Ta là thiên kim thật bị người trong kinh thành ghét nhất.
Mẫu thân chê ta từ nhỏ lớn lên nơi biên quan, vừa thô lỗ vừa ngốc nghếch, không muốn nhận ta.
Bà đưa cho ta một túi bạc, lạnh nhạt đuổi ta đi:
“Coi như đây là của hồi môn của ngươi.”
Khi ta ủ rũ cúi đầu chuẩn bị rời đi, lại bị huynh trưởng và đích tỷ chặn lại.
Huynh trưởng thấy ta dung mạo xinh đẹp, muốn lợi dụng sắc đẹp của ta để lôi kéo quyền quý.
Đích tỷ bắt nạt ta ngốc nghếch, muốn giữ ta lại làm nha hoàn rửa chân cho nàng ta.
Mẫu thân sốt ruột đến bật khóc, nhất quyết muốn đuổi ta đi.
Thì ra, không phải bà không muốn nhận ta, mà sợ không bảo vệ được ta.
Đám nô bộc cưỡng ép muốn giữ ta lại.
Trong lúc giằng co, miếng ngọc bội trong tay áo ta rơi xuống.
Đích tỷ nhìn thấy khối ngọc bội ấy, sắc mặt lập tức thay đổi, lớn tiếng chất vấn ta:
“Ngươi lấy trộm thứ này từ đâu?”
Ta thành thật đáp:
“Đây là tín vật một vị công t.ử mắc bệnh về mắt tặng cho ta sau khi ta cứu chàng ấy.”
01
Dưới sự tra hỏi của đích tỷ, ta mới biết vị quý công t.ử ta cứu lại chính là Thái t.ử.
Một năm trước Thái t.ử ra ngoài du ngoạn, bất ngờ trúng độc, hai mắt mù lòa lưu lạc dân gian.
Sau khi Thái t.ử hồi kinh, vẫn luôn phái người tìm ân nhân cứu mạng của hắn.
Các quý nữ khắp kinh thành đều ghen tị đến nghiến răng.
Dù sao Thái t.ử sinh ra long chương phượng tư, ôn nhuận như ngọc, ai cũng muốn gả vào Đông cung làm Thái t.ử phi.
Đích tỷ hưng phấn nói: “Không ngờ chuyện tốt này lại rơi xuống đầu ta!”
Huynh trưởng cũng kinh hỉ nói: “Tốt quá! Lang Nguyệt, nếu muội làm Thái t.ử phi, Lâm gia chúng ta sẽ một bước lên mây.”
Mẫu thân ta lắp bắp nói: “Nhưng… nhưng người cứu Thái t.ử là Ngọc Bồ, con bé mới nên làm Thái t.ử phi.”
Ai ngờ đích tỷ giơ tay tát mẫu thân ta một cái.
Nàng ta khinh miệt nói: “Ngoại tổ mẫu của ta để ngươi gả vào Lâm gia chúng ta, là để ngươi làm nô tỳ cho huynh muội chúng ta. Ngươi thật sự cho rằng tiện chủng do ngươi sinh ra, có thể đ.á.n.h đồng với đích nữ Lâm gia như ta sao?”
Đích tỷ ra tay rất ác, móng tay để lại một vết cào trên má mẫu thân ta.
Ta nhìn thấy cảnh này, không nói một lời, dùng đầu húc thẳng vào mũi đích tỷ.
Mũi nàng ta lập tức chảy m.á.u.
Đích tỷ ôm mũi, hét ầm lên: “Người đâu! Đánh c.h.ế.t con tiện tỳ này cho ta!”
Trong chốc lát ba nha hoàn vây tới, muốn bắt lấy ta.
Ta vớ lấy chiếc ghế thái sư bên cạnh, đập về phía bọn họ.
Đám nha hoàn bị ta đập đến đầu rơi m.á.u chảy, không dám tiến lên nữa.
Ta vung chiếc ghế thái sư như b.úa lớn, gầm lên một tiếng: “Ai dám tiến lên!”
Huynh trưởng bị ta dọa co rúm một bên như chim cút.
Đích tỷ vừa sợ vừa bất an nói: “Nhiều năm không gặp con ngốc này, ta suýt quên mất, nó có một thân sức mạnh man rợ, đầu óc lại không tốt. Nếu không phải nó lạc mất ở hội đèn l.ồ.ng, đã sớm bị phụ thân ném vào đạo quán nhốt lại rồi.”
Đúng lúc này, phụ thân ta tan trực trở về.
Ông ta nhìn cả nhà hỗn loạn, hỏi vài câu mới biết rõ nguyên do.
Mẫu thân ôm lấy ta, nước mắt đầy mặt nói: “Lão gia khai ân, tha cho Ngọc Bồ đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phụ thân ta nghĩ một lát rồi nói: “Ngọc Bồ, con hãy kể rõ tỉ mỉ quá trình cứu Thái t.ử cho tỷ tỷ con biết. Hôm nay con có ân với Lâm gia, trong nhà cũng sẽ không bạc đãi con.”
Đích tỷ làm nũng nói: “Cha! Nó húc vỡ cả mũi con rồi, chẳng lẽ cứ thế tha cho nó sao.”
Phụ thân ta liền nhíu mày, muốn phạt ta đến từ đường quỳ.
Ta lắc đầu nói: “Ta không đi, ta đói bụng, cho ta ăn cơm.”
Phụ thân ta cùng đích tỷ, huynh trưởng ba người đều chấn kinh.
Dường như không ngờ, lại có người dám chống lại mệnh lệnh của phụ thân ta.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thấy bọn họ không nói gì.
Ta tự mình cầm điểm tâm trên bàn lên ăn.
Bọn họ nhìn chằm chằm vào ta, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Ta dứt khoát nói: “Các ngươi cũng muốn ăn sao? Ta sẽ không cho đám người xấu các ngươi đâu.”
Nói xong, ta lập tức c.ắ.n mỗi miếng điểm tâm một cái.
Phụ thân ta xoa xoa mi tâm nói: “Thôi! Các ngươi so đo với một đứa ngốc làm gì!”
Phụ thân ta chán ghét phất tay, để mẫu thân đưa ta về phòng.
Vừa về đến phòng, thân thể mẫu thân ta mềm nhũn.
Bà ngồi dưới đất, khóc lên: “Ngọc Bồ, đứa trẻ ngốc này! Vì sao con lại trở về chứ…”
02
Mẫu thân ta là thứ nữ của phủ Thừa Ân bá.
Năm đó đích tỷ của mẫu thân ta bệnh mất, để lại một đôi nhi nữ.
Phủ Thừa Ân hầu liền lập tức để mẫu thân ta gả qua làm kế thất.
Những năm qua bà sống như đi trên băng mỏng, cẩn thận dè dặt.
Mãi đến khi sinh hạ ta, bà mới cảm thấy những ngày tháng này có chút mong chờ.
Đáng tiếc, tuy ta sinh ra trắng trẻo đáng yêu, lại khắp nơi lộ vẻ ngốc nghếch.
Đến ba tuổi, vẫn chưa biết nói.
Mẫu thân ta sốt ruột đưa ta đi xem rất nhiều đại phu.
Đại phu đều nói ta không sao.
Mẫu thân ta nhớ lại chuyện cũ, ôm ta khóc nói: “Mẫu thân mãi mãi không quên được, lần đầu tiên con mở miệng nói chuyện, là năm con năm tuổi.”
Khi đó mẫu thân ta bị huynh trưởng cầm ná cao su xem như bia ngắm.
Bà né tránh, trán vẫn bị b.ắ.n rách.
Ta thấy m.á.u, hét lớn một tiếng: “Không được bắt nạt mẫu thân ta!”
Ta xông tới, nhấc huynh trưởng lên, ném hắn xuống ao.
Huynh trưởng ta nhiễm phong hàn, đêm đó liền sốt cao không lui, nói mê sảng.
Phụ thân ta tức giận bắt ta quỳ trong từ đường, muốn quất roi ta.
Nhưng ta vừa mới năm tuổi, lại không hề sợ hãi.
Ta ngây ngốc nhìn thẳng vào ông ta, dáng vẻ hổ đầu hổ não nói: “Ta không muốn bị đ.á.n.h, nếu ông đ.á.n.h ta, ta sẽ đ.á.n.h ông.”
Phụ thân ta mắng lớn: “Ngươi đúng là một đứa si ngốc! Truyền ra ngoài, mặt mũi của ta còn biết để vào đâu!”
Khi còn nhỏ, ta nghĩ mãi không hiểu, vì sao bị đ.á.n.h mà đ.á.n.h trả lại là si ngốc chứ.
Rõ ràng rất thông minh mà.
Phụ thân ta sai sáu hạ nhân giữ c.h.ặ.t ta, quất ta hai mươi roi.
Ta ngất đi.