Xe ngựa từ phủ Yến Quốc công đi ra, rẽ lên phía bắc, thẳng tiến về hoàng thành.
Xe vừa dừng lại, Đường Kiều Kiều không chờ nha hoàn dìu đã tự mình nhảy xuống.
Vội vã bước được mấy bước, nàng lại quay lại, đỡ lấy Đường Tiểu Bạch.
Chân Đường Tiểu Bạch vừa chạm đất liền bị kéo đi.
“Đại tỷ, tỷ muốn vào cung sao?”
Đường Kiều Kiều chẳng rảnh đáp lời, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y muội kéo thẳng về phía trước.
Đi qua Gia Phúc môn, Vĩnh Xuân môn, Trường Lạc môn.
Tiếp nữa chính là cửa chính hoàng thành – Thừa Thiên môn.
Đường Tiểu Bạch đưa mắt nhìn tỷ tỷ như có điều suy nghĩ.
Bước chân nàng như bay, chiếc áo choàng đỏ rực tung bay theo gió, trong khung cảnh uy nghiêm hùng vĩ của hoàng thành lại càng thêm kiêu ngạo chói mắt.
Nhưng bàn tay đang nắm lấy nàng, lòng bàn tay lại lạnh lẽo vô cùng.
Đường Tiểu Bạch siết c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Bước chân Đường Kiều Kiều bỗng khựng lại, quay đầu nhìn muội muội, ánh mắt phức tạp, rồi buông tay, rẽ sang phía tây Thừa Thiên môn.
Nơi ấy treo Đăng Văn Cổ.
Thiếu nữ với bàn tay trắng ngần mảnh mai nắm lấy chùy gõ, dồn hết sức nện xuống mặt trống.
“Đùng!”
“Đùng!”
“Đùng!”
Tiếng trống vang vọng, chấn động cả hoàng thành. Ngự sử trực ban vội vã chạy ra, thấy Đường Kiều Kiều thì mặt sa sầm, quát lớn:
“Vì cớ gì gióng trống kêu oan?”
Đăng Văn cổ vốn được lập nên để bách tính dâng đơn kêu oan.
Tiểu thư phủ Yến Quốc công tuy không có tước vị, nhưng ai lại coi nàng là thường dân? Huống hồ, sao nàng có thể có nỗi oan khúc?
Đường Kiều Kiều không để tâm, vung chùy gõ xuống đất, hơi ngẩng cằm, từng chữ từng lời như sấm rền:
“Trạng cáo Thế tử Thường Sơn quận vương, Lý Hành Viễn!”
…
“Năm Thái Hưng thứ mười một, ngày mồng hai tháng tư, có kẻ gian trọng thương, ẩn thân trong phủ Yến Quốc công, bị tiểu muội làm bị thương… lúc ấy chưa rõ lai lịch…”
“Năm Thái Hưng thứ mười hai, tháng năm… tại Thái Hòa cung… ở biệt viện của Bình Dương công chúa đã bắt cóc thần nữ. Trên vai có thương tích, bụng trái có một nốt ruồi đỏ—”
“Bụng trái có nốt ruồi đỏ?” Hoàng đế cuối cùng cũng ngẩng mắt.
“Đúng vậy!” Đường Kiều Kiều dõng dạc đáp, “Gần đây mẫu thân muốn bàn chuyện hôn sự cho thần nữ, vô tình biết được Thế tử Thường Sơn quận vương bụng trái có nốt ruồi đỏ. Thần nữ nghi ngờ Lý Hành Viễn chính là kẻ từng bắt cóc thần nữ và tiểu muội năm xưa. Nay phụ huynh đều vắng mặt, khẩn cầu Hoàng thượng vì thần nữ mà làm chủ!”
Nói xong, nàng cúi đầu dập mạnh, “cộp” một tiếng giòn vang.
Đường Tiểu Bạch nghiến răng, cũng dập đầu theo một cái thực sự vang dội.
Đau điếng!
Nàng cố nhịn không đưa tay xoa trán, nào ngờ Đường Kiều Kiều bên cạnh đã vươn tay khẽ chạm lên.
Cũng không thực sự chạm vào, chỉ phủ hờ trên trán nàng, tay kia lại nửa ôm nàng vào lòng, mắt thoáng ánh lệ, không thốt một lời.
Hai tỷ muội như hai bông hoa mềm yếu, nương tựa rơi lệ, đến sắt đá cũng khó mà không lay động.
Hoàng đế nhìn các nàng một lúc, giọng vẫn thản nhiên: “Bụng có nốt ruồi đỏ… chưa thể xem là chứng cứ.”
Đường Kiều Kiều ngẩng đầu, ngữ khí kiên định: “Nếu Hoàng thượng có thể triệu Lý Hành Viễn tiến kinh, thần nữ nguyện cùng hắn đối chất trước mặt người!”
Hoàng đế trầm ngâm không nói.
Đường Tiểu Bạch lén nhìn sắc mặt hoàng đế.
Đã là đế vương, dĩ nhiên thâm sâu khó lường, nàng chẳng thấy được gì.
Nhưng không thấy, không có nghĩa là không đoán được.
Đơn trạng của tỷ tỷ, tất nhiên không phải để tố cáo tư thù. Hai tiểu cô nương bị bắt cóc thì đã sao? Thứ thực sự khiến hoàng đế động tâm, chính là việc Lý Hành Viễn hai lần bí mật vào kinh.
Một lần dính líu đến phủ Thái tử, có khả năng cấu kết; một lần lại ở gần hành cung tránh nóng, có ý dò xét tung tích hoàng đế.
Theo lẽ thường, hoàng đế hẳn rất kỵ điều này.
Vậy, ông ta đang do dự điều gì?
Đường Tiểu Bạch nghĩ ngợi rồi hỏi: “Có phải vì Thế tử Lý Hành Viễn ở xa Trấn Châu, không thể vâng chỉ tiến kinh đối chất?”
Khi nàng vừa xuyên đến, đã nghe nói Thường Sơn quận vương thường không tuân theo triều chỉ, hoàng đế cũng bó tay.
Nhưng bó tay không đồng nghĩa với không có chủ ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng đế sao có thể không nghĩ đến?
“Hắn cớ gì không thể vâng chỉ?” Đường Kiều Kiều giận dữ, “Thế tử Túc vương, Thế tử Ngô vương, ai chẳng ở kinh thành? Vì sao chỉ riêng Lý Hành Viễn ở tận Trấn Châu? Ca ca ta chẳng phải cũng thường trú Lương Châu sao? Vậy mà vẫn có thể tùy lúc phụng chỉ tiến kinh!”
“Nhưng Thế tử Thường Sơn quận vương chưa chắc ở Trấn Châu đâu…” Đường Tiểu Bạch tiếp lời, “Nếu hắn thực sự ở Trấn Châu, vậy ta và đại tỷ bị ai ức hiếp?”
Hoàng đế liếc nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm, khiến nàng lạnh buốt từ trong xương tủy.
Thân là hoàng đế, sao có thể không nghe ra trong lời họ có sự khích bác, châm ngòi?
Thế tử Túc vương, Thế tử Ngô vương, kể cả hai tỷ muội họ, kỳ thực đều là ở lại kinh làm con tin.
Chẳng lẽ hoàng đế lại không muốn giữ con trai Lý Minh Nghĩa ở lại kinh thành?
Cũng chỉ là bất đắc dĩ.
Đường Tiểu Bạch siết chặt tay, ưỡn cổ nói:
“Nếu ca ca ta còn ở kinh thành, nhất định có thể vì Hoàng thượng mà mang Lý Hành Viễn về!”
Hoàng đế lại liếc nhìn nàng một cái, nói: “Các ngươi lui xuống trước đi.”
…
Từ Cam Lộ điện bước ra, hai tỷ muội nhìn nhau, đều nặng nề không nói.
Đi được mấy bước, Đường Kiều Kiều khẽ thở than: “Giá mà ca ca ở đây thì tốt biết bao…”
Các nàng rõ ràng đã cho hoàng đế cái cớ, hoàng đế cũng không phải không muốn triệu Lý Hành Viễn, nhưng vì không nắm chắc có thể mang hắn từ tay Lý Minh Nghĩa về, lại không muốn xé rách mặt mũi với ông ta, nên chọn cách án binh bất động.
Nếu Đường Tử Khiêm còn ở đây, hẳn chính là người thích hợp nhất để phái đi Trấn Châu.
Nhưng nếu ca ca còn ở đây, các nàng cũng đâu cần dùng đến cách vạch tội Lý Hành Viễn.
Lần này, các nàng đã không còn phụ huynh nào để dựa dẫm.
Hai tỷ muội không hẹn mà cùng bước chậm lại, vừa đi vừa ngẫm xem còn có khả năng nào khác.
Đường Tử Khiêm thích hợp đi Trấn Châu, không chỉ vì huynh ấy năng lực mạnh mẽ, mà còn vì huynh ấy là ca ca của các nàng, lại nổi tiếng là che chở muội muội . Nếu vì em gái mà cứng rắn bắt Lý Hành Viễn đi, cũng là hợp tình hợp lý.
Vậy thì, ngoài Đường Tử Khiêm ra…
“Đường biểu muội!”
Quay đầu lại, thấy Cố Vi mặc quan phục Kim Ngô Vệ, bước chân gấp gáp đi tới.
“Ta nghe nói các muội gióng Đăng Văn Cổ?” Cố Vi hỏi.
Đường Kiều Kiều uể oải gật đầu: “Về rồi hãy…”
“Đúng vậy! Chúng ta muốn tố cáo Thế tử Thường Sơn quận vương Lý Hành Viễn!”
Đường Tiểu Bạch lập tức đoạt lời, liếc một cái về phía bóng người không xa, căm phẫn nói, “Tên Lý Hành Viễn kia chính là kẻ từng xông vào phủ Yến Quốc công, bắt cóc ta. Ta đã viết thư báo cho Tần Thiên, Tần Thiên nói sẽ để Tần tiểu thư đi Thường Sơn vương phủ tra chứng cứ, tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho Lý Hành Viễn!”
“Tần tiểu thư?” Người vừa còn cách mười mấy bước, sau khi nghe xong câu này thì đã đứng ngay trước mặt.
Áo bào tím, đai ngọc, tuấn mỹ lạnh lùng.
“Ngươi nói, Tần tiểu thư đang ở Thường Sơn vương phủ?”
…
Năm Thái Hưng thứ mười ba, ngày 25 tháng Chạp, đại tiểu thư phủ Yến Quốc công gióng Đăng Văn Cổ, tố cáo Thế tử Thường Sơn quận vương Lý Hành Viễn lén tiến kinh, ám hại người.
Năm Thái Hưng thứ mười bốn, mồng năm tháng Giêng, Tấn vương Lý Sơ được lệnh xuất kinh, đi Trấn Châu.
“Lý Sơ thật sự vì Tần Khuynh Dung mà đi Trấn Châu sao?” Đường Kiều Kiều nghe tin xong, trước tiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại bắt đầu khinh bỉ.
Đường Tiểu Bạch chẳng lấy làm lạ: “Có gì lạ đâu? Chẳng phải tỷ vì cứu Lý Hành Viễn mà còn kéo muội ruột mình xuống nước à?”
Muốn tố cáo liền tố cáo, cũng chẳng thèm bàn bạc trước với muội một câu.
Hừ, may mà muội cơ trí!
Đường Kiều Kiều vừa thẹn vừa giận, giơ tay gõ một cái vào đầu nàng: “Chẳng phải trước kia muội cũng vì tên Tần Thiên kia mà kéo ta xuống nước sao?”
Đường Tiểu Bạch bĩu môi.
Thôi được, coi như huề.
“Lý Sơ liệu có làm nên chuyện không?” Đường Kiều Kiều nghĩ rồi vẫn thấy lo.
Đường Tiểu Bạch có chút bất ngờ: “Chẳng lẽ tỷ còn hy vọng Lý Sơ sẽ đi cứu Lý thế tử? Hắn nhiều lắm chỉ có thể đến đó quấy rối thôi. Nếu thế tử thật sự bất hòa với Thường Sơn quận vương, thì phải dựa vào chính mình mới xoay chuyển được cục diện.”
Theo nàng đoán, trong nguyên tác chắc hẳn cũng có đoạn cha con Lý Hành Viễn tương tàn. Giờ đây Lý Hành Viễn chỉ là tạm thời mất thế chủ động, nhưng thực lực vẫn còn. Biết đâu chẳng cần hai tỷ muội nhọc công, hắn cũng có thể tự mình nắm phần thắng.
Chỉ là… ai mà biết chắc được?
Không làm gì thì trong lòng cứ bất an.
“Đến cả chuyện này mà hắn cũng không xoay chuyển nổi, thì ta chẳng còn mặt mũi nào thừa nhận từng quen biết hắn nữa.” Đại tiểu thư trút xong mối lo, ngay cả Lý Hành Viễn cũng bắt đầu khinh bỉ.
Đường Tiểu Bạch nghe xong, chợt nhớ ra một chuyện:
“À đúng rồi, đại tỷ, sao tỷ biết thế tử bụng có nốt ruồi đỏ? Lý Hành Viễn tên khốn ấy lộ bụng trần khoe cơ bắp trước mặt tỷ sao?”
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Đại tiểu thư bỗng đỏ bừng mặt, “vụt” một cái đứng bật dậy.
“Làm sao ta biết được! Ta chẳng phải chỉ… chỉ buột miệng nói ra thôi sao!”