Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 231: Ngươi cùng tiểu đệ của ta thật là giống nhau.



Ngón tay Đường Tiểu Bạch vừa chạm đến viền màn trướng, hắn bỗng hơi nghiêng đầu, chỉ nghiêng một chút, vừa đủ tránh khỏi tay nàng.

 

Động tác của nàng khựng lại, nhìn hắn, trong lòng cứ thấy tên này cứ luôn do dự muốn nói lại không nói.

 

Ánh mắt lóe lên, nàng bất chợt mạnh tay, trực tiếp vén phăng màn trướng xuống. Lớp  sa đen lướt qua mặt hắn, như mỹ ngọc mới thoát khỏi bụi, chói sáng ngời ngời.

 

Màn trướng rơi xuống đất, hắn nhấc mắt thản nhiên liếc nàng một cái. Đôi con ngươi sâu thẳm như mực, ẩn chứa lưu quang tối tăm.

 

Đường Tiểu Bạch ngây ra một thoáng: “A Tiêu?”

 

Ngay sau đó mừng rỡ khôn xiết, nhào vào lòng hắn. “A Tiêu! A Tiêu! Quả thật là ngươi sao? Sao lại là ngươi?”

 

Hắn một tay đỡ ngang hông nàng, quay mặt nhìn. Da dẻ tái nhợt như tuyết, môi tựa chu sa, đôi mắt đen láy.



Tuy diện mạo đã bớt đi vài phần non nớt, thêm đôi nét cứng cỏi, nhưng gương mặt ấy, quả thực chính là tiểu tổ tông trong ký ức nàng.

 

Chỉ là… Ánh mắt nàng dừng ở khóe mắt bên trái hắn.

 

Khóe mắt lấm tấm sắc đào nhạt, tựa men say gợi tình. Ngay bên dưới, một nốt ruồi son nhỏ như họa sư điểm bút, một chấm khuynh thành, vạn phần phong lưu.

 

Mặt Đường Tiểu Bạch thoáng đỏ, vội rút tay từ vai hắn về, giấu ra phía sau, lùi lại mấy bước, gượng gạo nói:



“Xin lỗi… ta lại nhận lầm người rồi. Ngươi trông giống hệt một đệ đệ của ta..”

 

“Ta lớn tuổi hơn ngươi!” Hắn nghiến răng, từng chữ c.ắ.n ra.

 

Đường Tiểu Bạch sững sờ: “Ngươi sao biết tuổi ta…” lời còn dang dở, nàng giật mình, kinh hãi: “Ngươi…”

 

Nàng chăm chú nhìn kỹ lại dung nhan hắn. Sự khác biệt trong từng chi tiết có thể quy cho thời gian trưởng thành, nhưng… tiểu tổ tông của nàng đâu có ruồi son diễm lệ đến thế!

 

“Ngươi… thật sự là A Tiêu?” Nàng không dám tin.

 

“Đường! Tiểu! Bạch!”

 

Nàng giật nảy mình.

 

Nhưng…

 

“Khóe mắt ngươi… sao lại mọc thêm một nốt ruồi son?”

 

Hắn mím môi không đáp. nDung nhan ẩn đầy băng sương, lại giận dỗi chẳng khác nào trước kia…

 

“Quả thật là A Tiêu?” Nàng tay chân luống cuống bò đến trước nâng khuôn mặt hắn, gấp gáp nhìn kỹ, truy hỏi không ngừng: “Thật sự phải không? Ngươi mau nói rõ!”

 

Hắn dù vẻ mặt vẫn chẳng vui, rốt cục cũng chịu mở miệng: “Phải.”

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Quả thật là…

 

Trong lòng Đường Tiểu Bạch bỗng như vỡ đê, sóng cuộn trào, mắt nàng ầng ậc lệ. Nàng siết chặt vòng tay ôm cổ hắn, khóc cười lẫn lộn:



“Thật sự là ngươi… thật sự là ngươi… ngươi làm gì mà dọa ta… dọa c.h.ế.t ta rồi…”

 

Ban đầu là mừng vui, sau lại nghẹn ngào, cuối cùng hóa thành ấm ức, nức nở không dứt.

 

Lý Mặc vừa định mở lời, bỗng thấy bên cổ nóng hổi, tim như bị lửa chạm đến. Hắn chậm rãi ôm chặt lấy nàng, khẽ nói: “Là ta sai…”



 

Cành khô trong đống lửa bị khều nhẹ hai lượt, ánh lửa đã lụi liền bùng sáng thêm lần nữa, soi gương mặt hai người rạng ngời.

 

Thiếu nữ gối đầu lên vai thiếu niên, đôi mắt hoe đỏ, còn in dấu nước mắt.

 

“Đi đã hơn một tháng, vẫn chưa tìm thấy… Ta luôn tự nhủ, nhanh thôi, nhanh thôi, không còn xa nữa… nhưng rốt cuộc vẫn chẳng đuổi kịp… Giờ đã sắp sang tháng bảy, đi sâu vào Thanh Hải, càng lúc càng hoang vu… Ta ngày nào cũng nghĩ, có nên quay về hay không…”

 

Nói tới đây, nước mắt nàng lại dâng tràn.

 

Những lời này, nếu không phải giờ phút này thốt ra, ngay cả nàng cũng chẳng biết bản thân đã nặng trĩu lo âu đến thế.

 

Từ ngày rời khỏi kinh thành, nàng vẫn tự nhủ mình đã trưởng thành, phải gánh vác như người lớn.



Dẫu gặp gian nan, cũng chỉ tìm cách giải quyết, hiếm khi để cảm xúc chi phối. Không ngờ vừa gặp lại tiểu tổ tông, bao vỏ bọc lập tức tan rã.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng ôm hắn mà khóc, vừa khóc vừa lải nhải, trách móc không thôi.

 

Đường Tiểu Bạch xì mũi một cái, bỗng thấy từ bên cạnh chìa đến một bàn tay. Trong lòng bàn tay trắng trẻo, khum khum nửa lại lặng yên nằm ba quả dại tím biếc, nổi bật tựa châu sa.

 

“Sao ngươi lại có cái này?” Đường Tiểu Bạch đưa tay lấy.

 

So ra, bàn tay hắn thật lớn.



Ngón tay nàng chạm vào lòng bàn tay ấy, nhỏ bé đến mức dường như có thể bị che trọn.

 

Hắn như nổi hứng bỗng khép năm ngón lại, làm bộ như muốn giam trọn cả tay nàng.

 

Đường Tiểu Bạch phì cười, cướp lấy quả dại, nhân cơ hội rút tay, nhanh nhẹn thoát khỏi bàn tay hắn.

 

Nàng còn chưa kịp nhìn rõ, bàn tay đang cầm quả dại đã bị hắn nắm chặt không nhúc nhích được.

 

Đường Tiểu Bạch “tặc lưỡi” một tiếng, nói: “Quả thật, người luyện võ thì tài giỏi thật!”

 

Lý Mặc nhàn nhạt đáp: “Chẳng cần luyện cũng nắm được người.”

 

Ôi… giọng nói này… Đường Tiểu Bạch nghe mà trong lòng như có gì rung lên, vừa ngượng vừa bối rối, liền ngồi thẳng người.

 

Ngồi thẳng rồi, nàng mới nhận ra vừa nãy mình không chỉ tựa vào vai tiểu tổ tông, mà còn bị hắn ôm một tay.

 

Nàng ngẩng nhìn hắn, qđã khác xưa rất nhiều.

 

Tay hắn dài hơn, vai cũng rộng ra.



Dù thân hình vẫn mảnh mai, nhưng bắp tay săn chắc, khi tựa vào rất vững chãi, vừa an toàn lại vừa dễ chịu.



Gương mặt cũng trưởng thành hơn, các nét rõ ràng, không còn non nớt. Đường Tiểu Bạch ngẩng mắt, ánh nhìn không thể rời khỏi nốt ruồi son nơi khóe mắt hắn.

 

“Sao ở đây lại thêm một nốt ruồi son?” Nàng bật thốt cuối cùng không nhịn được mà đưa tay sờ nhẹ.

 

Hắn nháy mi, đôi mắt sáng lên một quầng ánh dịu.

 

Đường Tiểu Bạch bỗng thấy mặt mình nóng lên, trong lòng rối bời, vội đưa tay che mắt hắn.

 

Lý Mặc tuy không hiểu nàng vì sao lại làm vậy, nhưng lại rất thích sự thân mật này, môi khẽ cong: “Bản thân đã có sẵn, vì quá nổi bật nên ta che đi mà thôi.”

 

Đường Tiểu Bạch chợt hiểu.

 

Quả đúng, nếu là nốt ruồi son bẩm sinh, chắc hẳn nhiều người sẽ nhận ra. Muốn giấu thân phận, chỉ có thể che đi.



Giờ đã không cần nữa.

 

Nàng khẽ rút tay ra, ngón tay vuốt nhẹ qua nốt ruồi son, thầm thở dài: “Thật đẹp…”

 

Đến lượt Lý Mặc đỏ mặt, phảng phất dáng vẻ hiền lành ngày xưa.

 

Đường Tiểu Bạch nhìn, trong lòng ấm áp, cười: “Ngươi không ở Hà Đông, Nhạn Môn Quan sao? Sao lại đến đây?”



Bỗng lóe lên một ý nghĩ: “Chẳng lẽ… đến tìm ta?”

 

Lý Mặc liếc nàng một cái, thầm hỏi: “Người đi Lương Châu, sao không báo cho ta?”

 

Đường Tiểu Bạch chớp mắt, cười bẽn lẽn: “Ta… quên mất,” thật sự quên, lúc đó quá nhiều việc, chưa kịp nhớ, “sau đó chẳng phải đã nhờ Mạc Hoãn đưa thư cho ngươi sao?”

 

Nhưng tiểu tổ tông rõ ràng không hài lòng, sắc mặt lạnh đi mấy phần: “Báo cho người khác còn nhớ, sao chỉ quên ta?”

 

Câu nói khiến nàng lúng túng, chỉ biết cúi đầu ăn quả dại.

 

Lý Mặc cũng không truy vấn nữa, lại lục trong hành trang lấy ra một chiếc túi vải. Mở túi ra, bên trong là một vật bọc bằng lá cây.



Nàng vừa nhai quả vừa tò mò nhìn hắn đặt vật đó bên cạnh đống lửa để hong nóng.

 

“Cái này là gì?” Nàng hỏi.

 

“Hôm nay trưa ta săn được một con thỏ rừng, giữ lại hai cái chân,” hắn nói, đặt hai viên đá lên trên gói lá, rồi dấy lửa trên đá, “Quả dại là hôm qua hái, hôm nay không gặp… Cái hang này, ta đêm qua đã ở, để lại ít cỏ khô…”

 

Hắn giọng trầm thấp nhưng đầy dịu dàng: “Ta luôn sợ, gặp người lúc người  lạnh, lại đói…”