Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 215



Đường Tiểu Bạch còn đang phân vân chưa biết nên trả lời ra sao, Mạc Hoãn đã gật gù như chợt hiểu: “Thuộc hạ đã rõ.”

 

Trong lòng nàng chợt chột dạ, vội vàng mở miệng: “Kỳ thực—”

 

Kỳ thực thế nào đây?

 

Nàng đích xác là đang nghị hôn. Ban đầu che giấu tiểu tổ tông, vốn đã cảm thấy áy náy, nay người ta còn đặc biệt phái người đến dò hỏi, lẽ nào nàng lại còn chối quanh?

 

Nhưng nếu để Mạc Hoãn cứ thế quay về bẩm báo, liệu có khiến tiểu tổ tông phân tâm, ảnh hưởng tâm tình chinh chiến không?

 

Giờ phút này, tâm trạng của Đường Tiểu Bạch chẳng khác nào kẻ định chờ con thi xong khoa cử mới ly hôn, lại bị con phát giác trước, cuống quýt không biết làm thế nào, chỉ có thể ngẩng mắt nhìn Mạc Hoãn, lắp bắp:

 

“Ngươi xem… hay là chờ A Tiêu đánh xong trận rồi hẵng nói?”

 

Mạc Hoãn mỉm cười, không tỏ thái độ gì.

 

Đường Tiểu Bạch thở dài:

“A Tiêu tuổi hãy còn nhỏ, ngươi về khuyên nhủ hắn phải đặt đại cục lên trên…”  chớ có mãi nghĩ ngợi chút chuyện vụn vặt nơi nàng.

Mạc Hoãn vẫn chỉ cười, không đáp.

Đường Tiểu Bạch bèn mặc kệ hắn, cúi đầu đọc tiếp thư.

Trong thư quả nhiên có giải thích về lai lịch người chơi đàn tỳ bà, song lời giải thích này khiến nàng dở khóc dở cười.

Nàng đã cân nhắc đủ điều, tuyển chọn kỹ càng, mới thấy Chân Định huyện chúa Lý Hoài Nguyệt có lẽ là cô nương thích hợp nhất để tiếp cận tiểu tổ tông, nên mới hữu ý nhắc đến đôi lời trước mặt hắn.

Kết quả, tên kia chẳng hề hiểu phong tình, lại còn tưởng nàng muốn nghe người gảy tỳ bà.

Quả là một đứa trẻ chưa tỏ sự đời!

Chỉ đối với nàng thì còn coi như tử tế…

Nghĩ vậy, lòng Đường Tiểu Bạch bỗng thấy ấm áp, khóe môi khẽ cong, bất giác nhoẻn cười.

Cũng không uổng một phen nàng vì hắn mà lo lắng.

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Ngoài lời giải thích về tỳ bà nữ, trong thư còn hỏi nàng về chuyện nghị hôn, lại như thường lệ, đề cập đến tình thế Hà Đông và Trấn Châu.

Trấn Châu bên kia giao cho Lý Hành Viễn. Muốn thu phục hay chèn ép đám thân hệ trực thuộc Lý Minh Nghĩa vốn không dễ dàng, song Lý Hành Viễn đã là người thích hợp nhất để xử trí việc này.

Hà Đông nơi đây cũng chẳng khả quan.

Khánh Vương đến trước, Tấn Vương kéo đến sau, tất nhiên sẽ có tranh chấp. Quân đóng Hà Đông cũng không hoan nghênh binh mã Trấn Châu can dự.

Lại còn Tần Khuynh Dung, nóng lòng muốn lập thế, không ngớt xin ra trận.

Đường Tiểu Bạch đọc xong, trầm ngâm một lúc lâu, mới cầm bút viết hồi thư, đem từng phân tích và kiến nghị của mình lần lượt ghi xuống, giống như bao lần hai người từng cùng nhau bàn bạc.

Viết xong, nàng còn do dự chốc lát, rồi lại cầm bút viết thêm một dòng—

“A Tiêu, ta muốn đi Lương Châu…”



“A Tiêu, ta muốn đi Lương Châu…” — Lý Mặc đọc đến câu này, mí mắt giật mạnh.

Nàng sao lại đột ngột muốn đến Lương Châu?

Nơi ấy hiểm nguy trùng trùng, nàng chỉ là tiểu thư yếu ớt, sao có thể đi?

Lý Mặc càng nghĩ càng nóng ruột, hận không thể lập tức phái người đến đem nàng đưa về bên cạnh để tự mình trông coi.

Mạc Hoãn thấy hắn dời mắt khỏi bức thư, tưởng là đã xem xong, bèn hắng giọng nói:

“Điện hạ giao thuộc hạ dò hỏi chuyện kia, thuộc hạ đã hỏi Nhị tiểu thư—”

Bỗng nhiên, một bóng đen lướt qua, khiến ngọn nến chao đảo.

Chính là Mạc Cấp.

Mạc Cấp sắc mặt lạnh lùng, trình lên một phong thư:

“Trấn Châu cấp tín!”

Lý Mặc nhíu mày nhận lấy.

Lý Hành Viễn rốt cuộc có chuyện khẩn cấp gì? Chẳng lẽ Trấn Châu không kham nổi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xé thư, vừa liếc mắt một cái, sắc mặt Lý Mặc lập tức biến đổi——

……

Sau khi vẽ xong địa thế cửa ải Long Môn, Đường Tiểu Bạch liền đem hết tâm trí đặt vào việc vữ bản đồ đất đai bên Lương Châu.

Trong Ty Chức Phường, tư liệu về Tây Bắc cực kỳ ít ỏi, phần nhiều là do phụ thân nàng sai văn lại theo quân vẽ thành rồi gửi về.

Nàng đem những bản đồ ấy ghép lại, lại phát hiện không khớp với tư liệu ghi chép trong sách vở.

Văn nhân Gia trầm ngâm một hồi rồi nói:



“Địa lý chí e rằng có sai sót. Ta từng nghe người ta bảo rằng núi Bạt Diên nằm ở phía nam sông Hoàng Thủy…”



Nói xong lại tự mình lắc đầu, “Chỉ là ta chưa từng đặt chân đến nơi đó, nên cũng không dám chắc.”

“Vậy còn trong đất Thổ Cốc Hồn thì sao——”

Đường Tiểu Bạch chưa kịp hỏi xong, Văn nhân Gia đã lắc đầu.

Nàng khẽ thở dài.

Địa đồ về vùng Long Hữu  còn chút ít bản vẽ mới, nhưng đến lãnh thổ Thổ Cốc Hồn thì chỉ còn rải rác đôi ba ghi chép từ buổi sơ khai lập quốc.

Văn nhân Gia nhìn nàng, trong mắt ẩn hiện vài phần thương xót, ngập ngừng chốc lát mới khe khẽ than



“Vẽ địa đồ không thể chỉ dựa vào sách vở mà thành, phải tận mắt chứng kiến mới có thể xác thực. Tỷ như nguồn gốc Hoàng Hà, đến cả 《Vũ Cống》, đến cả Trương Khiên, cũng từng lầm lạc thế nhân. Nếu không tự mình đến mà thấy, tất đều là hư vọng.”

Đường Tiểu Bạch lặng im rất lâu, rồi đứng dậy cáo từ.

Đạo lý ấy, sao nàng lại không rõ? Nhưng nơi Lương Châu, nàng đã mười ngày một phong gửi đi, tường thuật tiến độ học tập kỵ xạ cùng binh thư, song phụ thân vẫn chưa từng cho phép nàng qua đó.

Chẳng lẽ nàng lại bất chấp tất cả, tự ý trốn đi?

Chuyện này nữ chính còn có thể làm, song nếu đổi thành nữ phụ, chỉ e không thoát khỏi bị địch quân bắt đi, nhẹ thì đem ra trận uy h.i.ế.p tướng lĩnh ta, nặng thì… m.á.u đổ sa trường, chẳng muốn nghĩ tới!

Đường Tiểu Bạch khẽ lắc đầu, bước ra khỏi Văn nhân thư quán, vừa định lên xe——

Chợt nghe tiếng hô hoảng hốt: “Nhị tiểu thư! Nhị tiểu thư!”

Ngoảnh đầu lại, chỉ thấy Đào Phần cắm đầu chạy tới, thoáng chốc đã đứng ngay trước mặt, thở hồng hộc.

Một kẻ vốn quen tập võ như hắn mà cũng thở dốc đến thế, khiến Đường Tiểu Bạch chẳng khỏi kinh ngạc, liền hỏi: “Có chuyện gì gấp gáp vậy?”

Đào Phần vốn không phải kẻ hồ đồ, lần này lại hối hả đến mức vội ghé sát tai nàng, thấp giọng nói một câu.

Đôi mắt Đường Tiểu Bạch chợt biến đổi, nhìn chằm chằm hắn: “Tin tức từ đâu? Có chắc không?”

Đào Phần gật đầu: “Có thương nhân từ Lương Châu tới, bảy tám phần là thật!”

Sắc mặt nàng tức khắc tái nhợt: “Mau! Về phủ!”

……

Xe ngựa lao thẳng vào phủ Yến Quốc công, chưa kịp dừng hẳn, Đường Tiểu Bạch đã nhảy xuống, chạy thẳng về chính phòng.

Song mới được vài bước, nàng bỗng dừng lại, ngẫm nghĩ giây lát rồi chuyển hướng.

Khi xông vào viện của Chu Tuấn, Chu Tuấn đã vội vã nghênh đón: “Nhị tiểu thư, có việc gì khẩn cấp thế?”

Đường Tiểu Bạch chăm chú nhìn hắn.

Áo có nếp nhăn, mặt lộ vẻ mệt mỏi, nụ cười gượng gạo, hư mà không thực.

Trái tim nàng chợt trĩu nặng, cất giọng run run: “Ta nghe nói… phụ thân và đại ca đều đã mất tích.”

Chu Tuấn thoáng biến sắc: “Nhị tiểu thư nghe từ đâu?”

Đường Tiểu Bạch chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Đào Phần tính tình cởi mở, rộng rãi kết giao với đủ hạng người nơi phố chợ, bởi vậy tin tức thường vô cùng linh thông. Vì nhớ ơn nàng từng tiến cử danh y, hắn thường hay dò hỏi giúp nàng tình hình Lương Châu.

Nếu hắn nói có bảy tám phần thật, thì ắt là bảy tám phần thật.

Mà phản ứng của Chu Tuấn, chính là khớp nốt hai ba phần còn lại…

Không! Chưa chắc!

“Có lẽ nào đây là kế nghi binh? Ngoài mặt giả vờ mất tích, thực ra là ẩn quân kỳ binh?” Đường Tiểu Bạch dồn dập hỏi.

Chu Tuấn nhìn nàng hồi lâu, mới khẽ thở dài: “Ta cũng chẳng rõ…”

Tháng hai năm nay, phụ tử Yến Quốc công đã từng dẹp tan quân Thổ Cốc Hồn xâm phạm biên cảnh.

Sang tháng ba, triều đình hạ lệnh tấn công ngược, phụ tử họ chia binh hai lộ, thế như chẻ tre.

Song quân tiến càng sâu vào địch cảnh, dần dần mất liên lạc với Lương Châu.

“Quân vào sâu đất giặc mà thất lạc tin tức cũng chẳng phải chuyện hiếm.  Phó tướng Trình Trí Độ trấn thủ Lương Châu vẫn sai người dò xét. Nhưng từ Lương Châu, Thiện Châu bắt đầu truyền ra lời đồn quốc công cùng đại công tử mất tích. Chẳng bao lâu, quân Thổ Cốc Hồn lại đánh vào Thiện Châu, tin đồn càng thêm rối loạn…”