Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 213: Thế giới người trưởng thành, tiểu tổ tông nào hiểu được.



Cố Chuẩn chăm chú nhìn nàng thật lâu.

 

Thiếu nữ này vừa tròn mười hai, vóc dáng bắt đầu nảy nở, thân hình cũng gầy đi, khiến đôi mắt càng thêm to tròn, vẫn còn nét ngây thơ trẻ dại.

 

Thế nhưng, ánh sáng trong mắt lại tỏ vẻ trầm tĩnh khác thường.

 

“Tần Thiên vừa thu nhận hơn ngàn thảo khấu ở trại Long Môn, lại kiêm quản sáu vạn binh mã Trấn Châu. Chưa nói hắn có nuốt trôi nổi không, dẫu cho hắn thật sự tiêu hóa được—” Cố Chuẩn khẽ dừng, rồi trầm giọng, “Ngươi phải nhớ, hắn nay đã đổi sang họ Tần.”

 

Đường Tiểu Bạch sững lại, lập tức hiểu ý.

 

Nàng từng đọc không ít chuyện vong ân phụ nghĩa, nhưng đời người sao có thể vì sợ hãi mà bỏ qua cơ hội?

 

“Hắn là lựa chọn tốt nhất, ta tin hắn.” Đường Tiểu Bạch quả quyết.

 

Nàng đã tính kỹ. Binh quyền Trấn Châu tất phải chia, bằng không, Lý Hành Viễn cùng tỷ tỷ nàng e khó có ngày thành đôi.

 

Thử hỏi có vị hoàng đế nào chịu để   binh quyền rơi vào tay một nhà? Đã là chia, chi bằng trao cho A Tiêu.

 

Lúc này tiểu tổ tông vẫn còn bận bình định thảo khấu, mà Lý Hành Viễn còn đang thủ tang, xét lý đều không thể động binh.

 

Chỉ cần hoàng đế hạ một đạo thánh chỉ, cho Lý Hành Viễn mượn quân giúp A Tiêu dẹp giặc, rồi lại điều sang Hà Đông chống Đông Đột Quyết.

 

Một vòng mượn binh, rốt cuộc binh mã ấy cũng sẽ về tay tiểu tổ tông.

 

Cố Chuẩn khẽ vỗ vai nàng: “Ta đã minh bạch.”



 

Khi Đường Tiểu Bạch còn ngóng chờ tin tức, sự việc nàng dự liệu quả nhiên ứng nghiệm.

 

Thái Hưng năm thứ mười bốn, giữa tháng hai, Đông Đột Quyết công phá Vân Châu, Nhạn Môn quan báo nguy.

 

Hoàng đế đang cùng tể tướng trọng thần nghị bàn, bỗng có một phong khẩn tấu từ Trấn Châu Thường Sơn vương phủ dâng tới trước ngự tọa.

 

Người dâng tấu chính là thế tử Thường Sơn quận vương, Lý Hành Viễn.

 

“Nghe tin Đột Quyết A Sử Na Đa Ái Lý quấy nhiễu Hà Đông, thần đau đáu chẳng yên. Chỉ hận song thân vừa tạ thế, không tiện lĩnh binh… Nay có nữ tử họ Tần, văn thao võ lược không kém thần, thần nguyện cử nàng làm giám quân…”

 

Sáu vạn binh mã trao cho mỹ nhân — sự hồ đồ của thế tử Thường Sơn quận vương khiến triều dã một phen chấn động.



 

“Đây là thư của Lý thế tử gửi cho tỷ.” Đường Tiểu Bạch trong tay cầm hai phong thư, đưa cho Đường Kiều Kiều một phong.

 

Phong còn lại tất nhiên là tiểu tổ tông viết cho nàng.

 

Hai bức thư cùng khẩn tấu của Lý Hành Viễn đều đến trong một ngày, chỉ muộn nửa canh giờ, vừa khéo sau khi tin “sáu vạn binh mã tặng mỹ nhân” đã lan khắp kinh thành.

 

Đại tiểu thư nghe việc ấy, không hề nổi giận như người khác tưởng, ngược lại rất điềm tĩnh.

 

Giờ nhận thư Lý Hành Viễn, nàng cũng thản nhiên, chẳng buồn mở xem.

 

“Ngó qua một chút đi?” Đường Tiểu Bạch hiếu kỳ không thôi.

 

Thực ra nàng cũng muốn Lý Hành Viễn chia quyền, chỉ chẳng ngờ người hắn chỉ định lại là Tần Khuynh Dung, chứ không phải Tần Thiên.

 

Việc này, chung quy phải có lời giải thích chứ?

 

Đường Kiều Kiều liếc phong thư, bỗng hờ hững ném trả: “Muốn xem thì muội tự xem!”

 

“Chuyện này… không tiện lắm nhỉ…” Đường Tiểu Bạch cười gượng, song vẫn mở thư.

 

Vừa trải giấy, nàng đã tặc lưỡi mấy tiếng, đọc thành lời: “Kiều Kiều như đối diện, xa cách—” chưa kịp hết đã bị cướp mất.

 

Đường Kiều Kiều đoạt thư, gương mặt nhiễm hồng, lướt nhanh mắt qua, rồi hừ nhẹ một tiếng.

 

“Hắn viết gì vậy?” Đường Tiểu Bạch càng thêm hiếu kỳ.

 

“Nói rằng Tần Khuynh Dung cứu hắn cùng muội muội, cho nên nguyện lấy nửa binh quyền Trấn Châu để báo ân.” Đường Kiều Kiều cười lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đường Tiểu Bạch á khẩu, chẳng biết nói sao.

 

“Ngươi xem, ngoài cái tính tình quá mức nghiêm cẩn, Phó Tuyên còn nhược điểm nào khác?”

 

Câu hỏi quá đột ngột, Đường Tiểu Bạch ngẩn người, đáp: “Chỉ là… có lẽ trong lòng hắn đã có ý trung nhân.”

 

“Thế còn Vương Tiệm?”

 

Vương Tiệm cũng là một trong những đối tượng được đưa vào danh sách cầu hôn cho Đường Kiều Kiều, cháu đích tôn của tể tướng Vương Mậu Chiêu, cũng là dòng dõi danh môn, tuổi trẻ tài cao, chỉ là trong nguyên sách chưa từng xuất hiện.

 

“Ừm?”

 

“Hắn có ý trung nhân chăng?”

 

“Hình như… chưa từng nghe qua…”

 

“Ồ… muội đã từng gặp hắn?”

 

“Gặp vài lần.”

 

“Thấy hắn làm tỷ phu có được không?”

 

Đường Tiểu Bạch nghẹn lời, khẽ than: “A tỷ, tỷ chớ như thế.”

 

“Vậy ta nên thế nào?” Đường Kiều Kiều phản vấn, trong mắt ánh lên tia châm biếm, “Phụ thân chưa từng thúc ép ca ca chuyện hôn sự, nay bỗng vội vàng muốn định thân cho chúng ta, muội há không rõ nguyên do?”

 

Đường Tiểu Bạch sao không rõ, thậm chí còn rõ hơn ai hết.

 

“Nếu không phải Yến Quốc công phủ gặp biến, phụ thân cớ gì gấp rút chuyện hôn sự?”

 

“Ta là đích trưởng nữ Yến Quốc công phủ, phụ huynh vì ta chinh chiến Tây Bắc, mười mấy năm liều mạng che chở, nay vì ta chọn phu quân cũng đều là danh môn khuê tú, thiếu niên tuấn kiệt. Ta đây có gì không xứng? Lý Hành Viễn, hắn là cái thá gì chứ?” Nàng mỉm cười khinh bạc.

 

Đường Tiểu Bạch cứng họng, chẳng thốt nên lời.

 

Tỷ tỷ nghĩ là Yến Quốc công phủ gặp biến, cần thông qua hôn sự để củng cố. Với thân phận trưởng nữ, nàng dĩ nhiên không thoái thác.

 

Song sự thực lại càng nặng nề hơn, là an bài như gửi gắm hậu sự, khiến người nghe mà chua xót.

 

“Còn muội nữa,” Đường Kiều Kiều nghiêm khắc liếc nhìn nàng, “Đã hưởng vinh quang Yến Quốc công phủ, thì cũng phải gánh lấy trách nhiệm!”

 

Đường Tiểu Bạch ngoan ngoãn gật đầu: “Muội đã thưa cùng mẫu thân, đường đệ của sư huynh Phó Tuyên rất hợp.”

 

Đường đệ ấy tên Phó Khoan, theo nàng cân nhắc, là lựa chọn ổn thỏa nhất.

 

Thứ nhất, Phó Khoan năm nay mười lăm, nàng mười hai, dẫu tính sớm, nàng mười lăm gả thì Phó Khoan cũng đã mười tám, tính là trưởng thành.

 

Thứ hai, nàng chưa từng gặp mặt, trong đầu không có ấn tượng gì về một thiếu niên dở dang. Chờ hai năm sau mới gặp, cũng dễ dàng nuôi dưỡng tình cảm.

 

Thứ ba, Phó Khoan là đường đệ của PhóiTuyên, mà Phó Tuyên đối với nàng có nửa phần sư ân. Tương lai gả vào Phó gia, cũng chẳng đến nỗi xa lạ.

 

Còn về mối uy h.i.ế.p từ tiểu tổ tông… Than ôi, thế giới người trưởng thành hắn nào hiểu được, đành để sau này giải thích.

 

Giờ phút này, trọng yếu nhất vẫn là hóa giải khó khăn trước mắt.

Tiễn tỷ tỷ rời đi, Đường Tiểu Bạch liền sắp xếp lại bút ký cùng bản thảo trong ngày, rồi khoác áo ra cửa, đi về phía Tây thị.

Sáu vạn binh mã do Lý Hành Viễn nhường ra, cuối cùng được huynh muội nhà họ Tần cùng tiếp nhận, chứ không phải chỉ một mình Tần Khuynh Dung.

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Hoàng đế đã ban chiếu, phá lệ thăng Tần Khuynh Dung làm tướng, lệnh cho nàng cùng Tần Thiên đồng lĩnh quân Trấn Châu, theo Tấn vương Lý Sơ xuất chinh, khẩn cấp cứu viện Nhạn Môn quan.

Lý Sơ, Tần Khuynh Dung cùng tiểu tổ tông – ba người bọn họ xưa nay chưa từng cùng quân Đột Quyết giao thủ, trong khi hoàng đế lại không chịu để Lý Hành Viễn giải tang cầm binh, điều ấy khiến Đường Tiểu Bạch vô cùng lo lắng.

Chỉ lo âu thôi thì vô ích, nàng cũng muốn góp chút sức mình.

Bởi thế, sau khi nghiền ngẫm phần “Nhạn Môn quan” trong Hà Đông Địa Lý, Đường Tiểu Bạch quyết định tìm Văn Nhân Gia – người Hà Đông, lại là kẻ yêu thích địa lý  để thỉnh giáo đôi điều.

“Nhạn Môn quan ấy, ta quả từng đi qua…” Văn Nhân Gia vừa giở từng bức thảo đồ nàng vẽ, vừa thỉnh thoảng chỉ ra chỗ sai lệch.

Đường Tiểu Bạch lập tức lấy tờ giấy mới, theo lời chỉ dẫn  sửa lại, cẩn thận vẽ thêm một bức bản đồ mới.

Văn Nhân Gia nhìn bản đồ vừa thành, giữa mày dần dần nhíu chặt.

Đường Tiểu Bạch thấy thế,  ngẩng đầu vội hỏi:  “Thế nào? Có gì không ổn chăng?”

Văn Nhân Gia khẽ liếc nàng, thần sắc hiếm thấy nghiêm nghị, trầm trọng.

“Đừng vẽ nữa.” Hắn nói, đoạn cầm lấy nghiên mực bên cạnh, hất thẳng lên bức đồ vừa vẽ.

Mực đen loang tràn khắp tờ giấy, che khuất toàn bộ hình vẽ, không còn nhìn ra nguyên dạng.