Hiện tại địch đông ta ít, ta ở ngoài sáng còn chúng ở trong tối. 

 

Nếu chỉ có một mình ta thì liều xông ra cũng không phải không thể thoát, nhưng mang theo A Triều thì khó mà rút thân. 

 

Bây giờ cách duy nhất là gây ra hỗn loạn trong đám đông, phân tán sự chú ý của bọn chúng.

 

Ta không để lộ vẻ gì, lặng lẽ nắm lấy tay A Triều, giả vờ như không phát hiện ra chúng.

 

Ta cố ý hòa vào dòng người, muốn cắt đuôi bọn chúng, nhưng chẳng bao lâu lại bị chúng khóa c.h.ặ.t vị trí một cách rõ ràng.

 

Vì sao?

 

Người đông như vậy, ánh sáng lại tối thế này, bọn chúng làm sao có thể dễ dàng nhận ra chúng ta như vậy?

 

“A Triều, bên kia có rất nhiều người vây lại, hình như đang biểu diễn ảo thuật, chúng ta qua xem đi.”

 

A Triều nhận ra sự khác thường của ta, nhưng hắn cũng không hỏi thêm gì, chỉ phối hợp đi theo ta.

 

Một mình hắn ở nơi ăn thịt người không nhả xương kia, không có sự che chở của mẫu thân mà vẫn có thể bình an lớn lên đến giờ, hắn rất thông minh.

 

Đầu óc ta vận chuyển cực nhanh, nhưng mắt lại lơ đãng nhìn màn biểu diễn trên đài.

 

Chỉ thấy người diễn trên đài vung tay một cái, chiếc mặt nạ trên mặt liên tục thay đổi.

 

Ta đột nhiên giật mình tỉnh táo, lập tức thuận tay giật đại một chiếc mặt nạ bình thường từ một đứa trẻ bên cạnh.

 

Loại mặt nạ này đâu đâu cũng có, vơ một cái là được cả nắm.

 

Thấy đứa trẻ sắp khóc, ta liền nhét luôn que hồ lô đường đã ăn mất một viên trong tay vào miệng nó. 

 

Tiện thể đưa cho nó vài miếng bạc vụn, lúc này nó mới hí hửng l.i.ế.m hồ lô đường chạy về bên phụ mẫu.

 

“A Triều, ngươi đổi sang cái mặt nạ này đi.”

 

“Được.”

 

A Triều vui vẻ nhận lấy mặt nạ rồi thay cái đang đeo ra.

 

Ta vừa định ném chiếc mặt nạ hắn vừa tháo xuống đi.

 

Nhưng A Triều lại rất tự nhiên nhét chiếc mặt nạ vừa tháo vào trong tay áo.

 

Ta nhìn hắn cất mặt nạ vào tay áo, không nhịn được bĩu môi, người này mất trí nhớ rồi mà vẫn còn nhớ giữ cái thứ đồ có thêu con rắn này.

 

Đúng lúc đó, một tiếng nổ xé toang bầu trời, mặt đất trong chớp mắt được chiếu sáng rực rỡ.

 

Khóe miệng ta không kìm được cong lên.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta chính là đang chờ cơ hội này. Lúc nãy khi mua hồ lô đường đã nghe nói vào giờ này sẽ b.ắ.n pháo hoa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thời cơ vừa khéo, đúng là trời giúp ta.

 

Ta tháo mặt nạ xuống, kéo A Triều hòa vào đám đông đang đuổi theo pháo hoa.

 

Những kẻ áo đen bị bức tường thịt người chặn lại, chẳng bao lâu đã hoàn toàn bị chúng ta bỏ lại phía sau.

 

Chúng ta dừng lại trong một con hẻm yên tĩnh.

 

“Được rồi, tạm thời an toàn rồi, nghỉ một chút đi.”

 

Ta thở hổn hển, cố bình ổn trái tim đang đập cuồng loạn vì kích thích.

 

Pháo hoa vẫn đang nở rộ không xa, chúng ta không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

 

Ánh pháo hoa trên đầu lúc sáng lúc tối phản chiếu trong đôi mắt của A Triều.

 

A Triều bỗng cúi đầu nhìn thẳng vào mắt ta. Tim ta hụt một nhịp, rồi lập tức đập còn dữ dội hơn lúc nãy.

 

Ta không nhìn rõ biểu cảm của A Triều, chỉ vội vàng cúi đầu xuống, khẽ nói:

 

“Pháo hoa thật đẹp.”

 

A Triều khẽ cười phụ họa:

 

“Đúng là rất đẹp.”

 

Trong một khoảnh khắc, ta chợt nghĩ, giá như A Triều không phải là thái t.ử thì tốt biết mấy.

 

Đột nhiên, từ con hẻm bên cạnh có một người lao ra, ném về phía chúng ta một cục gì đó đen sì.

 

Phản ứng của ta cực nhanh, lập tức né sang bên, thuận tay kéo A Triều theo.

 

Nhưng A Triều dường như đang thất thần. 

 

Ngay khi cục đen kia sắp chạm vào hắn, trong tay hắn xuất hiện một con d.a.o găm ngắn đ.â.m thẳng vào vật đó.

 

Ta nhận ra con d.a.o găm này, là thứ ta đưa cho hắn để phòng thân trước khi xuất phát.

 

Lúc đó thấy hắn trịnh trọng dùng hai tay nhận lấy con d.a.o, ta không nhịn được trêu rằng ngay cả khi ngủ cũng phải mang nó theo bên mình.

 

Cục đen bị đ.â.m thủng, trong không khí lập tức tràn ra một mùi hăng hắc khó ngửi.

 

“A Triều, nín thở!”

 

Muộn một bước, thân thể A Triều mềm nhũn ngã về phía sau.

 

Ta không còn tâm trí nghĩ nhiều, quay người lao vào giao chiến với đám áo đen.

 

Sau vài hiệp giao đấu, ta phát hiện chỉ có một mình hắn, hơn nữa thân thủ của hắn mềm yếu, phô trương mà rỗng tuếch, không giống sát thủ lắm. 

 

Chẳng bao lâu hắn đã bị ta khống chế.

 

Ta vặn tay hắn ra sau lưng, dùng sợi dây nhặt được trói hắn lại.

 

Trong khách điếm, ta thử đủ mọi cách nhưng vẫn không thể đ.á.n.h thức A Triều. 

 

Quay đầu lại nhìn, khá lắm, tên áo đen vừa bắt được khi nãy vậy mà đang gật gù buồn ngủ!

 

Ta rút roi ngựa ra quất mạnh vào chiếc ghế đang trói hắn, khiến hắn giật b.ắ.n cả người.

 

Thấy phản ứng của hắn dữ dội như vậy, trong lòng ta nổi lên ý xấu.

 

“Chát—”

 

Lại một roi nữa xé gió phát ra âm thanh ch.ói tai, dọa hắn mặt cắt không còn giọt m.á.u.

 

“Cái bộ nhát gan như ngươi mà cũng học người ta làm thích khách.”