“Ngươi thu liễm lại cho ta, chớ có gây sự!”
Tiễn Cố Duyên rời đi, Đường Tiểu Bạch liền gọi gã thị vệ râu rậm vào, nghiêm giọng cảnh cáo.
“Chúng ta hiện giờ cùng ở trên một con thuyền, phải biết điều một chút!”
Lý Hành Viễn tức tối đáp: “Hắn rõ ràng dòm ngó đến Đại tiểu thư nhà ngươi!”
Đường Tiểu Bạch thản nhiên nói:
“Đại tỷ ta có vô số người mến mộ, chẳng phải chuyện thường tình sao?”
“Hừ! Hắn vốn là biểu ca các ngươi, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, trước kia sao không thấy hắn tỏ bày ân cần? Nay lại lộ diện, chẳng phải rõ ràng là thừa cơ xen vào, thừa dịp cháy nhà mà hôi của hay sao!”
“Đó là bởi thuở trước..” Đường Tiểu Bạch nói được nửa câu lại nghẹn, không tiện thổ lộ.
Thuở trước, vì Cố thị từng có ý gả Cố Hoàn cho Đường Tử Khiêm, nên Cố Duyên cùng tỷ tỷ nàng vốn dĩ không thể có gì.
“Quản hắn trước kia ra sao, không ra tay tức là tâm không thành!” Lý Hành Viễn khinh khỉnh nói.
Vừa dứt lời, ánh mắt hắn thoáng cảnh giác: “Chẳng lẽ ngươi muốn hắn làm tỷ phu ngươi?”
Biểu ca biểu muội, cảm tình chắc chắn khăng khít. Nếu không, sao hắn chỉ lườm Cố Duyên đôi cái, tiểu nha đầu đã nổi giận thay?
“Không có, không có!” Đường Tiểu Bạch lập tức phủ nhận. Cố Duyên quả là rất tốt, nhưng nàng phản đối chuyện thân cận m.á.u mủ.
“Ta vẫn thích Thế tử hơn!” Đường Tiểu Bạch thành khẩn nói.
Lời vừa rơi xuống, trên mái ngói bỗng vang lên một tiếng động rất khẽ, như mèo nhỏ bước qua. Âm thanh mỏng manh thế thôi lại khiến mắt Lý Hành Viễn thoáng chớp lạnh, tay vừa nhấc đã đem thiếu nữ ôm sát vào ngực.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Cùng lúc, Oanh Oanh ngoài cửa “vút” một tiếng đã phi thân lên nóc nhà.
Đường Tiểu Bạch dựng tai muốn nghe giao thủ, song hoàn toàn vô thanh. Oanh Oanh vừa mới lao lên, một bóng đen như quỷ mị liền từ mái ngói phóng xuống, chưa chạm đất đã đổi hướng, thoắt cái trượt vào trong phòng, nhanh đến chỉ còn tàn ảnh.
Khinh công quá đỉnh!
Không chỉ Đường Tiểu Bạch kinh hãi, ngay cả Lý Hành Viễn cũng thất sắc, ôm chặt người trong lòng lùi vài bước.
“Là ta!” Bóng đen mở miệng, rồi rơi xuống đất. Lý Hành Viễn thấy rõ thân ảnh, mới buông lỏng tay.
Đường Tiểu Bạch kinh ngạc chớp mắt:
“Mạc Hoãn? Sao ngươi ở đây? A Tiêu đâu?” Vừa hỏi, vừa nhịn không được rướn cổ nhìn ra ngoài.
Chẳng lẽ Tiểu Tổ Tông cũng tới?
Trong lòng nàng bỗng dâng một cơn kích động, đã bao lâu chưa gặp chắc hẳn hắn lại cao lớn thêm rồi?
“Thiếu chủ không đến.”
Đường Tiểu Bạch ngẩn ra, trong lòng dâng lên chút hụt hẫng.
“Thế ngươi..” Vừa định hỏi tiếp, đã bắt gặp ánh mắt Mạc Hoãn phức tạp nhìn mình.
Đường Tiểu Bạch cũng cúi xuống xem thử, mình có gì không ổn sao?
“Ta nhận lệnh Thiếu chủ đem danh sách mật thám ở Trấn Châu chuyển tới Lương Châu, hiện giờ đang quay lại Hà Đông, ngang qua nơi này thì tình cờ gặp Nhị tiểu thư—” Mạc Hoãn nói xong lại hỏi ngược, “Nhị tiểu thư sao cũng ở đây?” Nói đoạn, hắn liếc sang Lý Hành Viễn.
Dù che kín râu ria, hắn vẫn nhận ra đây chính là Thế tử, vì từng ở Yên Quốc Công phủ cùng nhau một thời gian.
Nhưng vấn đề là, Thế tử chẳng phải đang bận tối tăm mặt mũi ở Trấn Châu sao? Tại sao lại xuất hiện ở Lan Châu, còn thân mật ôm ấp, nói lời nồng thắm với tiểu cô nương của Thiếu chủ nhà hắn?
Đường Tiểu Bạch liền giải thích sơ qua lý do mình xuất hiện ở đây, rồi quan tâm hỏi:
“Ngươi từ Lương Châu trở về? Giờ Lương Châu thế nào?” Nghĩ kỹ lại thấy lạ, “Ngươi từ Hà Đông đi, giờ mới về?”
Lẽ ra Tiểu Tổ Tông đồng thời đưa tin về Kinh thành và Lương Châu, nàng đã đến tận đây, sao Mạc Hoãn mới quay lại?
“Ta vốn phụng mệnh đưa thư cho Yến Quốc Công. Đến Lương Châu thì phát hiện Yến Quốc Công cùng Đường Tướng quân đều mất tích. Nghĩ bụng trở về tay không thì chẳng khác gì không công, bèn ở lại diệt trừ sạch mật thám trong danh sách.”
Nói đến đây, Mạc Hoãn khựng một chút rồi bổ sung, “Lúc ta đến, Lương Châu còn ổn, có Phó tướng Trình Trí Độ thủ giữ. Nay thì không rõ.”
Trong số đó, có một mật thám lại là ái thiếp của Trình Trí Độ. Hắn không báo trước, chắc hẳn Phó tướng sẽ đau lòng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe xong, Đường Tiểu Bạch trầm mặc. Nàng đã tốn bao công sức suy nghĩ đối sách, rốt cuộc…
“Ta chỉ trừ bọn nằm trong danh sách, ngoài danh sách thì Nhị tiểu thư phải tự liệu.” Mạc Hoãn bổ sung.
Đường Tiểu Bạch thu lại tâm thần, gật đầu: “Vất vả cho ngươi rồi, mau trở về phục mệnh Thiếu chủ đi!”
Mạc Hoãn không đáp, lại nhìn Lý Hành Viễn, cười mỉm: “Nhị tiểu thư không còn bàn chuyện hôn sự nữa chứ?”
Đường Tiểu Bạch đỏ mặt, dè dặt hỏi: “Ngươi đã nói với hắn rồi?”
Mạc Hoãn lắc đầu: “Vừa định bẩm, thì có người của Thế tử gửi thư tới, bị ngắt quãng. Sau đó ta liền được phái đi Lương Châu.”
Đường Tiểu Bạch thở phào: “Ta đến Lương Châ, ít thì một năm, nhiều thì nửa năm mới về, mấy chuyện không quan trọng cứ gác lại.”
Hôn sự… là chuyện không quan trọng?
Mạc Hoãn liếc nàng đầy ngạc nhiên, rồi lại hỏi: “Nhị tiểu thư đi Lương Châu, có từng nói với Thiếu chủ chưa?”
“Quên mất rồi,” Đường Tiểu Bạch gãi gò má, “A Tiêu bận rộn ở Hà Đông, chút chuyện nhỏ, không cần làm phiền hắn đâu?”
Mạc Hoãn im lặng một thoáng, mới chậm rãi nói:
“Thiếu chủ chỉ e đã hay tin. Giờ này e là đang chờ Nhị tiểu thư tự thân báo cho người.”
Nếu mãi không nhận được thư, Thái tử điện hạ sẽ nổi giận. Mà nổi giận… thì chưa chắc không động đao thương.
“Vậy thì…” Đường Tiểu Bạch nghĩ một hồi, “Ngươi chờ một chút!” Dứt lời, vội vàng chạy vào nội thất.
Mạc Hoãn tò mò ngó theo, thấy nàng chưa ra ngay, bèn quay sang Lý Hành Viễn, cười híp mắt: “Thế tử quả được tiểu cô nương thương mến.”
“Đâu có, đâu có.” Lý Hành Viễn khách khí xua tay.
“Nhị tiểu thư đã yêu thích Thế tử như thế, Đại tiểu thư biết chưa?”
Lý Hành Viễn khựng lại: “???”
“Nhị tiểu thư chính là người Thiếu chủ chúng ta để mắt đến.”
Lý Hành Viễn càng thêm ngơ ngác: “Ta biết—”
Đúng lúc này, Đường Tiểu Bạch chạy ra, cắt ngang lời hắn:
“Đem cái này giao cho Thiếu chủ của ngươi nhé!” Trong tay nàng là một tờ giấy.
Mạc Hoãn mở ra xem, chỉ vài hàng chữ ngắn ngủi: “Ta đi Lương Châu”, “chớ nhớ thương”… Đại để chỉ mấy câu, thậm chí không thèm lấy phong bì.
Có thư là được, phong bì không quan trọng.
Mạc Hoãn cất đi, trầm giọng nhắc nhở:
“Nhị tiểu thư cũng đã lớn, nên nhớ nam nữ có khách biệt. Trước khi nói năng hành động, xin nghĩ thêm một chút đến Thiếu chủ chúng ta.”
Nói đoạn, hắn lại liếc Lý Hành Viễn một cái đầy hàm ý.
Lý Hành Viễn tức giận, đang muốn cãi: “Ta nào có làm gì..”
Lời còn chưa dứt, bóng dáng Mạc Hoãn đã biến mất không còn tàn ảnh.
Quả thực là khinh công tuyệt đỉnh, quỷ mị vô song!
“Ý hắn là gì?” Đường Tiểu Bạch khẽ chau mày, lòng có đôi phần bất định. Chẳng lẽ là thay Tiểu Tổ Tông ghen tuông, bởi Lý Hành Viễn vừa rồi ôm lấy nàng?
Nhưng chẳng phải do Mạc Hoãn lao lên mái ngói giả làm thích khách, mới dẫn đến cảnh ấy hay sao?
“Đầu óc có bệnh chăng?” Lý Hành Viễn bực bội suy đoán.
Đường Tiểu Bạch khẽ lắc đầu:
“Đừng bận tâm đến hắn! Chuyện nhỏ nhặt thôi. Trước mắt còn việc hệ trọng hơn nhiều.”
Danh sách gian tế đã bị loại bỏ, vậy kế hoạch ban đầu e rằng phải chỉnh sửa lại từ đầu.