Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 223



“Trình Trí Độ thường nói đại quân chinh phạt một hai tháng không có tin tức cũng là lẽ thường. Nhưng chúng ta chẳng phải ngày đầu mới theo bên cạnh Đại công tử. Đại công tử vốn không phải kẻ bặt vô âm tín, nếu không có tin tất đã gặp trở ngại rồi.”

 

“Tính đến nay cũng đã hai tháng, ta cùng A Kim vốn định vượt quan đi tìm người, chỉ là năm doanh binh ở Thiện Châu không phải tất cả đều chịu nghe lệnh—” Nói đến đây, Tân Ỷ bất giác nhoẻn cười.

 

Mày mắt cong cong, phảng phất dáng vẻ linh lợi khả ái như thuở ban sơ.

 

“May thay, Nhị tiểu thư đã tới!”

 

Huyết mạch huynh muội, tất nhiên so với thiếp thất càng danh chính ngôn thuận.

 

Đường Tiểu Bạch ngẩn ngơ nhìn nàng.

 

“Nhị tiểu thư?” Tân Ỷ bị ánh mắt ấy chiếu đến, trong lòng thoáng bối rối.

 

“Ngươi nói đúng,” Đường Tiểu Bạch bỗng lên tiếng, “đại quân chinh phạt há lại vô cớ tuyệt tín? Nếu đã không có tin tức, tất là gặp ngăn trở.”

 

“Hoặc do thiên thời địa lợi bất tề, hoặc là có kẻ âm thầm ngáng trở.”

 

Người mất tích, tất nhiên phải tìm, song cũng cần có kế hoạch, có mục tiêu rõ ràng. Mục đích của nàng, là tìm được phụ thân cùng huynh trưởng, chứ không phải tới đây để chịu c.h.ế.t cùng họ.

 



Buổi trưa, Đường Tiểu Bạch sai người bày một chiếc án ngay trước cửa, trải giấy bày bút mực, bắt đầu thảo định kế sách.

 

Mùa hè ở Lương Châu không quá oi nồng, song ánh mặt trời gay gắt. Nàng ngồi nơi rìa bóng nắng, tránh được chói chang, lại hưởng được hơi ấm dìu dịu, thoải mái đến mức buồn ngủ.

 

Một tay chống đầu, một tay nguệch ngoạc trên giấy, chữ viết cẩu thả, chỉ có chính nàng mới nhận ra được.

 

“Nhị tiểu thư đường xa vất vả, khó khăn lắm mới đến được nơi này, chi bằng nghỉ trưa một giấc cho tinh thần?” Đào Tử khuyên nhủ.

 

Lần này đi xa, Đường Tiểu Bạch chỉ mang theo Đào Tử hầu cận, mang nhiều người lại thêm vướng bận.

 

Hai tỳ nữ thân cận của nàng, Cam Tử thì thông minh lanh lợi hơn, còn Đào Tử lại hơi ngốc.

 

Nàng vốn cũng nghĩ mang theo Cam Tử, nhưng sau cùng vẫn chọn Đào Tử vì thể chất khỏe mạnh hơn.

 

Thông minh hay không cũng là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là có thể toàn mạng trở về. Chỉ có điều, Đào Tử quản nhiều, tính lại thương chủ, ngày nào cũng khuyên nàng nghỉ ngơi đôi ba lượt.

 

Đường Tiểu Bạch ngáp dài, lắc đầu cự tuyệt: “Đợi dùng xong bữa chiều ta sẽ đi nghỉ sớm, giờ còn ổn.”

 

Ban ngày chính là lúc tin tức qua lại nhiều nhất, nàng sợ lỡ nhắm mắt ngủ sẽ bỏ qua việc hệ trọng, nên vẫn cố gắng chống đỡ.

 

Thấy Đào Tử còn muốn mở miệng khuyên thêm, nàng dứt khoát sai đi:



“Ngươi ra ngoài xem có còn khối băng nào, mang về làm bát băng lạc ẩm cho ta.”

 

Đào Tử dậm chân, vẻ không cam lòng, rồi xoay người bước đi.

 

Vừa mở cổng viện..

 

“Văn Nhân tiên sinh?”

 

Đường Tiểu Bạch nghe tiếng, ngẩng đầu trông thấy Văn Nhân Gia đứng nơi cửa, một thân bạch y, thanh nhã như vầng trăng giữa mây.

 

“Tiên sinh tìm ta có việc?” nàng bước ra đón.

 

Ánh mắt Văn Nhân Gia đảo vào trong, hỏi: “Cô nương Oanh Oanh không ở đây?”

 

Đường Tiểu Bạch thoáng kinh ngạc, đáp: “Nàng theo ta đường xa vất vả, nay không có việc gì, ta bảo đi nghỉ ngơi rồi.” Khẽ dừng, “Nàng sao thế?”

 

Lần này Văn Nhân Gia đi cùng vốn chỉ chăm chú quan sát địa thế, sao bỗng nhiên lại lưu tâm tới tiểu thị nữ của nàng?

 

“Vài ngày nay, đêm nào cũng thấy Oanh Oanh cô nương khổ luyện võ nghệ, ban ngày lại hầu hạ bên cạnh Nhị tiểu thư, e rằng quá vất vả chăng?” Văn Nhân Gia mỉm cười.

 

Đường Tiểu Bạch chợt động tâm, hỏi: “Mấy ngày nay là từ khi nào?”

 

Văn Nhân Gia thoáng nghĩ ngợi, rồi đáp: “Có lẽ từ ngày mùng một ?”

 

Đường Tiểu Bạch không nhịn được cười: “Ngày ấy nàng giao đấu thất bại.”

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Đêm mùng một, Oanh Oanh không ngăn nổi Mạc Hoãn, sau còn quỳ trước mặt nàng xin phạt.

 

Khi ấy nàng chỉ an ủi đôi câu, chẳng để trong lòng. Dù sao ngăn không nổi Mạc Hoãn cũng là chuyện thường, ai mà biết tiểu tổ tông kia từ đâu tìm ra Mạc Cấp và Mạc Hoãn, hai cao thủ như thần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nào ngờ Oanh Oanh tiểu cô nương lại ngấm ngầm quyết chí.

 

Văn Nhân Gia cười: “Quả là một cô nương cần mẫn.”

 

Đường Tiểu Bạch gật đầu đồng ý.

 

Trưởng công chúa nước Kỷ khi giao Oanh Oanh cho nàng còn dặn dò riêng rằng tiểu nha đầu này si mê võ đạo, cần trông chừng nhiều hơn, kẻo lạc lối tẩu hỏa nhập ma.

 

“Tiên sinh đến tìm ta, chỉ vì việc này thôi ư?” Đường Tiểu Bạch hỏi.

 

“Không phải,” Văn Nhân Gia mỉm cười lắc đầu, “là có một kế muốn hiến cùng Nhị tiểu thư..”



“Đại quân mất tích bởi sứ giả không thể hồi báo. Sứ giả không thể trở về, hoặc bị thiên thời cản trở, hoặc bị người cản trở. Kẻ ấy, có thể xa, có thể gần… hoặc là địch quân chặn đường nơi ngàn dặm, cũng có thể là gian tế ám sát ngay bên cạnh.”

 

Đường Tiểu Bạch lắng nghe từng lời, thần sắc dần trở nên phấn chấn.

 

Ý tứ của Văn Nhân Gi, cùng suy đoán trong lòng nàng không  khác là bao.

 

Sứ giả không về, chưa chắc do địch chặn đường, cũng có thể bởi nội gian giở trò. Chỉ cần chặn được tin tức ngoài quan, liền có thể dựng nên giả tượng phụ thân cùng huynh trưởng thất lạc; rồi thêm lời đồn đãi tung ra, tất đủ để d.a.o động quân tâm, thậm chí khiến kẻ đối địch Yến Quốc Công trong triều nhân cơ hội động thủ.

 

Đã có khả năng ấy, nàng tất phải lập kế, thử thăm dò rồi trừ bỏ gian tế ngăn trở sứ giả.

 

Kế sách, nàng chưa kịp nghĩ trọn, song Văn Nhân Gia đã thay nàng suy xét. Đường Tiểu Bạch nghe hết, chỉ trầm ngâm chốc lát, liền gật đầu:



“Được!”

 

Văn Nhân Gia bất ngờ liếc nhìn nàng. Đường Tiểu Bạch cười khổ:



“Giờ đã tháng Năm rồi không thể chậm trễ, không phải lúc để ta còn phân vân.”

 

 

Văn Nhân Gia ôn hòa mỉm cười: “Tốt nhất tìm một người, giả làm tâm phúc bên cạnh lệnh tôn hoặc lệnh huynh.”

 

Đường Tiểu Bạch nhíu mày.

 

Tâm phúc kia, tất phải là người ai cũng biết đến. Nhưng đã là người ai cũng biết, làm sao bảo đảm không bị lộ tẩy?

 

“Ta… biết đôi chút thuật dịch dung…” Một giọng nữ khe khẽ vang lên bên cạnh. Âm điệu nhu hòa như hoàng oanh thoát cốc, trong trẻo êm tai, tuyệt mỹ vô song.



 

Tuần tra sứ Lương Châu, Tiết Thiếu Miễn, mới đến nơi ngày thứ hai, đã tỏ ý muốn sang Thiện Châu.

 

Trình Trí Độ cầu còn chẳng được, lần đầu tiên nặn ra nụ cười tiếp đón.

 

Đang vui vẻ, chẳng ngờ tiểu cô nương nhà họ Đường cũng chạy tới nói: “Ta định cùng Tiết sứ đến Thiện Châu một chuyến!”

 

Trình Trí Độ sững nụ cười: “Ngươi đi làm gì?” Bất chợt nhớ đến Tân Ỷ, liền nghi hoặc:



“Có phải ả đàn bà kia xúi giục ngươi xuất quan tìm người? Chớ nghe lời ả! Không có quân lệnh mà xuất quan, tất bị xử tội đào binh!”

 

Đường Tiểu Bạch lắc đầu: “Hôm qua Trình bá bá chẳng phải dặn ta quản cho được năm quân Thiện Châu đó sao?”

 

Trình Trí Độ nghẹn họng, chỉ có thể nói:



“Nhưng ngươi như vậy đi qua quá mức nguy hiểm! Năm quân Thiện Châu đều không phải hạng dễ sai khiến, lỡ bọn họ chẳng nghe ngươi thì sao?”

 

“Đại bộ phận binh mã Thiện Châu đã theo đại ca ta rời đi, nay chẳng còn bao nhiêu. Ta đi cùng Tiết sứ, lại thêm Tứ biểu ca họ Cố đi theo tất không tạo ra biến loạn.”

 

 

Trình Trí Độ không tin: “Đừng nói họ Tiết, dẫu là họ Cố, ở nơi này cũng chẳng có chút uy tín gì.”

 

Đường Tiểu Bạch nghĩ ngợi một lát, bỗng vỗ tay cười: “Hay là Trình bá bá cho ta mượn ít nhân thủ?”

 

Trình Trí Độ trừng mắt nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng thở dài: “Nếu ngươi ở Thiện Châu xảy ra sơ xuất, ta biết ăn nói sao cùng phụ thân ngươi? Cũng được, ta đi với ngươi một chuyến vậy!”

 



Trình Trí Độ vốn còn chờ xem tiểu nha đầu này có bản lĩnh gì thu phục năm quân Thiện Châu.

 

Ai ngờ, Đường Tiểu Bạch vừa thấy mặt năm quân sứ, liền buông một câu:

 

“Ta muốn thân nhập Thổ Cốc Hồn, tìm phụ thân cùng huynh trưởng. Chư vị vốn đều là tâm phúc thủ túc của đại ca ta, nay ai nguyện cùng ta đồng hành?”

 

Trình Trí Độ giận đến nỗi râu mép dựng ngược. Tiểu cô nương này, sao lại dối người như thế chứ!