Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 224



Ở Thiện Châu, trong  Thiện thành có phủ tướng quân do Đường Tử Khiêm trú ngụ. Từ ngày hắn  xuất chinh, phủ tướng quân liền do Tân Ỷ cùng A Kim quản lý.

 

Song một khi Đường Tiểu Bạch đặt chân tới, nàng liền danh chính ngôn thuận trở thành chủ nhân nơi đây.

 

Bởi vậy, khi phủ tướng quân thiết yến khoản đãi Tuần sát sứ, nàng ngồi ở chủ vị. Chỉ một lời mở miệng, liền dễ dàng hấp dẫn mọi ánh mắt.

 

Trong tiệc, chốc lát tĩnh lặng, thần sắc người người bất đồng.

 

Rất nhanh, một tiếng cười lạnh vang lên. “Nhị tiểu thư há chẳng phải quá mức nghĩ mình là đúng sao? Không có binh phù điều lệnh, mà dám tự ý vượt quan, tội ấy chính là đào binh!”

 

Người nói là chủ tướng Chấn Vũ quân – Trương Nghĩa Triều.

 

Thiện Châu có năm quân: Lâm Thao, Hà Nguyên, Bạch Thủy, Uy Nhung cùng Chấn Vũ.

 

Đường Tử Khiêm kiêm nhiệm Tiết độ sứ năm quân, còn năm quân lại đều có chủ tướng riêng.

 

Nhưng nay, bốn vị chủ tướng đã theo Đường Tử Khiêm chinh phạt Thổ Cốc Hồn, tung tích chưa rõ. Chỉ còn Chấn Vũ quân, Trương Nghĩa Triều lưu lại.

 

Lúc này, ánh mắt hắn nhìn Đường Tiểu Bạch như nhìn một tiểu hài tử làm càn, khinh miệt lẫn chán ghét.

 

Trình Trí Độ từng nói: “Năm quân Thiện Châu không phải hạng dễ sai khiến.” Quả nhiên chẳng hề dọa nàng.

 

Song, Đường Tiểu Bạch sớm đã nghe Tân Ỷ nhắc qua về Trương Nghĩa Triều, nên cũng không lấy gì làm lạ.

 

Nàng cầm chén, nhấp một ngụm. Trong chén là Ô mai ẩm Tân Ỷ chuẩn bị riêng cho nàng, chua chua ngọt ngọt.

 

Đặt chén xuống, Đường Tiểu Bạch khẽ mỉm cười, xoay mặt nhìn chủ khách bên cạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Trong tay Tiết sứ, liệu có điều lệnh không?”

 

Tuần sát sứ do triều đình phái xuống, thường được ban cho quyền điều binh tạm thời, nhất là ở nơi trọng trấn quân sự như Lương Châu.

 

Tiết Thiếu Miễn rủ mi, ngón tay khẽ lướt miệng chén, thong thả đáp: “Có.”

 

Chẳng nói rõ có thể điều bao nhiêu.

 

Trương Nghĩa Triều khẽ hừ một tiếng, châm chọc: “Chẳng hay Tiết sứ có nguyện nghe lệnh Nhị tiểu thư nhà họ Đường điều binh khiển tướng chăng?”

 

Lời kia, hết sức chói tai.

 

Song, Tiết Thiếu Miễn sắc mặt vẫn bất động, ôn hòa nói:



“Bổn quan phụng chỉ tuần sát Lương Châu, chính là để tra xét tung tích phụ tử Yên Quốc Công. Nếu vì tìm kiếm Quốc công cùng Đường tướng quân, điều binh khiển tướng, có gì không được?”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

 

Lời này, chẳng khác nào công khai đặt chữ “ủng hộ” lên trên bàn.

 

Đường Tiểu Bạch không phải hạng vọng tưởng. Ngay từ khi rời Lương Châu, nàng đã tính đến chuyện điều binh, thậm chí kế hoạch tiếp theo, cũng đã sớm được Tiết Thiếu Miễn tán đồng.

 

Trương Nghĩa Triều sắc mặt thoáng biến, hậm hực nói:



“Dẫu Tiết sứ có điều lệnh, e cũng chẳng điều nổi mấy người. Quốc công cùng tướng quân suất lĩnh thiên quân vạn mã nhập Thổ Cốc Hồn, còn chưa thấy hồi báo. Vậy chúng ta với vài ba nhân mã, lấy gì mà tìm?”

 

Đường Tiểu Bạch lạnh lùng mỉm cười:



“Trương tướng quân làm sao biết, phụ thân cùng huynh trưởng ta không phải đang kịch chiến, mà là một đi không trở lại?”