Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 232: Ngươi không nhận ra ta.



Ngọn lửa hồng cam nhảy múa, kèm theo tiếng củi gãy “tách tách”, mang theo hơi ấm dịu dàng.

 

Đùi thỏ trên lửa dần dần tỏa hương thơm ngào ngạt. Đường Tiểu Bạch hít hít mũi, mắt nóng lên:



“Ngươi… thật sự là đến tìm ta sao?”

 

Hắn không đáp.

 

“Nếu vậy, Nhạn Môn Quan thì phải làm thế nào? Ngươi bỏ đi, binh mã vừa mới nhận giao cho ai?”

 

“Đã giao cho Tần Khuynh Dung.”

 

Đường Tiểu Bạch gật đầu. Đúng rồi, còn có nữ chủ tướng kia mà!

 

“Ngoài ra, đám người ngươi mang theo, trông đều lợi hại lắm. A Tiêu bây giờ ghê gớm quá, ngay cả huấn luyện thuộc hạ cũng giỏi giang như vậy!” Đường Tiểu Bạch cười tít mắt khen.

 

Hắn chỉ hờ hững liếc nàng một cái, nhàn nhạt nói:



“Nhị tiểu thư cũng thật lợi hại, một thân một mình mà có thể chạy xa đến thế.”

 

Lời này, Đường Tiểu Bạch không phục, bĩu môi:



“Sao lại nói ta một mình? Chẳng phải còn có Cố biểu ca và mọi người đó ư?” Nghĩ đến đây, nàng bỗng oán trách, “Ngươi rốt cuộc làm cái trò gì, thần thần quỷ quỷ đem ta bắt đi một mình? Hù c.h.ế.t ta rồi! Cũng không biết Cố biểu ca bọn họ phải lo lắng đến mức nào!”

 

Không hiểu câu nào đắc tội, tiểu tổ tông bỗng sa sầm mặt lại. Đường Tiểu Bạch sững sờ, nhớ lại từ lúc hắn xuất hiện cho đến giờ, từng hành vi cử chỉ, lập tức rút ra kết luận … Tiểu tổ tông không vui!

 

Từ đầu tới cuối, đều là không vui!

 

“Ngươi sao thế?” Đường Tiểu Bạch chau mày, nghiêm giọng, “Có gì thì nói rõ ra, không cho phép mặt nặng mày nhẹ như thế!”

 

Lý Mộc liếc nàng một cái, bỗng kéo nàng vào trong ngực.

 

“Ê… nói chuyện thì cứ nói, đừng có động tay động chân…” Đường Tiểu Bạch xấu hổ, luống cuống giãy giụa.

 

Hắn chẳng nói chẳng rằng nắm lấy cánh tay phải của nàng, thoắt cái tháo xuống ống ám tiễn nơi cẳng tay.

 

Nhanh gọn vài cái mở ra xem xét.

 

Ống tiễn có thể chứa sáu mũi, giờ chỉ còn năm.

 

“Dùng mấy lần rồi?” Lý Mộc hỏi. “Trong kinh thành?...Sau khi xuất quan?.”

 

“Thì… hôm nay dùng một lần.” Đường Tiểu Bạch đáp.

 

Lời vừa dứt, chỉ thấy gương mặt hắn lại trầm xuống thêm mấy phần.

 

Đường Tiểu Bạch mới cảm thấy mơ hồ đoán ra, “Ngươi… chỉ vì chuyện này mà tức giận? Chẳng lẽ ngươi cho ta ám tiễn mà không phải để ta phòng thân sao? Thật là khó hiểu!”

 

Lý Mặc liếc nàng, hỏi ngược: “Ngươi gọi đó là phòng thân sao?”

 

Đường Tiểu Bạch nhớ lại tình cảnh, ngẩn người nhìn hắn, khó tin hỏi:



“Cố Ngũ biểu ca gặp nạn, ta dùng ám tiễn thay hắn chắn một kích, như thế không được sao?”

 

“Rắc!” Ống tiễn trong tay hắn đột nhiên bị bóp nát.

 

Mí mắt Đường Tiểu Bạch giật thót một cái.

 

“Ngươi là lấy ám tiễn thay hắn chắn, hay là lấy chính mình mà chắn?” Giọng Lý Mặc vẫn phẳng lặng, nhưng khiến nàng bất giác co rụt vai, lắp bắp nói:



“Ta… có sao?”

 

Nàng  nhớ không rõ lắm.

 

Khi ấy tình thế khẩn nguy, nàng chỉ theo bản năng hành động.

 

“Nếu ta không đến kịp thì ngừoi gặp nguy hiểm là Cố Hồi hay là ngươi?”



Nghĩ đến cảnh tượng khi ấy, lửa giận trong lòng Lý Mặc bừng bừng, hắn đem ống ám tiễn đã bóp nát ném mạnh vào trong đống lửa.

 

Đường Tiểu Bạch giật thót mí mắt, không dám hé răng nửa lời.

 

Trầm mặc một lát, hắn chậm rãi ôm nàng vào ngực, thanh âm khàn khàn thấp giọng:



“Nếu người xảy ra chuyện thì ta biết phải làm sao?”

 

Giọng nói vừa yếu ớt, vừa chan chứa tình thâm.

 

Đường Tiểu Bạch chỉ cảm thấy tim mềm nhũn, nắm chặt lấy bàn tay hắn, khẽ đáp: “Về sau ta sẽ cẩn thận.”

 

Tiểu tổ tông của nàng, sao lại có tâm tư xấu? Hắn chẳng qua là lo lắng cho nàng, bị dọa đến phát hoảng mà thôi.

 

“Ngươi không nhận ra ta.”

 

“Ờ… là ngươi đã cao hơn trước…”

 

“Chẳng lẽ ngươi không lớn thêm sao? Thế mà ta vừa nhìn đã nhận ra.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Giọng nói cũng đổi khác, lại còn che mặt.” Đường Tiểu Bạch cố tìm cớ.

 

“Ngay cả bỏ màn lụa xuống, ngươi cũng không nhận ra.”

 

“Lỗi là tại ngươi đột nhiên mọc thêm một nốt ruồi đó chứ!”

 

Hắn lặng yên một thoáng.

 

“Ngươi không nhận ra ta.” Lại trở về câu ban đầu.

 

Đường Tiểu Bạch bèn đầu hàng: “Ta sai rồi, không nên không nhận ra A Tiêu.”

 

Lúc này hắn mới  thỏa mãn buông tay, cầm lấy cành cây khều ra chiếc đùi thỏ đã nướng vừa chín.

 

Hắn sờ thử nhiệt độ, bẻ hai phiến lá rừng gói lại một chiếc đùi, đưa tới trước mặt nàng.

 

Đường Tiểu Bạch vừa định nhận lấy, hắn bỗng rụt tay về, nói: “Còn hơi nóng, để ta cầm cho ngươi ăn.”

 

“Vậy thì ngươi mang bao tay vào mà cầm.” Đường Tiểu Bạch nói.

 

Hắn ngoan ngoãn xỏ găng, nâng đùi thỏ lên.

 

Đường Tiểu Bạch liền cúi xuống, theo tay hắn  ăn.

 

Hàng răng trắng ngần như hạt ngọc c.ắ.n vào lớp thịt xé xuống một miếng, đưa vào miệng nhai khẽ khàng.

 

Lý Mặc cứ thế nâng cho nàng ăn, chăm chú nhìn nàng, lòng dần dâng lên cảm giác dịu dàng mềm mại, một loại thỏa mãn khó nói thành lời.

 

Đợi đến khi Đường Tiểu Bạch chợt nhớ bản thân  có thể tự đeo găng để cầm, bụng nàng đã no căng tròn.

 

Nàng đứng dậy, vươn vai một cái: “Chúng ta ra ngoài thôi!”

 

Lý Mặc chau mày: “Ra ngoài làm gì?”

 

Đường Tiểu Bạch ngạc nhiên: “Đương nhiên là đi tìm bọn họ chứ?”

 

Nàng đã biết hắc y nhân chính là tiểu tổ tông, liền chẳng còn lo lắng cho Lý Hành Viễn cùng Cố Duyên nữa.

 

Ăn cũng đã ăn, nói cũng đã nói, lẽ ra nên đến gặp mặt những người khác rồi. Tiểu tổ tông vừa xuất hiện liền đem nàng bắt đi, còn chưa kịp chào hỏi ai cả!

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

 

“Họ đều ở dưới chân núi.” Lý Mặc thản nhiên đáp.

 

“Ơ?”

 

Đường Tiểu Bạch chạy ra cửa động, quả nhiên thấy dưới chân núi ánh lửa lập lòe, hàng chục chiếc trướng bồng bày biện tựa như tinh tú, giữa chừng còn mơ hồ vang vọng tiếng người.

 

Ngay lúc nàng nhìn xuống, tiếng sáo bỗng dưng ngân dài, chậm rãi lan tỏa.

 

Ngân hà treo lơ lửng trên trời, tiếng nhạc ngân nga khắp đất. Đẹp đến mức khiến người ta ngây ngất…

 



Khi Đường Tiểu Bạch nhìn xuống núi, dưới kia Lý Hành Viễn cũng ngẩng đầu nhìn lên.

 

Tựa hồ thấy nơi cửa động có hai thân ảnh, hẳn chính là Thái tử điện hạ cùng Đường tiểu cô nương.

 

“Thiếu chủ các ngươi đem tiểu cô nương nhà người ta bắt vào sơn động, rốt cuộc là muốn làm gì?” Lý Hành Viễn nghi hoặc hỏi, chính hắn nói ra cũng thấy có phần xấu hổ.

 

“Còn có thể làm gì? Tất nhiên là nói chuyện riêng tư rồi!” Mạc Hoãn khoanh tay, nửa cười nửa mỉa liếc hắn một cái.

 

Thiếu điện hạ nhà bọn họ, từ nhỏ đến lớn trong mắt chỉ có Nhị tiểu thư Đường gia, muốn học thói hư tật xấu cũng chẳng có cơ hội.

 

Ngoài chuyện thì thầm riêng tư, e rằng chẳng nghĩ ra chuyện gì khác để làm.

 

“Thì thầm cũng đủ lâu rồi, còn chưa xuống dùng bữa?”

 

“Ngươi yên tâm, thiếu chủ nhà ta mỗi ngày đều mang theo hoa quả tươi ngon và thịt nướng, chính là để phòng lúc gặp Nhị tiểu thư đói.” Mạc Hoãn cười nói.

 

Lý Hành Viễn lắc đầu: “Dù vậy cũng nên xuống thôi chứ? Hắn định chiếm giữ Nhị tiểu thư của chúng ta bao lâu nữa đây?”

 

Cướp người rồi giấu đi, Thái tử điện hạ này diệt phỉ lâu ngày, nay ngay cả khí phách sơn tặc cũng học theo rồi ư?

 

“Nhị tiểu thư của các ngươi?” Mạc Hoãn hừ lạnh, ánh mắt sắc lẻm, “Thiếu chủ nhà ta đã tới, tức là Nhị tiểu thư vốn là người của chúng ta. Khuyên ngươi tốt nhất nên thu liễm lại một chút. Chuyện lần trước, thiếu chủ ta đều đã biết rõ.”

 

“Lần trước? Là chuyện gì?” Lý Hành Viễn ngơ ngác.

 

Mạc Hoãn chỉ cười nhạt, rồi quay sang gọi Đào Tử đang bước đến: “Có thứ gì Nhị tiểu thư cần, mau đưa lên trên đi!”

 

“Đưa lên trên?” Lý Hành Viễn kêu lên, “Ý gì? Hai người họ còn chưa xuống sao?”

 

“Một sơn động chẳng phải thoải mái hơn trướng bồng nhiều sao?” Mạc Hoãn thản nhiên đáp.

 

Lý Hành Viễn nhíu mày:



“Nam nữ có khác biệt, ở trong sơn động cũng được, nhưng hãy để thiếu chủ nhà các ngươi xuống đây cho ta!”

 

Mạc Hoãn quét mắt nhìn hắn, khóe môi cong cong: “Hay là… ngươi tự mình lên nói đi?”