Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 216: Thắng được ta, sẽ cho ngươi đi Lương Châu.



“Đã không thể giấu được nữa rồi,” Đường Tiểu Bạch khẽ nói, “tin tức này là ta nghe từ một thương nhân vừa từ Lương Châu trở về.”

 

Từ ngày phụ thân cùng huynh trưởng đi Lương Châu, nàng hằng ngày đều lo lắng bất an. Nhưng hôm nay, trái lại nàng lại trở nên trấn tĩnh. Điều lo sợ bấy lâu nay rốt cuộc đã thành sự thật, vậy thì cũng không còn gì phải đoán nữa.

 

Thậm chí tình thế còn tốt hơn nàng tưởng.

 

Tin phụ huynh mất tích rõ ràng có kẻ cố ý tung ra, nay ngay cả thương nhân qua lại cũng đã hay biết, vậy thì ngày lan truyền khắp thiên hạ cũng chẳng xa.

 

Chu Tuấn cũng rõ xu thế này, chỉ thở dài:



“Phu nhân thân thể yếu nhược, vẫn phải che giấu đôi phần.”

 

Đường Tiểu Bạch không đáp, cúi mắt trầm ngâm, lát sau ngẩng đầu, trong ánh nhìn đã mang theo kiên quyết:



“Tiên sinh, ta có một việc muốn thương nghị cùng ngươi!”

 

Chu Tuấn vừa định mở miệng, đã bị ngắt lời.

 

“Tiên sinh——” gia nhân vội vã bước vào, dâng lên một phong thư, “tin khẩn từ Tần công tử !”

 

Chu Tuấn kinh ngạc đón lấy:



“Hắn còn viết thư cho ta sao?” Theo chỗ ông biết, thái tử điện hạ sau khi đi Hà Đông, chỉ có gửi thư cho Nhị tiểu thư mà thôi.

 

“A Tiêu nói gì vậy?” Đường Tiểu Bạch hỏi gấp. Lời còn chưa dứt, đã thấy sắc mặt Chu Tuấn đại biến…

Buổi trưa, ve sầu râm ran, càng khiến sân viện thêm tĩnh lặng.

“Cộp cộp cộp——” tiếng bước chân dồn dập như mưa rào, xông thẳng vào Ngưng Xuân viện.

“Mẫu thân…” Đường Tiểu Bạch chạy vào sân, chợt thấy Đường Kiều Kiều cũng đang ở trong phòng.

Đại tiểu thư hiếm khi để lộ dáng vẻ tiểu nữ tử, đang tựa vào lòng Cố Ngưng, hốc mắt hơi ửng đỏ.

“Ồn ào cái gì!” Đường Kiều Kiều vừa thấy nàng liền ngồi thẳng dậy, mặt lạnh mắng, “Đến chỗ mẫu thân mà cũng chẳng biết quy củ gì cả!”

Đường Tiểu Bạch bấy giờ mới định thần lại, vội bước nhanh vào phòng: “Mẫu thân, ta có việc muốn thương lượng cùng người…”

“Ta cũng có chuyện muốn nói với con.” Cố ngưng khẽ mỉm cười dịu dàng.

Đường Tiểu Bạch đè nén nỗi bồn chồn trong lòng, vội hỏi:  “Chuyện gì vậy, mẫu thân?”

Cố Ngưng vươn tay vuốt mái tóc mai của Đường Kiều Kiều, trong mắt thoáng hiện nét cảm khái:



“Tỷ tỷ của con đã cùng Vương tướng công chi trưởng tôn Vương Tứ Lang định hôn sự rồi.”

Đường Tiểu Bạch ngẩn người, vội xoay đầu nhìn về phía Đường Kiều Kiều.

Đường Kiều Kiều sắc mặt thản nhiên, không buồn không vui.

“Ta đã cho người đưa thư cho phụ thân các con, đợi có tin hồi đáp, liền định ngày nghị thân.” Cố Ngưng nói.

Trong lòng Đường Tiểu Bạch như bị kim châm, đau nhói.

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️



“Mẫu thân…” nàng khó nhọc mở miệng, “ Phụ thân cùng huynh trưởng… đã mất tích rồi.”

Sắc mặt Cố Ngưng thoắt chốc tái nhợt, thân hình lay động tựa lá rụng trong gió, song đôi tay mảnh mai kia vẫn gắng gượng nắm chặt lấy mép bàn, không để mình ngã xuống.

“Tin tức này từ đâu?” Cố Ngưng cất giọng khàn khàn hỏi.

Đường Tiểu Bạch vội quỳ xuống bên người, nhỏ giọng đáp: “Là từ chỗ Chu tiên sinh, chẳng bao lâu nữa, kinh thành ắt cũng sẽ truyền ra.”

Chu tiên sinh cho rằng thân thể mẫu thân yếu nhược, khó lòng chịu được đả kích.

Nhưng nàng thì không nghĩ thế.

Phụ ,huynh trấn thủ biên cương bao năm, Yến Quốc công phủ an ổn, tỷ muội nàng cũng trưởng thành mạnh khỏe.

Chỉ riêng khí tiết và nghị lực, mẫu thân đã vượt xa thường nhân.

Nếu phụ  thân và huynh trưởng thực sự gặp nạn, thì ba mẫu tử họ  tất sẽ cùng nhau đối diện.

“Mẫu thân, con muốn đi Lương Châu!” Đường Tiểu Bạch nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, kiên quyết nói.

“Ngươi muốn đi Lương Châu?” Đường Kiều Kiều như vừa bừng tỉnh, giọng bật cao.

Đường Tiểu Bạch gật đầu:



“Trước khi phụ thân đi Lương Châu, ta từng nói với Người, Người đã đáp ứng, chỉ cần ta thông tỏ binh thư, cưỡi ngựa thuần thục, thì sẽ cho ta đi theo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời dứt, nàng nắm tay mẫu thân càng chặt, trong mắt kiên định:



“Mẫu thân cũng rõ, trước lúc đi, phụ thân đã để ta nhập Binh bộ Chức Phương Ty. Chức Phương Ty quản  đồ bản thiên hạ, thành trì, đồn thú, phong hỏa… phụ thân thật sự có ý để ta đi Lương Châu.



Nửa năm qua, ta chưa từng một ngày buông lơi. Địa hình Lương Châu, Thiện Châu, Liên Châu, Khoác Châu, thậm chí đến cả đất Thổ Cốc Hồn, ta đều thuộc nằm lòng. Cái gì Chức Phương Ty không có, ta cũng đã tự tìm hiểu thêm. Mẫu thân, con có thể đi!”

“Không được!” Đường Kiều Kiều lập tức quát lớn, “Mẫu thân, Tiểu Bạch mới mười hai tuổi thôi!”

“A tỷ mười hai tuổi đã quản cả Yến Quốc công phủ rồi!”

“Làm sao có thể so? Khi ấy ta còn có mẫu thân bên cạnh, còn ngươi muốn đi tận Lương Châu… Lương Châu…” Đường Kiều Kiều nghẹn lời, chỉ giận dữ trừng mắt với muội.

Cố Ngưng cũng mở miệng: “Cha ngươi và huynh ngươi đều không ở Lương Châu, ngươi đi, ai bảo hộ ngươi?”

Điều này, Đường Tiểu Bạch đã sớm nghĩ qua:



“Lương Châu vẫn có đại quân trấn thủ, đa phần đều là bộ hạ cũ của phụ thân. Huống chi ta cũng không phải mạo muội mà đi, tin tức mất tích ắt đã truyền về triều, triều đình tất phái người tới Lương Châu. Ta sẽ theo quan khâm sai cùng đi!”

Cố Ngưng trầm mặc nhìn nàng, trong mắt dần dần hiện ý d.a.o động.

Đường Kiều Kiều đứng bật dậy:



“Phụ thân đáp ứng ngươi, khi nào thông tỏ binh thư, cưỡi ngựa thuần thục thì mới được đi. Ngươi có thể đã học xong binh thư, thế còn cưỡi ngựa?Nếu thắng được ta, ta mới cho ngươi đi Lương Châu!”

Áo hẹp tay, ủng da ngựa, búi tóc gọn trên đỉnh, thắt lưng buộc dây lụa.

Đường Tiểu Bạch quen tay quấn roi ngựa hai vòng trong lòng bàn tay, ngẩng đầu liền thấy tỷ tỷ cũng đang xoay roi như thế.



Trang phục giống hệt, động tác như nhau.

Đường Tiểu Bạch bước lên một bước, ngẩng mặt hỏi: “A tỷ, ta đã cao lên rồi phải không?”

Lúc mới tới, nàng chỉ cao tới n.g.ự.c tỷ tỷ, nay đã vượt qua cằm rồi. Chắc cũng gần một thước năm.

Đường Kiều Kiều không đáp, chỉ ấn tay lên đỉnh đầu nàng đẩy nhẹ: “Lên ngựa! Tới sườn núi Trường Lạc !”

quần áo đỏ như mây chiều, quần áo  như gió thoảng, song song ra khỏi thành môn, thu hút ánh nhìn của bao người qua lại.

 

“Ngừoi mặc đồ xanh kia chính là Nhị tiểu thư Yến Quốc công phủ.” Có kẻ thì thầm.

Lời vừa dứt, ngoảnh sang thì thấy thiếu niên bên cạnh mặt đã đỏ bừng…

 

Đầu hạ oi nồng, sườn núi Trường Lạc  vắng bóng người du ngọan. Hai tỷ muội sóng vai trên lưng ngựa, đứng trước khoảng đất thoáng đãng dẫn lên sườn dốc.

 

Đường Kiều Kiều giơ roi chỉ về phía trước:



“Trên dốc có cây dương già, đó chính là điểm cuối!”

 

Lệnh vừa hạ, hai ngựa cùng tung vó, cuồng phong lướt tới.

 

Đường Kiều Kiều vốn kiêu ngạo, từ trước chỉ cưỡi ngựa đã trưởng thành. Lần này ngựa của nàng là chiến mã do Đường Tử Khiêm từ Tây Bắc chọn riêng gửi về, cao lớn hùng tráng, khí thế bức người.

 

Đường Tiểu Bạch vẫn cưỡi con ngựa con đỏ do Thái tử từng ban thưởng. Theo thời gian, ngựa con cũng đã trưởng thành, khí huyết sung mãn, thậm chí còn vượt ngựa của Đường Kiều Kiều về giống nòi.

 

Song Tiểu Bạch và ngựa đỏ chưa quen với tốc độ cực hạn, vừa xuất phát đã bị bỏ lại nửa thân.



Chờ thích ứng tiết tấu, khoảng cách đã kéo dài một thân ngựa, dù nàng hết sức thúc giục, vẫn chẳng thể rút ngắn.

 

Khi bóng cây dương già héo úa đã hiện trước mắt, lòng Tiểu Bạch chợt trĩu nặng.

 hẳng lẽ, nàng thua rồi sao?

 

Nàng nghiến răng, gò c.h.ặ.t đ.ầ.u gối vào bụng ngựa, roi vun vút quất xuống:



“Giá——!”

 

Ngựa đỏ tựa như cảm nhận nỗi khẩn trương nơi chủ nhân, bất ngờ bộc phát tốc lực. Thế nhưng cảnh trong kịch chẳng xảy ra, phép màu nghịch thế chung cuộc không tới.

 

Khi nàng gắng sức đuổi kịp thêm một đoạn, còn kém ba phần thân ngựa, thì kỵ mã của Đường kiều kiều đã lao tới gốc cây tung người vượt qua.



Một trận tỷ thí, nàng lại bại trận.