“Ngươi lại đến làm gì?”
Chữ “lại” kia, giọng điệu của Lý Hành Viễn mang ba phần bất mãn, bảy phần cảnh giác, khiến Đường Tiểu Bạch càng thêm hiếu kỳ:
“Ai đến vậy?”
Ngoài cửa im lặng chốc lát, rồi vang lên một giọng nói khác:“Văn Nhân Gia cầu kiến.”
“Xin mời mau vào!” Đường Tiểu Bạch vội nói.
Ngoài kia còn do dự đôi chút, rồi mới đẩy cửa bước vào.
Văn Nhân Gia đứng nơi cửa, y phục trắng tinh không vướng bụi trần song lại chưa vào hẳn.
Lý Hành Viễn thì đứng một bên, râu ria che nửa khuôn mặt, nhưng ánh mắt nhìn Văn Nhân Gia lại ẩn chứa vài phần phức tạp, tựa hồ vừa coi trọng lại vừa hận.
“Sao thế?” Đường Tiểu Bạch tò mò hỏi một câu. Hai người này rốt cuộc có chuyện gì?
Văn Nhân Gia khẽ giơ tay trái, để lộ một chiếc bình sứ nhỏ:
“Nghe nói Oanh Oanh bị thương, tại hạ vừa khéo có mang theo kim sang dược từ kinh thành.”
Đường Tiểu Bạch vốn muốn nói mình cũng có, nhưng đã đưa tới tận tay, từ chối thì lại không phải lễ: “Đa tạ Văn Nhân tiên sinh.”
Nàng khẽ gật đầu, ra hiệu cho Đào Tử bước lên nhận lấy.
Văn Nhân Gia đưa mắt nhìn Oanh Oanh, ôn hòa hỏi: “Thương thế ra sao?”
Oanh Oanh biết hắn là thượng khách của Nhị tiểu thư, vội đứng dậy hành lễ, lắp bắp đáp:
“Chỉ là chút da thịt… thuộc hạ học nghệ chưa tinh…”
“Còn chưa tinh nữa ư?” Đường Tiểu Bạch vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ ngắt lời, “Một mình đấu mười, mà cũng chỉ bị thương nhẹ đã rất lợi hại rồi. Đổi lại là Viên Hành chưa chắc đã làm tốt hơn ngươi đâu!”
Nói xong còn liếc mắt ra hiệu với Lý Hành Viễn.
Lý Hành Viễn vừa “hừ” một tiếng, định nói nếu là mình thì đã không bị thương, nhưng gặp ánh mắt nghiêm nghị của Đường tiểu cô nương, đành đổi giọng: “Ờ… phải.”
Văn Nhân Gia mỉm cười:
“Oanh Oanh cô nương không chỉ võ nghệ cao cường, ngay cả dịch dung thuật cũng cực kỳ tinh diệu, là tại hạ bấy lâu nay hiếm thấy.”
Oanh Oanh bỗng đỏ mặt, cúi đầu nhỏ giọng: “Thuộc hạ… sẽ càng siêng năng khổ luyện hơn…”
Đường Tiểu Bạch nhớ tới cái kiểu ngày đêm khổ luyện không nghỉ kia, liền rùng mình, vội nói:
“Trước hết dưỡng thương cho lành đã, vết thương chưa khép mà còn tập võ, ta nhất định phạt ngươi!”
Oanh Oanh vội vàng gật đầu.
Đường Tiểu Bạch bật cười, lắc đầu, dặn Đào Tử:
“Đưa Oanh Oanh vào trong bôi thuốc… phải rửa sạch vết thương trước… rửa là phải dùng nước chảy… nước đã rửa thì không được dùng lại… đúng rồi, như vậy!”
Đợi hai tiểu nha đầu vào trong rồi, nàng mới quay lại mời:
“Văn Nhân tiên sinh, mời vào!”
Văn Nhân Gia khẽ liếc Lý Hành Viễn. Lý Hành Viễn hừ nhẹ, quay mặt đi.
Đợi đến khi Văn Nhân Gia cất bước qua bậc cửa, hắn lại ngoảnh đầu, nhìn hai người trong sân, tay vô thức xoa chòm râu, “hề” một tiếng.
Hay là… viết phong thư báo cho Thái tử điện hạ nhỉ?
…
“Tiên sinh tìm ta có việc gì?” Đường Tiểu Bạch hỏi.
Văn Nhân Gia gật đầu:
“Nhị tiểu thư còn định xuất chinh tìm người không?”
“Tất nhiên rồi!” Đường Tiểu Bạch đáp.
Lần này đã bắt được kẻ chuyên chặn g.i.ế.c sứ giả, mối nghi trong quân về gian tế coi như giảm bớt nhiều.
Nhưng… nói sao đây?
Đã đến nơi rồi, nếu chỉ ở yên trong thành đợi tin, thì nàng tới đây làm chi? Huống chi, đại quân thực sự mất liên lạc. Nếu nàng lần theo dấu vết đi tìm, có thể sớm ngày hội quân, lại kịp thời truyền tin triều đình cho họ.
Bằng không, kéo dài thêm, e là sinh biến.
Thêm nữa, đây cũng là cơ hội hiếm hoi để thu thập bản đồ địa thế.
“Khi nào khởi hành?” Văn Nhân Gia hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Tiểu Bạch ngẫm nghĩ, đoạn bảo: “Ngươi sang phòng ta khiêng cái kỷ án ra đây!”
Dứt lời, nàng đã chạy vào trước.
Kỷ án, bồ đoàn.
Bút, mực, giấy, nghiên, cùng một chiếc thước gỗ nàng luôn mang bên mình.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Dưới Thạch Bảo thành, khe núi có mười một khúc quanh. Khúc quanh thứ nhất, ngựa đi một trăm hai mươi tám bước, hướng tây chếch bắc độ ba mươi…”
“…Ra khỏi khe núi, qua Ủy Trì Xuyên, ngựa đi ba nghìn sáu trăm tám mươi bước…”
“…Đến Khổ Bạt Hải, xoay hướng nam chừng hai mươi lăm độ, gia tốc, ngựa một lần nhảy một trượng ba thước, tổng cộng hai nghìn ba trăm năm mươi bảy nhảy, sẽ đến ấp Mạc Ly …”
Nàng vừa hồi tưởng, vừa đọc chậm rãi, bút trúc trong tay không ngừng vạch xuống.
Văn Nhân Gia thì ghi chép theo lời nàng trên một tờ giấy khác, thỉnh thoảng bổ sung: “Khổ Bạt Hải rộng bảy mươi dặm, đông bắc cách Xích Lĩnh một trăm dặm…”
Nét bút dưới tay Đường Tiểu Bạch ngày càng dày đặc, đường tuyến đan xen như mạng lưới.
…
Hè đã quá nửa, thời gian càng lúc càng gấp gáp.
Đường Tiểu Bạch chưa kịp đợi tin thẩm vấn từ chỗ Tạ Thiếu Miễn đã chuẩn bị đi tiếp, đến ngày hai mươi tháng năm, lần nữa rời khỏi Thạch Bảo thành.
Phụ huynh nàng chia làm hai tuyết xuất chinh, song số nhân mã nàng có thể mang theo lại không nhiều.
Cấm quân của Tạ Thiếu Miễn không thể chia cho nàng, năm quân Thiện Châu nàng cũng không điều động được
Cuối cùng chỉ dẫn theo đám thân tín từ kinh thành, thêm Cố Duyên, A Kim và Tân Ỷ.
Người không nhiều, cũng chẳng cần phân tán, dứt khoát chọn đi đường nam.
Tuyến nam xuất phát từ Thạch Bảo, y như lần trước,vượt qua Ủy Trì Xuyên, Khổ Bạt Hải, ấp Mạc Ly , rồi tiếp tục tiến về tây.
Đây vốn chính là lộ tuyến đại quân Đường Tử Khiêm từng đi qua.
“Mùng tám tháng ba, đại quân tại núi Khố đánh bại quân Thổ Cốc Hồn, khả hãn Mộ Dung Vân bại trận, chạy trốn về phía tây. Khi bỏ chạy, hắn hạ lệnh đốt cỏ dọc đường để đoạn tuyệt thảo mộc của ngựa ta. Các tướng đều cho rằng không thể truy kích đường dài. Duy chỉ Đại công tử nhận định quân Thổ Cốc Hồn bại trận thảm hại, hàng ngũ rối loạn, thậm chí không kịp lưu lại trinh thám, nếu truy kích ắt dễ như nhặt cỏ ven đường. Sau cùng, Quốc công thuận theo chủ trương ấy, chia binh làm hai đường, truy kích Mộ Dung Vân.”
Đường Tiểu Bạch vừa lắng nghe Tân Ỷ thuật lại, vừa cúi mình xem xét hàng rào gỗ trước ấp Mạc Ly .
Lần trước đến đây, vốn mang tâm tư khác không để ý kỹ. Nay nhìn kỹ, mới thấy trên gỗ vẫn còn vết cháy sém.
Khi ca ca nàng suất quân khởi hành vào tháng ba, dọc đường băng tuyết vừa tan. Đến cuối xuân, cỏ non mọc lên, dấu vết khói lửa cũng bị che khuất.
Đi suốt dặm dài, chỉ tại dịch trạm phế bỏ này mới lần đầu tìm thấy chút manh mối.
“Nhị tiểu thư, bên bờ nước chếch tây bắc ba dặm, phát hiện một thanh đoản đao—”
“Đưa ta xem.” Đào Phần đón lấy, lật đi lật lại, nói: “Là đoản đao Mai Hoa sản xuất ở Lương Châu, dài một thước hai tấc, chuôi tròn.”
Có lẽ là di vật của sứ giả bị chặn giết!
“Đi tây bắc!” Đường Tiểu Bạch dứt khoát.
Dò theo dấu quân hành, dẫu không gặp được ca ca cũng có thể đụng phải sứ giả mới phái tới..
…
Càng tiến sâu vào Tây cảnh, khí hậu càng thêm lạnh giá, dấu vết hành quân cũng dần hiện rõ.
Phương hướng ngày một minh bạch, song tình hình lại càng hiểm ác.
Ngày hai mươi lăm tháng sáu, trên thảo nguyên chạm trán chó sói.
Khi gặp sói, trời đã gần hoàng hôn. Tàn dương trải dài như lụa, gió tây chợt nổi.
Đường Tiểu Bạch xoay đầu tránh gió, thoáng thấy xa xa một chấm đen chậm rãi di động.
“Đó là gì?” Nàng rùng mình, lông gáy sau cổ dựng đứng.
“Là sói.” Lý Hành Viễn rút đao, “Là cả bầy!”
Không chỉ một chấm đen, mà là ba bốn chục con. Ba bốn mươi con sói đen từ ba phía vây lại.
Chạy không nhanh mà giống như thợ săn nhẫn nại, từng bước, từng bước khép chặt vòng vây—
…
Trên sườn núi xa xa, một hắc y nhân đem tất cả thu vào đáy mắt, lập tức xoay người, như ưng cắt lao xuống núi.
Dưới chân núi, năm mươi kỵ giả áo đen lặng lẽ chờ lệnh.
“Bên kia sườn núi có hai ba chục người đi đường, bị sói vây.” Kẻ vừa xuống núi bẩm báo.
Người cầm đầu không thốt một lời, quay ngựa, phi thẳng men núi mà đi. Dưới ánh tịch dương, y phục đen lạnh lẽo, ẩn ẩn hiện ra vẻ gấp gáp…