Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 208: Ai sẽ cứu Lý Hành Viễn.



“Lần này ngươi đến Thường Sơn vương phủ, chỉ có một việc thôi——”

 

Tần Khuynh Dung khẽ nhướng mày, lập tức hiểu ý: “Lý Hành Viễn?”

 

Lý Mặc gật đầu: “Gặp được hắn thì nói cho hắn biết, Yến Quốc công phủ đang bàn chuyện hôn sự cho Đại tiểu thư Đường gia.”

 

Tần Khuynh Dung suýt nữa đứng không vững: “Chỉ thế thôi?” Hóa ra không phải lo Lý Hành Viễn gặp chuyện ngoài ý muốn?

 

Dù sao từ khi Lý Hành Viễn trở lại Trấn Châu đến nay, chưa từng có tin tức truyền ra.

 

Thường Sơn vương phi đã qua thất tuần, cho dù hắn đang thủ hiếu, cũng không đến nỗi bặt vô âm tín như thế.

 

Lý Mặc liếc nàng một cái, giọng nhạt nhẽo: “Những chuyện khác, tùy cơ mà làm.”

 

Tần Khuynh Dung vốn chỉ biết hắn là người của Thái tử, nay thấy dáng vẻ lên giọng sai khiến, trong lòng hơi khó chịu, liền nói:



“Chuyện Yến Quốc công phủ, chẳng lẽ cũng là Nhị tiểu thư Đường gia sai bảo ngươi? Sao chính ngươi không đi?”

 

“Lý Minh Nghĩa nhận ra ta,” Lý Mặc đáp, “Hắn muốn lấy mạng ta.”

 



“Một cô nương xinh đẹp tầm mười bốn, mười lăm tuổi ư?” Lý Minh Nghĩa ngạc nhiên.

 

Không phải là Lý Mặc?

 

“Đúng vậy, là một cô nương cực kỳ xinh đẹp,” thuộc hạ dù đã nhiều lần nhấn mạnh nàng ta đẹp, nhưng vẫn không nhịn được lặp lại lần nữa, “Cô nương ấy vừa tới đã hỏi thăm tình trạng của Thế tử, nghe nói Thế tử bệnh nặng thì trên mặt liền lộ vẻ lo lắng.”

 

Lý Minh Nghĩa trầm ngâm nói: “Nếu cô nương kia mở miệng muốn thăm Thế tử, hãy để Trắc phi Tằng thị đích thân đi cùng.”



 

Tần Khuynh Dung vốn vì Lý Hành Viễn mà đến, tất nhiên phải nói ý muốn thăm Thế tử.

 

Khi nhìn thấy Trắc phi Tằng thị, nàng hơi bất ngờ.

 

Thường Sơn Quận vương Lý Minh Nghĩa có không ít thiếp thất, nhưng ngoài chính phi Lương thị, chỉ có một Tằng thị xuất thân tầm thường được phong làm trắc phi, lại còn sinh hạ hai con trai một con gái.

 

Nay chính phi vừa mất, Tằng trắc phi đương nhiên trở thành người đứng đầu hậu viện vương phủ.

 

Điều khiến người bất ngờ chính là, Tằng trắc phi không hề tuyệt sắc.

 

Đã không phải dựa vào dung nhan để được sủng ái, thì càng chứng tỏ nàng ta có bản lĩnh hơn người.

 

Tần Khuynh Dung vừa theo Tằng trắc phi đi vào Đông viên, vừa quan tâm hỏi: “Không biết Huyện chủ dạo này thế nào?”

 

Chân Định Huyện chủ Lý Hoài Nguyệt là người duy nhất cùng mẫu thân với Lý Hành Viễn.

 

Một trong hai huynh muội có chuyện, thì người kia tất nhiên cũng khó được yên ổn.

 

“Vương phi ra đi quá đột ngột, Huyện chủ đau lòng quá độ, đã lâu không gặp khách.” Tằng trắc phi thở dài buồn bã.

 

Tần Khuynh Dung cũng thuận miệng than thở mấy câu.

 

“Không biết Tần tiểu thư  với Thế tử chúng ta xưng hô thế nào?” Tằng trắc phi đột ngột hỏi.

 

Tần Khuynh Dung không trả lời ngay, chỉ hơi cúi mặt xuống. Gương mặt nghiêng thanh lệ thoát tục, trên gò má trắng ngần thoáng nhiễm sắc hồng, như tiên sa xuống phàm trần, đẹp đến mức không thể tả.

 

“Chỉ là bằng hữu tình cờ quen biết thôi.” Nàng khẽ đáp.

 

Tằng trắc phi mỉm cười như đã hiểu, dẫn nàng vào trong.

 

Trong phòng đốt lò than, mùi thuốc bị hơ lên càng nồng. Tần Khuynh Dung thoáng ngửi, trên mặt vẫn mang vẻ lo lắng.

 

Bước vào nội thất, thấy rèm giường rủ xuống, loáng thoáng có người nằm trên giường, bất động, không nhìn rõ có phải Lý Hành Viễn hay không.

 

“Lý Hành Viễn…” Tần Khuynh Dung như không kìm được khẽ gọi, giọng đầy lo âu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tằng trắc phi ánh mắt lóe lên, liếc nhìn hạ nhân trong phòng.

 

“Thế tử giờ Thìn đã dùng thuốc, vẫn chưa tỉnh.” Hạ nhân bẩm.

 

“Chàng… lại bệnh nặng đến thế sao?” Vẻ đẹp vừa dịu dàng vừa đoan trang của Tần tiểu thư  bỗng chan chứa bi thương.

 

Tằng trắc phi than thở:



“Thế tử nghe tin dữ quá đột ngột, không ngủ không nghỉ vội vã quay về, lại thủ linh bảy ngày bảy đêm, thân thể chịu không nổi. Hơn hai tháng nay, vẫn chưa khá lên.”

 

Mặt Tần Khuynh Dung tái nhợt, cắn môi, khẽ khàng cầu xin: “Ta có thể… nói riêng với Thế tử vài lời được không?”

 

Tằng trắc phi tỏ vẻ khó xử: “Chuyện này e rằng không tiện… hơn nữa Thế tử đang hôn mê, cũng nghe không thấy lời tiểu thư nói.”

 

“Ta chỉ nói hai câu thôi, mặc kệ chàng có nghe được hay không.” Tần Khuynh Dung khẽ nói, trong mắt hòa lẫn yếu mềm và quyết tuyệt.

 

Tằng trắc phi trầm mặc một lúc, rồi xoay người bước ra ngoài.

 

Nghe tiếng bước chân xa dần, trong phòng dường như chỉ còn nàng và Lý Hành Viễn hôn mê.

 

Nàng lại đợi một lát, rồi mới đi tới giường.

Vén màn lên, người trên giường gầy gò tiều tụy đến mức kinh người, nhưng đúng là Lý Hành Viễn.

Nàng ngồi xuống cạnh giường, dịu dàng chạm vào trán chàng, giọng nói rất nhẹ nhưng không ép quá thấp:

“A Viễn… e rằng ta không thể chờ ngươi ba năm nữa rồi…”

“A Tiêu bảo ta nhất định phải tự mình nói với ngươi… ta sắp phải nghị hôn rồi…”

Lời vừa dứt, người trên giường bỗng run mạnh một cái.

Tiếp đó——

“Phạch!” Một vật gì đó rơi từ trong chăn xuống đất.

Tần Khuynh Dung cúi đầu nhìn. Kim tước gãy cánh, diễm lệ mà tàn khuyết…



“Quả nhiên tỉnh lại rồi?” Ánh mắt Lý Minh Nghĩa bỗng sắc bén.

“Đúng vậy, Tần cô nương kia thật chỉ nói hai câu… vừa nhắc đến nghị hôn, Thế tử liền tỉnh lại.”

“Còn Tần Khuynh Dung đâu?” Lý Minh Nghĩa cau mày hỏi.

“Thiếp mượn cớ giữ nàng lại rồi.” Tằng trắc phi đáp.

Lý Minh Nghĩa gật đầu tỏ vẻ hài lòng: “Nàng ta đã có tình ý với Hành Viễn, giữ lại chăm sóc cũng là lẽ thường tình!”

Có tình, vậy thì dễ xử lý.



“Lý Minh Nghĩa chắc là muốn giữ ta lại để uy h.i.ế.p Lý Hành Viễn.”

Tần Khuynh Dung vừa nói, vừa thổi tắt đèn trong phòng.

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Ngoài cửa có hai người.

Nhưng trong phòng thực ra cũng có hai người, chỉ là đến nàng cũng không cảm nhận được sự tồn tại của Mạc Cấp.

“Ngươi quay về báo với A Tiêu, Lý Hành Viễn trúng phải Thập Hương mê và Nhuyễn Cân tán. Lý Minh Nghĩa giữ hắn lại e là chỉ muốn ổn định Tô thị và Lương thị trước, nay lại giam ta, chắc chắn sắp động thủ rồi. Bảo hắn nhanh hành động, nếu không thì đến lúc đó ta sẽ không cứu Lý Hành Viễn đâu——”



“……Hôm ấy Tô Thuấn Khanh nhận được một bức thư từ Trấn Châu, sau đó lập tức lặng lẽ rời kinh trong đêm, chắc chắn là quay về cứu Lý Thế tử rồi!”

Đường Tiểu Bạch nói chắc như đinh đóng cột, nhưng trong lòng lại không hề chắc chắn Tô Thuấn Khanh có thể cứu được Lý Hành Viễn hay không.

Tuyến phát triển sự nghiệp của Lý Hành Viễn đã rõ ràng lệch khỏi quỹ đạo, nàng không dám dựa vào hào quang nhân vật chính để đoán nữa.

“Chỉ là g.i.ế.c một tên Triệu Cảnh, Thường Sơn quận vương có thể xử phạt Lý Hành Viễn thế nào? Dù sao cũng là con ruột của ông ta mà!” Đường Kiều Kiều cau mày không tin, nhưng hai tay lại vô thức siết chặt vạt áo.

“Nhưng hắn đâu chỉ có một người con, huống chi lại trùng hợp như thế, vương phi cũng vừa mới qua đời!”

Đường Tiểu Bạch đã nghĩ tới khả năng tệ nhất.

Nếu Triệu Cảnh từng nói cho Lý Minh Nghĩa biết rằng, trưởng tử của ông ta năm sau sẽ g.i.ế.c ông, rồi đem quân tiến vào kinh thành, đăng cơ làm đế——

Vậy thì Lý Minh Nghĩa có lý do gì mà không ra tay trước?

Lý Hành Viễn công phá kinh thành dựa vào cũng chính là Trấn Châu quân! Con trai làm được, thì tại sao cha lại không thể?

“Lúc ta gửi thư cho A Tiêu cũng đã nhắc tới——”

“Ca ca đã đi rồi, A Tiêu thì có ích gì chứ?” Đường Kiều Kiều căng mặt cắt ngang lời nàng.

Đường Tiểu Bạch nắm chặt ngón tay, trong lòng đau xót vô cùng.

Chính vì lo lắng cho cha, nàng mới nôn nóng muốn ca ca đi Lương Châu.

Không ngờ ca ca vừa đi, bên Lý Hành Viễn đã xảy ra chuyện.

Tiểu Tổ Tông bên đó rốt cuộc cũng chưa có gốc rễ vững chắc, thì có thể làm được gì?

Trừ phi——

Đường Tiểu Bạch bỗng sáng mắt: “Còn có Tần  tiểu thư, nếu Tần tiểu thư  có thể đến Trấn Châu….”

“Bốp!”



Đột nhiên, Đường Kiều Kiều đập bàn đứng phắt dậy, hung hăng trừng mắt nhìn nàng một cái, chẳng nói chẳng rằng, như một cơn gió lao ra ngoài.

 

“Đại tỷ, tỷ đi đâu vậy?” Đường Tiểu Bạch vội vàng chạy theo.

 

Trong gió, mơ hồ truyền đến tiếng Đường Kiều Kiều đáp lại: “… không cần  Tần Khuynh Dung…”