Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 229: Ngươi muốn đưa ta đi đâu



Thảo nguyên này, một bên tựa núi, một bên dựa sông dài. Bọn họ men theo bờ nước mà đi, cách núi rất xa.

 

Cho nên khi bầy sói tập kích chỉ có thể nghinh chiến giữa lưng dựa sông!

 

Tổng cộng hai mươi lăm người.

 

Đường Tiểu Bạch cùng bốn người không biết võ công được bảo hộ ở vòng trung tâm.

 

Hai mươi người còn lại, theo sự điều động của Lý Hành Viễn, tản ra thành hàng, so le ứng phó thế công của bầy sói.

 

 

Đường Tiểu Bạch hoàn toàn tín nhiệm vào bản lĩnh của Lý Hành Viễn cùng Oanh Oanh.

 

Bên phía Lý Hành Viễn, đao vừa vung đã c.h.é.m ngã hai con, sau đó bầy sói liền không xông tới nữa, chỉ lưu lại ba con, mắt đỏ rực chằm chằm nhìn hắn, tựa như hổ rình mồi, chờ thời mà phát động.

 

Nếu Lý Hành Viễn chủ động xuất thủ, tất sẽ lộ sơ hở; còn nếu chỉ thủ không công, liền bị ba con này kiềm chế.

 

Thế trận rơi vào giằng co.

 

Oanh Oanh bên kia cũng đồng dạng như thế.

 

Mà Đào Phần, A Kim cùng thị vệ của Cố Duyên thì công phu kém hơn một bậc.

 

Về phần đám thị vệ thường, đối phó lại càng gian nan.

 

Cao thủ dù mạnh, rốt cuộc nhân số ít ỏi; mà bầy sói giảo hoạt hiểm trá, vòng phòng hộ dần dần lộ ra khe hở.

 

Ánh mắt Đường Tiểu Bạch dõi về chỗ phòng ngự mỏng yếu, đã thấy có vài thị vệ thân mang thương tích. Nàng cắn chặt môi, đầu óc xoay chuyển như gió lốc, song vẫn không tìm được đường thoát thân.

 

Trời chiều ngả bóng, khí lạnh dần dâng.

 

Một đường đi tới, bọn họ đã vượt qua núi Tích Thạch – nơi 《Vũ Cống》 chép là nguồn Hoàng Hà, nay đã vào sâu trong đất Thanh Hải.

 

Dẫu là giữa mùa hạ, nơi đây vẫn phủ sương đọng tuyết dày. Nếu cứ bị vây khốn tại bờ nước này, cho dù không c.h.ế.t dưới nanh sói, e rằng cũng sẽ đông cứng đến tận xương.

 

Càng dây dưa càng thêm bất lợi.

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Đang trầm ngẫm, bỗng tay nàng bị một người nắm lấy.

 

Nàng ngoảnh đầu, chỉ thấy gương mặt Cố Hồi tái nhợt, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng phía trước.

 

“Đừng sợ.” Hắn trầm giọng nói.

 

Đường Tiểu Bạch khẽ siết lại tay hắn, khẽ đáp một tiếng: “Ừ.”

 

Nàng quả thật rất may mắn, bất luận gặp chuyện gì, đều có người kề bên nâng đỡ, đồng hành cùng nàng.

 

“Các ngươi trước tiên phá vòng vây mà ra, ta cùng Oanh Oanh bọc hậu!” Lý Hành Viễn nhịn không nổi cảnh giằng co vô ích, lớn tiếng quát. “Để lại cho ta thêm hai thanh đao!”

 

Bầy sói nếu không tận diệt, bọn họ khó lòng toàn vẹn mà thoát thân. Chỉ còn cách liều mình, phá tan thế cục!

 

Đường Tiểu Bạch vừa đáp một tiếng, toan cùng bốn người bên cạnh lên ngựa.

 

Thế trận vừa biến đổi, vòng hộ vệ phía Cố Hồi rốt cục cũng bị xé ra một lỗ hổng.

Bầy sói tựa hồ đã đợi thời khắc ấy từ lâu, trong chớp mắt, hơn mười bóng đen đồng loạt phóng tới.

 

Đồng tử Đường Tiểu Bạch co rút, theo bản năng kéo Cố Hồi ra sau, cánh tay phải giương lên, bấm mở cơ quan ẩn trong tay áo…

 

Chỉ thấy ánh hàn quang loáng lên, một con sói đã nhào đến trước mặt nàng ngã quỵ.

 

Ngay sau đó, lỗ hổng được người khác kịp thời bù lại.

 

Đường Tiểu Bạch thở ra một hơi. Chưa kịp thở hết, đã nghe tiếng Đào Phần kinh nghi thất thanh:



“Có người đến! Từ sau núi!”

 

Tâm nàng lại chợt thắt, vội ngoảnh đầu nhìn về phía đông sơn. Chốn sơn khuyết đã chìm trong bóng hoàng hôn, chỉ thấy trong màn sắc tối mịt, đoàn kỵ sĩ áo đen vun vút lao ra.

 

Thanh âm vó ngựa bị cuộc kịch chiến bốn phía che lấp, đến khi phát hiện khoảng cách đã không đầy trăm bước!

 

Thoạt nhìn, tựa hồ bọn họ đột nhiên hiện hình từ hư không, quỷ dị lạnh lẽo, khiến người ta kinh hãi.

 

Những kẻ ấy đều đội mũ trùm che bụi cát, sa đen bay phần phật, đồng thời cũng che khuất dung nhan.

 

Bọn chúng là ai?

 

Ý niệm ấy còn chưa xoay hết trong đầu, chỉ thấy kẻ cầm đầu trong lúc thúc ngựa, đột nhiên giơ tay, rút ra từ sau lưng một cánh cung lớn.

 

Người ấy mặc y phục dày nặng, song vóc dáng so với đồng bạn có phần gầy hơn; nhưng cánh cung trong tay, so với cây cung mà Lý Hành Viễn từng dùng để b.ắ.n gãy soái kỳ ở  Thạch Bảo thành cũng chẳng kém là mấy.

 

Chỉ có cường cung, mới phát được thần tiễn!

 

Ngựa chưa dừng vó, cung đã giương như nguyệt, tiễn phát như sao. Tâm Đường Tiểu Bạch tức khắc giá lạnh.

 

Mũi tên, rõ ràng là nhằm vào nàng!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiễn phong ma sát với cuồng phong, tóe lửa trong đêm.

 

Hung hãn, lãnh liệt Không hề lưu tình.

 

Nhanh đến mức nàng chưa kịp nháy mắt, mũi tên đã tới ngay trước mặt. Ngay khoảnh khắc ấy, mũi tên chợt lệch hướng..

 

“Phập!”

 

Mũi tên cắm phập vào thân một con sói kèm theo một tiếng tru thảm vang ở bên tả phía sau. Nàng thậm chí còn cảm thấy thân thể con sói ngã xuống đất chấn động.

 

Không phải nhằm vào nàng…

 

Nguy cơ vừa tan, Đường Tiểu Bạch thoáng thất thần.

 

“Tiểu Bạch!” Cố Hồi hốt hoảng, kéo nàng sát lại bên người.

 

Đường Tiểu Bạch hoàn hồn, theo bản năng quay đầu tìm con sói vừa rồi. Song vừa ngoảnh lại, eo chợt siết chặt.

 

Thân thể nàng bỗng bị hất bổng tựa hồ có sợi dây vô hình trói nơi thắt lưng, lôi nàng lên không.

 

“Tiểu Bạch!”

 

“Nhị tiểu thư!”

 

Trong tiếng hô hoảng loạn, Đường Tiểu Bạch đã bị một cánh tay rắn chắc cuốn vào ngực, ép xuống yên ngựa.

 

Tiếp đó, tuấn mã cất tiếng hí dài, ghìm cương quay đầu, phóng đi như gió lốc.

 

Trong thoáng chớp rẽ ngang, nàng kịp thấy Lý Hành Viễn cùng Oanh Oanh hốt hoảng đuổi tới, lại bị đám kỵ sĩ áo đen khác chặn ngang, vùi lấp giữa vòng loạn chiến…

 

Nàng… bị bắt đi rồi?

 

Nhận ra điều ấy, phản ứng đầu tiên của Đường Tiểu Bạch là chỉnh lại tư thế ngồi. Kẻ áo đen chẳng rõ dùng thủ đoạn gì kéo nàng qua, đặt nghiêng nàng ngồi trên lưng ngựa.

 

Ngựa này hùng dũng phi thường, khi chạy vùn vụt còn vượt xa con Hồng Mã nhỏ của nàng.

 

Đường Tiểu Bạch sợ hãi bị hất xuống, vội ghì chặt lấy cánh tay đối phương, thận trọng dịch người, muốn ngồi ngay ngắn lại.

 

Việc ấy vừa khó vừa hiểm.

 

Nàng vừa thử nhấc chân, kẻ áo đen liền nhận ra ý đồ, một tay siết ngang hông nhẹ nhàng nhấc nàng lên.

 

Đường Tiểu Bạch nhân cơ hội xoay người, ngồi thẳng chính tề.

 

Thở ra một hơi, mới nhận ra bên tai chỉ còn tiếng gió rít, chẳng còn nghe tiếng đồng bạn gọi mình nữa.

 

Lý Hành Viễn, Oanh Oanh… bọn họ không đuổi kịp sao? Hay bị lũ áo đen vây khốn? Hay vẫn còn bị bầy sói quấn lấy?

 

Đường Tiểu Bạch lo lắng, siết lấy cánh tay vòng quanh eo mình: “Ngươi là ai?”

 

Gió lớn cuốn mất thanh âm, ngay cả nàng cũng chẳng nghe rõ.

 

Nàng đành quay đầu, lớn giọng lặp lại lần nữa.

 

Vừa dứt lời, eo bỗng bị thắt chặt đến mức đau nhói, khiến nàng kêu khẽ: “Nhẹ thôi! Tay… nhẹ một chút… thả lỏng… thả lỏng…”

 

Hắn quả nhiên buông lỏng đôi phần, song toàn thân vẫn toát ra hàn ý lạnh lẽo. Dù chưa thấy dung nhan, Đường Tiểu Bạch cũng nhận ra hắn đang giận dữ.

 

Sao lại dễ giận như vậy? Chẳng khác nào Tiểu Tổ Tông nhà nàng—

 

Chợt… nàng giật mình.

 

Đường Tiểu Bạch vội ngoảnh đầu nhìn kỹ. Trong gió dữ, tấm sa đen nơi mũ trùm ép sát gương mặt hắn, hiện rõ đường môi và cằm.

 

Gương mặt kia gầy khiến đường nét xương cằm càng thêm góc cạnh.

 

Chẳng lẽ… Không, nàng nhớ Tiểu Tổ Tông nhà mình cằm đâu có góc cạnh như thế.

 

Thân hình cũng khác biệt.

 

Huống chi, Tiểu Tổ Tông còn đang giao chiến nơi Hà Đông, sao có thể xuất hiện ở đây?

 

Hơn nữa, Tiểu Tổ Tông dù hay giận, cũng không bao giờ nặng tay với nàng. Mà nói đi thì kẻ áo đen này cũng chưa thật sự hung hãn, chẳng qua… là bắt cóc nàng mà thôi.

 

Cứu nàng rồi lại bắt nàng đi, rốt cuộc là ý gì? Bắt cóc? Dùng nàng làm con tin?

 

Thật ra, nàng cũng chỉ có giá trị ấy thôi.

 

“Ngươi muốn gì?” Đường Tiểu Bạch lớn tiếng hỏi.

 

Đáp lại nàng vẫn chỉ có tiếng gió gào thét.

 

Trời đã tối hẳn, tuấn mã lao dọc theo chân núi âm u. Hiển nhiên đã đi rất xa, mà vẫn chưa dừng lại.

 

Đường Tiểu Bạch bắt đầu thấy sợ: “Ngươi rốt cuộc muốn đưa ta đi đâu?”

 

Tiếngvừa dứt, nàng cảm giác kẻ áo đen cúi đầu liếc nhìn. Liền sau đó, hắn kéo cương, ghìm ngựa dừng lại—