Ta là thiên kim thật bị người trong kinh thành ghét nhất.
Mẫu thân chê ta từ nhỏ lớn lên nơi biên quan, vừa thô lỗ vừa ngốc nghếch, không muốn nhận ta.
Bà đưa cho ta một túi bạc, lạnh nhạt đuổi ta đi:
“Coi như đây là của hồi môn của ngươi.”
Khi ta ủ rũ cúi đầu chuẩn bị rời đi, lại bị huynh trưởng và đích tỷ chặn lại.
Huynh trưởng thấy ta dung mạo xinh đẹp, muốn lợi dụng sắc đẹp của ta để lôi kéo quyền quý.
Đích tỷ bắt nạt ta ngốc nghếch, muốn giữ ta lại làm nha hoàn rửa chân cho nàng ta.
Mẫu thân sốt ruột đến bật khóc, nhất quyết muốn đuổi ta đi.
Thì ra, không phải bà không muốn nhận ta, mà sợ không bảo vệ được ta.
Đám nô bộc cưỡng ép muốn giữ ta lại.
Trong lúc giằng co, miếng ngọc bội trong tay áo ta rơi xuống.
Đích tỷ nhìn thấy khối ngọc bội ấy, sắc mặt lập tức thay đổi, lớn tiếng chất vấn ta:
“Ngươi lấy trộm thứ này từ đâu?”
Ta thành thật đáp:
“Đây là tín vật một vị công t.ử mắc bệnh về mắt tặng cho ta sau khi ta cứu chàng ấy.”