Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 212: Ơn cứu mạng của mỹ nhân.



Tin tức từ Trấn Châu truyền về kinh thành, đã là nửa tháng sau. Giữa tiết trung xuân tháng hai, liễu mảnh hoa mềm, cảnh sắc nhu hòa.

 

Trên hành lang dây đằng buông rủ, vang lên tiếng bước chân “cộp cộp” nhịp nhàng.

 

Đường Tiểu Bạch chỉ nghe tiết tấu liền biết là Đại tiểu thư tới.

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

 

Ngẩng đầu nhìn, thấy một thân ảnh xanh biếc hiện ra nơi cửa Minh Nguyệt lâu. Trang phục thanh nhã chẳng thể che lấp sắc thái rực rỡ. Dưới tà áo xuân mỏng, đường nét kiều diễm uyển chuyển, dáng vẻ yêu kiều khó giấu.

 

Đường Tiểu Bạch tay kẹp bút, chống cằm mỉm cười trêu ghẹo: “Gần đây sao tỷ tỷ lại thích mặc y phục nhạt sắc thế này?”

 

Đường Kiều Kiều mặt chợt ửng hồng: “Ta muốn mặc thế nào là chuyện của ta, muội quản được ư?”

 

“Không quản, không quản…” Đường Tiểu Bạch vừa lắc đầu cười, vừa cúi xuống tiếp tục viết.

 

Đường Kiều Kiều xoay mình ngồi xuống bên cạnh, thò đầu ngó sách trước mặt nàng, vừa hỏi:



“Chuyện Trấn Châu, muội có nghe chưa—”

 

“Nghe rồi.”

 

Đường Kiều Kiều vốn định đem tin tức khoe ra, ai ngờ nghe vậy lại mất hứng: “Tô Thuấn Khanh  đã rời đi, sao muội còn linh thông thế?”

 

“Là A Tiêu viết thư cho ta đó!” Đường Tiểu Bạch đắc ý nói, “Thường Sơn quận vương đã chết, mười hai vạn đại quân Trấn Châu đều quy về thế tử Lý gia rồi!”

 

Phải biết Thường Sơn quận vương kia, chính là bị tiểu tổ tông nhà nàng một mũi tên b.ắ.n hạ!

 

Cảnh tượng ấy, nàng vừa tưởng tượng qua thôi cũng đã thấy phong thái tuấn lãng phi phàm!

 

“Chỉ bấy nhiêu thôi à?” – Đường Kiều Kiều khẽ nhướng mày, ánh mắt thúc giục.

 

Tin tức trong triều lan truyền tới tai nàng, sao có thể tường tận bằng thư tín A Tiêu gửi cho muội muội được?

 

Đường Tiểu Bạch lòng đã hiểu, liền đáp:



“Nghe nói trước kia cái c.h.ế.t của Vương phi Thường Sơn cũng nhiều điều uẩn khúc, có thể là bị một vị trắc phi trong vương phủ hại chết. Khi A Tiêu viết thư, còn đang tra xét việc này.”

 

Đường Kiều Kiều chau mày:



“Trắc phi mà có thể hại c.h.ế.t chính thê vương phi? Thường Sơn vương phủ loạn đến mức nào vậy?”

 

Đường Tiểu Bạch cúi mắt khẽ nói:



“Thường Sơn quận vương nắm giữ Trấn Châu mấy chục năm, vương phủ sao có thể loạn? Chính bởi quyền trong phủ đều nằm trong tay Lý Minh Nghĩa, nên vương phi mới phải bỏ mạng.”

 

Đường Kiều Kiều nghe xong, cũng đã hiểu, lặng im một lát rồi hỏi tiếp: “Rồi sau đó thì sao?”

 

“Thường Sơn quận vương lấy cớ tang sự của vương phi mà triệu thế tử trở về Trấn Châu, rồi liền đem thế tử khống chế—”

 

“Chẳng phải hắn võ nghệ cao cường lắm sao?” – Đường Kiều Kiều cau mày, tựa hồ đang giận thay ai đó.

 

“Thân mẫu mới mất, lúc đang tang thươn, làm sao nghĩ đến việc đề phòng chính phụ thân mình?” – Đường Tiểu Bạch thở dài, chỉ thấy nguy cơ trùng trùng,

 

“Thường Sơn quận vương là đợi đến khi thế tử chịu tang mấy ngày, tinh thần suy sụp mới ra tay. Về sau còn ngày ngày cho uống thuốc, sợ hắn khôi phục võ công. May mắn là thế tử được nhiều người ủng hộ, nên hắn mới không dám hạ sát thủ.”

 

“Cầm thú!” – Đường Kiều Kiều nghiến răng mắng khẽ, mắng xong lại hỏi: “Thế… sau rốt là thế tử thoát hiểm bằng cách nào?”

 

“Là nhờ Tần Khuynh Dung—” Đường Tiểu Bạch nói đến đây, cố tình liếc tỷ tỷ một cái.

 

Quả nhiên, sắc mặt Đường Kiều Kiều  sa sầm, lạnh giọng hỏi: “Nàng ta lại làm được chuyện gì tốt đẹp?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Lúc ấy Tần Khuynh Dung trà trộn trong người của Khánh vương phái đi, gặp được thế tử, giải độc trên người thế tử, lại cứu ra cả Trấn Định huyện chủ bị giam giữ. Nhờ vậy thế tử không còn vướng bận,  cùng A Tiêu, Tô Thuấn Khanh trong ngoài ứng hợp, xoay chuyển cục diện.”

 

Đường Kiều Kiều hừ khẽ, giọng điệu chẳng rõ thật hay mỉa: “Vậy thì quả thật nhờ ơn nàng ta rồi.”

 

Đường Tiểu Bạch thầm thở dài trong lòng.



Đúng vậy không?

 

Lần này Lý Hành Viễn thoát nạn, công lao của Tần Khuynh Dung quả thực lớn nhất.

 

Ngay cả nàng cũng chẳng ngờ nữ chính ấy còn ẩn giấu tài năng y độc song tu, âm thầm chữa khỏi cho Lý Hành Viễn, lại cứu được thân muội của y. Ân tình ấy, há dễ mà quên!

 

Song, biết tỷ tỷ không vui, Đường Tiểu Bạch đành khuyên nhủ:



“Cũng may nhờ tỷ tỷ ở trước mặt Thánh thượng cáo tội thế tử, khiến Hoàng thượng sai Tấn vương đến Trấn Châu, đòi thế tử làm con tin. A Tiêu nói, Thường Sơn quận vương đáp ứng việc này, tám phần là muốn mượn đao g.i.ế.c người. Nào ngờ chính vào ngày thế tử khởi hành tiến kinh, sự phòng xung quanh lại lỏng lẻo nhất, thành ra cho bọn họ cơ hội tuyệt hảo để ra tay.”

 

Đường Kiều Kiều hừ nhẹ: “Mỹ nhân cứu mạng, chẳng rõ Lý Hành Viễn sẽ lấy gì báo đáp!”

 

Đường Tiểu Bạch câm lặng.

 

Nàng cũng chẳng rõ Lý Hành Viễn sẽ lấy gì để hồi báo.

 

Chỉ biết A Tiêu viết trong thư rằng, sau khi đến Trấn Châu, hắn thấy Lý Hành Viễn cùng Tần Khuynh Dung qua lại mật thiết, ngay cả nghị sự với thuộc hạ cũng dẫn nàng theo, sớm tối chẳng rời nửa bước.

 

“Thế tử đường đường một bậc nam tử, hẳn là tự biết cân nhắc.” – Đường Tiểu Bạch khẽ nói.

 

Điều A Tiêu trông thấy, chưa chắc đã có ý nghĩa gì, thôi thì nàng tạm thời chưa nói với tỷ tỷ, cứ để mọi chuyện tự trôi thêm một thời gian…

 



“Là Tần Khuynh Dung hỏi ta xin lấy một nửa binh quyền Trấn Châu, ta đã đáp ứng.” – Lý Hành Viễn nói, giọng điệu cực kỳ bình thản.

 

Song khi thấy ngay cả Thái tử điện hạ xưa nay trấn tĩnh mà cũng thoáng lộ vẻ kinh ngạc, trong lòng hắn lại nổi lên vài phần đắc ý.

 

Trấn Châu có mười hai vạn đại quân, một nửa tức sáu vạn. Khắp triều văn võ, số người được thống lĩnh sáu vạn binh sĩ, đếm trên đầu ngón tay.

 

Mà nay, hắn lại thản nhiên đem ra cho đi, chính hắn nghĩ lại cũng thấy mình khí khái khác thường.

 

“Trấn Châu một nửa binh quyền? Trấn Châu một nửa binh quyền!” – Tô Thuấn Khanh bật cười giận dữ, xoay đầu nhìn Lý Mặc: – “Thế tử nhà chúng ta, độc quả thật đã được giải rồi chứ?”

 

Lý Hành Viễn khẽ ho khan hai tiếng, đáp:



“Kinh thành bên kia, chắc chắn không muốn ta tiếp tục giữ hai mươi vạn binh.”

 

Sắc mặt Tô Thuấn Khanh dần dần ngưng trọng. Không chỉ kinh thành không muốn, e rằng ngay cả vị Thái tử điện hạ trước mắt cũng không thể dung.

 

Trừ phi Lý Hành Viễn có ý định tự xưng đế vương, nếu không, việc nhường bớt binh quyền vốn là lẽ tất nhiên.

 

Chỉ có điều—

 

“Đây là binh quyền mà ngươi lại muốn giao cho một nữ nhân? Trao thế nào? Nàng ta có gánh nổi không?” – Tô Thuấn Khanh không kìm được lời chế giễu.

 

Trong mắt hắn, hành động của thế tử, chẳng khác nào si mê đến hồ đồ.

 

Chẳng lẽ hắn không sợ tin này truyền về kinh, để vị đại tiểu thư kia biết được ư?

 

“Quả thật cần một cơ duyên.” – Lý Hành Viễn bình thản nói.

 

Ánh mắt Lý Mặc khẽ động, ngẩng lên cùng hắn đối diện: “Cơ duyên… đã có rồi—”