Ta lấy ra một tấm lệnh bài, thở dài:
“Thái t.ử triệu sư phụ về kinh, bổ nhiệm bà làm Thống lĩnh Cấm quân. Sư phụ lười về kinh, đưa lệnh bài cho ta, bảo ta vào kinh phục mệnh.”
Trình Chỉ như cha mẹ c.h.ế.t mất. Dù sao sư mệnh cũng khó trái.
Hắn suy nghĩ hồi lâu, hai mắt sáng lên, hạ giọng nói:
“Sư tỷ! Mặc dù tỷ đã đưa ngọc bội cho Lâm Lang Nguyệt, nhưng đệ thấy vẫn nên thêm một tầng bảo đảm. Lát nữa gặp di mẫu, đệ sẽ nói tỷ là vị hôn thê của đệ. Biểu ca tính tình lạnh lùng kiêu ngạo, nhất định sẽ không chú ý tới vị hôn thê của đệ.”
Ta đưa tay ra.
Trình Chỉ không tình nguyện lấy ra một trăm lượng bạc đưa cho ta.
Ta nhét vào túi, hào phóng nói:
“Yên tâm, ta sẽ giúp ngươi chặn việc Hoàng hậu ban hôn.”
Trình Chỉ nửa tin nửa ngờ nhìn ta:
“Sư tỷ, tỷ làm việc trước nay chẳng đáng tin. Nếu làm hỏng chuyện, đệ sẽ đòi lại bạc đấy.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
07
Trình Chỉ miệng lưỡi ngọt ngào, lại còn tuấn tú.
Hoàng hậu gần như xem hắn như nửa đứa con trai mà yêu thương.
Đến cả ta, vị chất tức phụ tương lai này, nhìn qua cũng có phần không vừa mắt.
Hoàng hậu nhìn ta hồi lâu, dường như không được hài lòng.
Bà liếc nhìn các quý nữ có mặt, cười nói:
“Hôm nay là thọ yến của bản cung, các ngươi cũng đừng câu nệ, cứ vui chơi cho thoải mái, náo nhiệt một chút.”
Đều là người tinh ranh, ai mà không nghe ra ý trong lời ấy.
Hoàng hậu có ý ban hôn cho Trình Chỉ, đây là muốn các cô nương đến gần hắn hơn.
Chớp mắt, mấy vị cô nương đã mặt ửng hồng.
Một cô nương váy hồng bước tới, e thẹn nói:
“Nghe nói Trình tiểu tướng quân giỏi thổi sáo, không biết có thể cùng ta hợp tấu một khúc hay không?”
Trình Chỉ ra hiệu với ta một trăm lượng bạc.
Ta nuốt quả nho xuống, vận khí đan điền, hai tay bổ xuống.
Rầm một tiếng.
Chiếc bàn bên cạnh nứt làm đôi.
Sắc mặt cô nương kia trắng bệch, lùi lại hai bước.
Ta hành lễ với Hoàng hậu, cung kính nói:
“Nương nương muốn náo nhiệt, thần có thể biểu diễn n.g.ự.c đập đá lớn, tay không chẻ núi.”
Hoàng hậu giật mình một cái, hồi lâu không nói nên lời.
Ta quay đầu nhìn Trình Chỉ.
Sau đó nhấc bổng hắn lên ném thẳng lên không trung.
Trình Chỉ giống như một con khỉ, xoay hai vòng rồi đáp xuống vai ta.
Cả hội trường im phăng phắc.
Hoàng hậu lại giật mình thêm lần nữa.
Càng không nói nên lời.
Trình Chỉ lí nhí như tiếng muỗi:
“Sư tỷ, mau thả đệ xuống!”
Ta đặt Trình Chỉ xuống.
Những cô nương lúc trước còn chen tới xem náo nhiệt, ai nấy nhìn ta rồi lại nhìn Trình Chỉ, lập tức tránh xa.
Trình Chỉ vừa xấu hổ vừa tức giận, hạ giọng nói:
“Sư tỷ! Tỷ làm cái gì vậy!”
Ta đầy tự tin nói:
“Đệ xem, bây giờ chẳng còn ai muốn gả cho đệ nữa rồi phải không. Dù sao trong mắt người khác, ta là một kẻ ngốc. Đệ còn phối hợp chơi đùa với một kẻ ngốc như vậy, trong mắt các cô nương khác, đầu óc cũng chẳng bình thường.”
Trình Chỉ tức đến véo ta.
Ta thuận tay khống chế lại hắn.
Khu vườn đang yên tĩnh bỗng vang lên một tràng vỗ tay.
Thái t.ử ngồi trên thượng vị, mỉm cười khen ngợi:
“Biểu đệ và Lâm cô nương tình cảm thật tốt, ân ái chẳng màng ánh mắt người ngoài, khiến người ta ngưỡng mộ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoàng hậu dường như đã hoàn hồn.
Bà miễn cưỡng nở một nụ cười, ban thưởng cho ta một cây ngọc như ý.
Ta tạ ơn.
Hoàng hậu cau mày nói:
“Vừa rồi nghe Lang Nguyệt nói, ngươi từ nhỏ đã rời nhà, không hiểu lễ pháp. Nếu muốn gả vào Trình gia, vậy phải học chút quy củ, không thể giống như trẻ nhỏ để mặc mình hồ nháo như thế.”
Lâm Lang Nguyệt nghe vậy, ném cho ta một ánh mắt khiêu khích.
Ta biết ngay mà, nàng ta chắc chắn đã nói không ít lời xấu về ta sau lưng.
Ta bắt lấy một con ruồi.
Nhìn Lâm Lang Nguyệt nói:
“Mở miệng.”
Lâm Lang Nguyệt không hiểu chuyện gì, cảnh giác ngậm c.h.ặ.t miệng.
Thái t.ử lại nhìn nàng ta, ra lệnh:
“Mở miệng.”
Lâm Lang Nguyệt theo bản năng mở miệng.
Ta b.úng ngón tay.
Vút một tiếng.
Con ruồi bay thẳng vào miệng Lâm Lang Nguyệt.
Mắt nàng ta trợn tròn, oa một tiếng rồi nôn ra.
Khắp nơi đều là đồ dơ bẩn.
Ta liếc nhìn một cái.
Ôi chao, ăn cũng phong phú thật đấy.
Hoàng hậu vốn ưa sạch sẽ, suýt nữa bật dậy ngay tại chỗ.
Cung nữ thái giám lập tức xông tới thu dọn, ngay cả Lâm Lang Nguyệt cũng bị đưa xuống thay y phục.
Hoàng hậu nhìn ta hồi lâu, gọi Trình Chỉ tới, cau mày hỏi:
“Vị hôn thê này của con rốt cuộc tìm ở đâu ra vậy, bản cung nhìn thế nào cũng thấy... đầu óc không được bình thường lắm.”
Trình Chỉ còn chưa kịp trả lời.
Thái t.ử đã thản nhiên nói:
“Nàng là đại đệ t.ử được Lương tướng quân yêu quý nhất, Lâm Ngọc Bồ. Trong quân có biệt hiệu là Tiểu Diêm La. Lương tướng quân tiến cử nàng làm Thống lĩnh cấm quân Đông cung, sau này mẫu hậu sẽ thường xuyên gặp nàng.”
Hoàng hậu vừa nghe xong, hai mắt lập tức sáng lên.
Bà vẫy tay gọi ta tới gần, nắm lấy tay ta thân thiết nói:
“Hóa ra con chính là ái đồ của Hồng Ngọc. Hồng Ngọc gửi thư cho bản cung, từng nhắc đến con rất nhiều lần. Đứa trẻ ngoan, đúng là một đứa trẻ lương thiện thuần phác.”
Từ trước đã nghe Trình Chỉ nói, Hoàng hậu và sư phụ ta là bạn thân chí cốt.
Hôm nay gặp rồi, quả nhiên không sai.
Cái vẻ ngốc nghếch của ta trong nháy mắt biến thành thuần thiện.
Hoàng hậu kéo ta lại trò chuyện.
Thái t.ử đứng dậy dâng trà cho Hoàng hậu.
Tay hắn không cầm vững.
Ta nhanh tay đỡ lấy một chút:
“Thái t.ử cẩn thận.”
Tay Thái t.ử rất lạnh.
Nước trà nóng bỏng sóng sánh tràn ra, lập tức làm bỏng tay hắn.
Trình Chỉ giật nảy mình:
“Biểu ca! Mau đi xả nước lạnh.”
Hắn vội vàng muốn kéo Thái t.ử đi.
Ánh mắt Hoàng hậu khẽ biến đổi, rất nhanh liếc nhìn Thái t.ử.
Bà giữ Trình Chỉ lại rồi nói:
“Để Ngọc Bồ đưa Thái t.ử đi đi, con lóng ngóng tay chân như vậy, đừng làm loạn thêm nữa.”
08
Vườn hoa cách đó không xa có một dòng nước suối.
Ta dùng gáo gỗ múc nước, không ngừng dội lên mu bàn tay của Thái t.ử.