Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 244: Muốn Dụ Nàng Bỏ Trốn.



Tần Khuynh Dung cùng Lý Sơ bị vây khốn trong phủ Vân Châu đã nửa tháng, viện binh vẫn bặt vô âm tín. Ải Nhạn Môn bên kia có Khánh Vương cùng Vũ Văn Bác giở trò, chuyện chậm trễ còn có thể lý giải.



Nhưng Trấn Châu cách đây không xa  lại cũng im hơi lặng tiếng, thật khiến người khó hiểu.

 

“Chắc chắn hắn sẽ tới!” – Tần Khuynh Dung đáp dứt khoát, ánh mắt thoáng lóe lên kiên định, song trong giọng nói lại thấp thoáng cứng đầu và qua loa.

 

Lý Sơ nhìn nàng thật lâu, rồi mới buông tay, chậm rãi nói: “Bản vương  xin chờ xem.”

 

Lòng bàn tay Tần Khuynh Dung siết chặt, lạnh lẽo như băng. Nếu tiểu thái tử còn không trở lại, e rằng nàng  không cầm cự nổi nữa!

 



Khi Tần Khuynh Dung rời đi, ánh mắt Lý Sơ vẫn dõi theo bóng lưng nàng thật lâu. Bóng dáng kia mảnh mai mà cứng cỏi tựa như tùng tuyết trúc xanh, khiến người nhìn không khỏi rung động lòng.

 

Hắn nhìn đến nỗi chẳng nỡ chớp mắt.



Mãi cho đến khi bóng nàng khuất hẳn nơi góc tường, thân thể căng cứng của hắn mới dần thả lỏng, đôi mắt cũng khẽ khép lại. Một hơi thở dài từ từ thoát ra.

 

Tần Khuynh Dung — ngay từ lần đầu gặp mặt, hắn đã thấy nàng khác biệt. Từ đó về sau, phàm là chuyện có liên quan đến nàng, hắn liền không thể giữ nổi bình tĩnh, luôn vô thức  tin tưởng.

 

Thế nhưng lần này, sau khi cùng nàng bị vây ở Vân Châu, hắn mới chợt nhận ra

Tần Khuynh Dung… đang lừa hắn.

 

Lý Minh Nghĩa chiếm cứ Trấn Châu hơn mười năm, triều đình bất lực, lại bị huynh muội nàng – “Tần Khuynh Dung” và “Tần Thiên” – trong ngoài giáp công tiêu diệt.

 

Huynh muội như thế, sao có thể là người tầm thường? Một mình Khánh Vương há có thể giam giữ được thiếu niên kia?

 

Lại nữa, nếu tình thâm nghĩa trọng, sao có thể yên lòng bỏ mặc đệ đệ bị thương nặng, một mình ra ngoài truy địch?

 

Chỉ có hai khả năng —Hoặc là “Tần Thiên” không hề bị thương nặng.



Hoặc là… hắn căn bản không phải Tần Thiên!

 

Dưới ánh đèn, ánh mắt Lý Sơ nhìn chằm chằm vào bản đồ sâu như vực tối. Hắn nhớ rõ, khi Lý Minh Nghĩa lâm chung, nhìn thiếu niên ấy, trong miệng như muốn gọi ra một tiếng —



“Lý…”



 

Bên kia, Đường Tiểu Bạch biết Lý Mặc đã có sắp xếp ở Hà Đông, nên cũng không khuyên thêm — khuyên nhiều, chỉ khiến tiểu tổ tông kia nổi giận.

 

Nàng chỉ uyển chuyển dò hỏi: “Vậy sau này ngươi định tính sao?”

 

Giờ chưa về Hà Đông, nhưng sớm muộn gì cũng phải trở lại chứ?

 

“Đợi gặp Quốc công rồi nói.” – Lý Mặc đáp.

 

“Cũng được…” – Đường Tiểu Bạch gật đầu, thấy Văn Nhân Gia đang dắt ngựa ra ngoài, định bước tới từ biệt, lại có người nhanh hơn nàng một bước.

 

“Văn Nhân Gia sao lại thân với thị vệ của ngươi như vậy?” – Lý Mặc nhíu mày hỏi.

 

Đường Tiểu Bạch sững sờ lắc đầu. Nàng cũng chẳng rõ từ bao giờ Oanh Oanh với Văn Nhân Gia lại quen biết như thế.

 

Chỉ thấy Oanh Oanh cũng tới tiễn, trong tay ôm một bọc to chẳng biết chứa gì bên trong.

 

“Nàng nói lấy da hắc lang lần trước chế thành áo lông mới, muốn Văn Nhân Gia mang theo giữ ấm.”



Khoảng cách tuy xa, Đường Tiểu Bạch nghe không rõ, nhưng Lý Mặc lại nghe rành rẽ, liền từng câu thuật lại cho nàng nghe.

 

Lòng Đường Tiểu Bạch bỗng chua xót, như có kim nhọn khẽ đ.â.m một nỗi lòng khó nói thành lời.

 

Nàng còn chưa được nhận áo choàng da sói đen mà Oanh Oanh làm cho.

 

“Cô ấy nói, cảm tạ Văn Nhân Gia đã tặng t.h.u.ố.c mỡ, vết thương lần trước đã khỏi hẳn, không để lại sẹo.”

 

“Lần trước” — chính là khi Oanh Oanh giả làm A Lâm bị thương, lúc ấy nàng không mang theo t.h.u.ố.c tiêu sẹo nào, chỉ định đợi về kinh rồi mới bôi. Nào ngờ Văn Nhân Gia lại đúng dịp có đem theo, còn lén tặng cho Oanh Oanh… hừ!

 

“Văn Nhân Gia nói, t.h.u.ố.c mỡ đó là do hắn ghi nhớ phương d.ư.ợ.c rồi tự chế, không biết hiệu quả ra sao, cảm tạ nàng đã tin tưởng.”

 

Hừ! Tự tay làm t.h.u.ố.c mỡ à…

 

“Văn Nhân Gia còn nói—”

 

“Đủ rồi!” – Đường Tiểu Bạch nghiêng mắt lườm hắn, vừa kéo hắn đi ngược hướng, vừa nghiêm mặt dạy bảo: “Không được nghe lén người khác nói chuyện!”

 

Đừng tưởng nàng không biết vì sao tiểu tổ tông nhà mình thuật lại rành rẽ như thế!

 

“Lời nói ôn hòa, thái độ chu đáo, lại khéo tay biết chế tạo, chẳng trách hắn được các cô nương ưa mến,” – Lý Mặc khẽ liếc về phía Văn Nhân Gia, giọng mang ý than nhẹ – “Ta sao lại không nghĩ ra chuyện tự tay làm t.h.u.ố.c tiêu sẹo như thế?”

 

Đường Tiểu Bạch cười đến nghiêng ngả:



“Ngươi nghĩ không ra à? Ngươi không chỉ tự tay làm ống tay phóng tiễn, mà còn Tự tay phá huỷ luôn nữa đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trời ạ, nàng nuôi phải cái tổ tông thế này đây, chỉ cần có dịp là lại giở giọng chua ngoa ghen hờn!

 

Lý Mặc thấy nàng cười rạng rỡ, khóe môi cũng khẽ cong, thuận tay kéo nàng về phía trướng của mình.

 

“Làm gì vậy?” – Đường Tiểu Bạch ngạc nhiên hỏi. Đến trước trướng, Lý Mặc mới buông tay, nói: “Đợi ở đây.”

 

Chưa bao lâu, hắn đã bước ra, trong tay cầm theo một ống tay phóng tiễn. Đường Tiểu Bạch ngạc nhiên kêu lên:



“Cái này mới à? Hay là của nguơi?”

 

Lý Mặc không đáp chỉ khẽ nói: “Đưa tay ra.”

 

Nàng ngoan ngoãn chìa tay trái, nhìn hắn buộc ống tay phóng tiễn lên cổ tay nàng. Ngón tay hắn thon dài, trắng trẻo, quấn dây thật nhanh gọn và khéo léo.

 

Nàng cúi nhìn kỹ  ống tay này khác hẳn cái cũ. Cái trước làm bằng trúc, cái này lại bằng gỗ.

 

Trong khoảnh khắc, nàng nhớ ra mẩu gỗ hắn gọt đêm qua: “Đừng nói là ngươi làm cái này tối hôm qua nhé?”

 

Hắn không ngẩng đầu, chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Đường Tiểu Bạch dở khóc dở cười:



“Hôm qua muộn vậy rồi, ngươi không cần ngủ à?”

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Lý Mặc siết lại sợi dây, kéo thử mấy lần, xác nhận chắc chắn mới ngẩng lên. Hắn cao hơn nàng gần một cái đầu, tuy nói là “ngẩng lên”, thật ra vẫn là tư thế cúi mắt, hơi thở cùng ánh nhìn đều mang dáng vẻ nhàn nhã  cao ngạo.

 

“Không ngủ, cũng vẫn cao hơn người.” – Hắn nói.

 

Đường Tiểu Bạch tức đến nghiến răng. Cao thì giỏi lắm sao?

 

Nàng còn có thể cao lên nữa nhé! Mà tiểu tổ tông này cũng mới lớn, cũng còn cao lên được!

 

“Các ngươi đang làm gì vậy?” – Đường Tử Khiêm tìm muội muội khắp nơi, vừa đến trước trướng của Lý Mặc liền bắt gặp cảnh hai người đang cười nói thân mật, lập tức cau mày.

 

Đường Tiểu Bạch cười híp mắt, giơ tay trái khoe: “A Tiêu làm cho muội một ống tay phóng tiễn mới đó!”



Rồi còn liếc lên so chiều cao hai người. Tặc! Tiểu tổ tông lớn nhanh thật, đã gần bằng ca ca nàng rồi!

 

Đường Tử Khiêm liếc qua, hừ khẽ: “Ai lại lấy gỗ mà làm ống phóng tiễn chứ? Lát nữa huynh làm cho muội cái bằng đồng thau!”

 

Đường Tiểu Bạch ôm cánh tay, tranh biện: “Muội thấy gỗ với trúc đều rất tốt mà!”

 

Đường Tử Khiêm khẽ hừ, kéo nàng đi: “Đi thôi!”

 

Đường Tiểu Bạch ngoái lại nhìn xem tiểu tổ tông có giận vì lời ca ca không, chỉ thấy trong ánh bình minh, thiếu niên kia mày mắt dịu dàng, dung mạo như vẽ, tựa như trong giấc mơ…



 

Lên ngựa xuất hành  chính là lúc biệt ly. Đường Tiểu Bạch nhìn bóng lưng Văn Nhân Gia rời đi, lòng không khỏi dâng lên một nỗi man mác.

 

“Thật sự không muốn đi sao?” – Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, pha ý cười dụ dỗ.

 

Đường Tiểu Bạch lấy làm lạ: “Ngươi mong ta đi lắm à?”

 

Hắn bình thản đáp: “Chỉ là không muốn người phải tiếc nuối thôi.”

 

Đường Tiểu Bạch bán tín bán nghi.

 

Đoàn quân đi được một quãng, nàng bỗng nói:



“Hôm qua nghe dân chăn ngựa bảo phía bắc sáu mươi dặm có hồ muối, chúng ta có nên đi xem thử không?”

 

“Được.” – Nàng còn chưa dứt lời, hắn đã đáp ngay. Không khí thoáng chùng xuống, rồi hắn quay mặt sang, thấy nàng nhìn mình đầy ý cười.

 

“Sao thế?” – Lý Mặc hỏi.

 

Nàng “phì” một tiếng cười ra: “Gì mà không muốn ta hối tiếc, rõ ràng là—”

 

Chưa nói dứt, gương mặt như cánh hoa của nàng đã ửng đỏ. Lý Mặc trong lòng ngứa ngáy như bị mèo cào, vội hỏi: “Rõ ràng là gì?”

 

“Rõ ràng là ngươi muốn đi chơi sơn thủy ấy chứ!”

 

“Không phải.”

 

“Chính là thế!” – Tiểu cô nương hiếm khi ngang ngạnh.

 

Lý Mặc sững người, rồi mỉm cười: “Phải.”

 

Đường Tiểu Bạch đỏ bừng mặt, xoay người chạy mất.

 

Là “phải” cái gì chứ? Nói tìm nguồn sông, ngắm hồ muối — hóa ra là muốn dụ nàng bỏ trốn!

 

(Tác giả than: Dạo này mình hình như rải đường hơi nhiều rồi đó…)