Mồng năm tháng năm, đoàn người đến được quận Cô Tăng, đất Lương Châu.
Người ra thành nghênh tiếp rất đông. Đi đầu là một vị trung niên, Đường Tiểu Bạch nhận ra ngay, chính là Phó tướng của phụ thân nàng – Trình Trí Độ Phó Đô đốc phủ Lương Châu.
Bên cạnh Trình Trí Độ còn có một nam tử ba, bốn mươi tuổi, da trắng râu mượt, tướng mạo nho nhã, nhìn quan phục thì rõ là văn quan.
Người này nàng chưa gặp qua, nhưng cũng đoán được, hẳn là Thẩm Dụ – Phó Thứ sử Lương Châu
Đường Thế Cung kiêm nhiệm cả chức Đô đốc Lương Châu và Thứ sử Lương Châu. Đô đốc chưởng quản quân chính, Thứ sử chưởng quản hành chính.
Hai phủ đều có chức phó, nhưng quan phẩm của Thẩm Dụ kém Trình Trí Độ hai bậc, cho nên đứng hơi lùi sau, lời lẽ cũng do Trình Trí Độ lên tiếng trước.
Song, lúc đối đáp cùng Tiết sứ Tiết Thiếu Miễn, Trình Trí Độ lại mặt mày sa sầm, khóe môi treo nụ cười lạnh, cả người toát ra vẻ bất mãn.
Chỉ qua vài câu đã bỏ mặc giao hết cho Thẩm Dụ, còn bản thân thì sải bước đi về phía Đường Tiểu Bạch.
Càng đi thần sắc càng khó coi, đến khi đứng trước mặt nàng thì mặt đen sì như chảo.
“Ngươi chỉ là một tiểu nha đầu, chạy đến nơi này làm gì? Đây là chỗ để đùa giỡn sao?” Trình Trí Độ mở miệng liền quát, giọng thô như sấm, thật đáng sợ.
Song, tiểu cô nương ngồi ngay ngắn trên ngựa, sống lưng thẳng tắp, bình tĩnh tháo mũ trúc che mặt, khuôn mặt non nớt hiện vẻ kiên nghị:
“Ta không phải tiểu nha đầu, ta là thứ nữ đích xuất của Yến Quốc Công!”
Trình Trí Độ giật mình, chau mày nhìn kỹ một hồi, rồi thở dài:
“Ngươi tới lúc này thật không hợp thời. Trước kia Lương Châu còn yên ổn, nay chốn này loạn lạc khắp nơi. Nếu ngươi xảy ra sơ suất, đợi Quốc công trở về, ta còn biết ăn nói sao?”
Đường Tiểu Bạch cả kinh: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Trình Trí Độ thoáng hiện vẻ mỏi mệt: “Vào thành rồi hãy nói!”
…
“Thông thường, quân đội truy kích địch nhân tiến sâu vào đất địch, một hai tháng không có tin tức đều là chuyện thường. Nhưng lần này bất thường ở chỗ, Quốc công và Đại công tử mới đi chưa đầy một tháng, đã có lời đồn họ gặp nạn mất tích. Ta liền hoài nghi trong quân có gian tế!”
Đường Tiểu Bạch vừa nghe vừa gật đầu. Lời này, Chu Tuấn cũng từng nói với nàng.
Trình Trí Độ lại tiếp:
“Tuy lời đồn lan khắp, nhưng Lương Châu, Thiện Châu vẫn chưa phát sinh đại loạn. Trước đây có vài toán quân Thổ Cốc Hồn quấy nhiễu biên cảnh, nhưng nhanh chóng bị đẩy lui. Ta cũng gắng sức lùng diệt gian tế, mãi đến một tháng trước, Lương Châu cùng Thiện Châu bắt đầu liên tiếp xảy ra án mạng!”
“Án mạng?” Đường Tiểu Bạch ngẩn người, thoáng nhớ đến Mạc Hoãn.
“Những kẻ tử vong là ai?” nàng hỏi.
Trình Trí Độ thấy nàng nghe đến mạng người mà không biến sắc, trong lòng âm thầm gật đầu.
Quả không hổ là nữ nhi Yến Quốc Công, hổ phụ sinh hổ nữ, khí phách vẫn còn.
“Người c.h.ế.t đủ hạng, có nam có nữ, có quan có dân, ngay cả thiếp thất bên cạnh ta cũng bị hại!” Nói tới đây, Trình Trí Độ lộ vẻ thương tâm.
Đường Tiểu Bạch khẽ động tâm, suýt chút đã nói ra thật, nhưng rồi kìm lại. Đã có gian tế ngay trong người thân cận Trình Trí Độ, nếu lúc này nói trắng ra tất sẽ sinh rắc rối quan tụng.
Huống hồ kẻ kia đã chết, nàng cũng chẳng muốn tốn thêm tâm sức.
“Có lẽ giữa những người c.h.ế.t này, có mối liên hệ nào đó chăng?” nàng khẽ ám chỉ.
Đáng tiếc Trình Trí Độ không hiểu, chỉ lắc đầu:
“Không có liên hệ! Hung đồ còn chưa bắt được, nhị tiểu thư ở nơi này thực quá nguy hiểm. Ta lập tức phái người hộ tống nhị tiểu thư hồi kinh!”
“Khoan đã!” Đường Tiểu Bạch vội ngăn, “Người ta đều đã ở đây, giờ quay về, nửa đường vạn nhất gặp phải hung thủ chẳng phải càng thêm nguy hiểm sao?”
Trình Trí Độ thấy cũng có lý, đứng yên, vẻ mặt chần chừ.
“Trong vòng một tháng hung thủ liên tục g.i.ế.c người, giữa các nạn nhân tất có mối liên hệ. Trình thúc hãy cho người tiếp tục điều tra. Còn việc trước mắt, quan trọng nhất vẫn là tìm cách liên lạc phụ thân và đại ca ta!” Đường Tiểu Bạch nghiêm giọng nói, “Đại quân xuất chinh mất liên lạc một hai tháng còn gọi là thường, nhưng nay đã là hơn 2 tháng rồi.. ”
Đại quân xuất chinh từ tháng ba, đến nay đã hai tháng.
“Hơn nữa, triều đình đã phái tuần tra sử tới Lương Châu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu không có lời giải thích thỏa đáng, bước kế tiếp, e rằng chính là tân Đô đốc được bổ nhiệm.
Nghe vậy, Trình Trí Độ cũng trầm nét mặt.
“Việc không nên trì hoãn, ngày mai ta sẽ thân chinh đến Thiện Châu dò xét!” Đường Tiểu Bạch quả quyết nói. Thiện Châu giáp Thổ Cốc Hồn, là nơi Đường Tử Khiêm luyện binh.
Đại quân khởi hành cũng từ Thiện Châu xuất phát.
Nhưng vừa nhắc đến Thiện Châu, sắc mặt Trình Trí Độ liền trầm xuống: “Thiện Châu…”
“Trình tướng quân! Có người từ Thiện Châu tới!” Ngoài cửa bỗng có tiếng truyền vào.
Trình Trí Độ cười lạnh: “Cho hắn vào!”
Khi giáp sĩ rời đi, Trình Trí Độ quay sang Đường Tiểu Bạch:
“Nhị tiểu thư tới cũng vừa hay, chuyện ở Thiện Châu e rằng chỉ có ngươi mới chế ngự nổi!”
Đường Tiểu Bạch chau mày, chưa hiểu. Trình Trí Độ lại cười gằn:
“Trước khi xuất chinh, Đại công tử để lại một kẻ thân tín tên A Kim, giao phó cho hắn chăm sóc sủng thiếp của mình. Kết quả vừa nổi tin đồn, đôi cẩu… ”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Hắn bỗng nén lời thô tục xuống, nhìn thoáng qua Đường Tiểu Bạch, đành nén giận:
“Đôi nam nữ ấy liền lén lút dẫn theo thủ hạ mà Đại công tử lưu lại,\ chạy thẳng đến Thiện Châu, chiếm giữ cả thành! Ta phái người đi hai lần, bọn chúng chẳng thèm để mắt!”
Sủng thiếp?
Đường Tiểu Bạch cả kinh ca ca nàng từ đâu ra một vị thiếp thất rồi?
Trình Trí Độ hừ lạnh, vẻ mặt không mấy dễ coi:
“Hai kẻ ấy vốn đều là người trong phủ Yến Quốc Công. Từ khi tới chiếm giữ thành Thiện Châu chẳng còn để ai vào mắt. Nhị tiểu thư là chủ nhân đích xuất của Yến Quốc Công phủ, may ra vẫn còn có thể áp chế được bọn họ!”
Đường Tiểu Bạch trong lòng nghi hoặc, song nghe ngoài cửa tiếng giáp trụ va chạm mỗi lúc một gần, liền gật đầu:
“Được, ta đi gặp thử xem!”
Truyencom.com, wikidich.com, Nhayho.com ăn cắp bộ này của mình nha. Tức quá mà k làm gì được...
Mn qua monkeyd để ủng hộ nhà edit chính ạ.
Đợi người Thiện Châu tới trước mặt, Đường Tiểu Bạch bất giác ngẩn ra.
“Nhị tiểu thư!” Hai người cùng lúc ôm quyền hành quân lễ.
Thân khoác da giáp, búi tóc cao, lưng đeo thắt đai, toàn thân đều là phong thái quân nhân.
Dung mạo thanh tú, nơi mi mục ẩn chứa phong lôi. Nàng hành lễ xong, ngẩng đầu lên, khóe môi hé nụ cười.
“Ngỡ rằng chỉ có thể trông đợi người nhà Cố gia, không nghĩ lại được gặp Nhị tiểu thư.”
Phong lôi trong mắt phút chốc tan biến, ánh nhìn long lanh, dường như vương cả lệ quang. Vừa là mừng rỡ, lại vừa gửi trọn niềm tín nhiệm.
Tựa hồ sự xuất hiện của nàng chính là kết cục tốt đẹp nhất.
…
Ái thiếp mà Trình Trí Độ vừa nhắc, chính là Tân Ỷ.
“Đương thời lời đồn nổi lên, ta cùng đám thân tín mà Đại công tử lưu lại bàn bạc, đều cho rằng biên cảnh tất có gian tế. Nhưng lực lượng quá mỏng, khó mà tra xét. Vì vậy dứt khoát chẳng tin kẻ nào, quyết định quay về giữ thành Thiện Châu trước đã.”
Đường Tử Khiêm vốn đóng quân luyện binh tại Thiện Châu, Thiện thành lại là trị sở của Thiện Châu, cũng là bản doanh của hắn.
“Thiện Châu giáp cận Thổ Cốc Hồn. Nếu Quốc công cùng Đại công tử có tin tức, tất trước tiên sẽ truyền đến Thiện Châu. Chúng ta quay về đó, một là để sớm nghe được tin của Đại công tử, hai là để chuẩn bị phát binh tìm người.”
Ở lại Lương Châu tuy an ổn, nhưng nơi đó do Trình Trí Độ chấp chưởng.
Mà một khi lời đồn lan ra, Tân Ỷ và A Kim liền không còn tín nhiệm Trình Trí Độ nữa.
Người của Thiện Châu, mới thực là người của Đường Tử Khiêm.
Mà Tân Ỷ cùng A Kim cũng đều là người của hắn. Nhất là từ khi nàng công khai xưng mình là thiếp thất của Đường Tử Khiêm.