Tiểu tổ tông khi giận dỗi, vẫn thường nhìn nàng bằng ánh mắt ấy.
Khi xưa, Đường Tiểu Bạch chỉ thấy buồn cười. Nhưng giờ đây… lại khác.
Đôi mắt hắn không còn như thuở trước nữa. Khi còn nhỏ, mắt hắn tròn hơn, mang nét non nớt; nay đã trưởng thành, đuôi mắt dài và hơi nhếch lên, nơi khóe mắt mơ hồ ánh một tầng đào sắc, như gió xuân vờn trên tuyết.
Mà ngay dưới đuôi mắt ấy, lại thêm một nốt ruồi son nhỏ xíu, mảnh như vệt khói. Chỉ một điểm ấy thôi, vừa thanh lãnh, lại vừa mê hoặc lòng người.
Khi hắn dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn nàng, vẫn là dáng vẻ năm nào, nhưng trong đó dường như thêm mấy phần quyến rũ vô thức.
Đường Tiểu Bạch bị ánh nhìn ấy làm cho tim rối loạn, bất giác kiễng chân, muốn đưa tay chạm đến ruồi son chí nơi khóe mắt hắn.
Nhưng tay vừa nâng lên, lại chạm phải ánh nhìn sâu như nước của hắn, mặt nàng liền đỏ bừng, khẽ cười gượng, vội thu tay giấu ra sau lưng. Lý Mặc khẽ nhướng mắt, giọng nói trầm thấp ôn hòa:
“Không có gì muốn nói với ta sao?”
Âm sắc đã mềm mại hơn hẳn khi nãy. Đường Tiểu Bạch lúng túng sờ lên mặt mình, lí nhí đáp:
“Ta sao lại không tin ngươi được… chỉ là… chỉ là ta nghĩ ở Hà Đông, ngươi hẳn cũng rất khó khăn.”
Khi ấy, Thường Sơn quận vương vừa mất, Lý Hành Viễn chưa kịp nắm trọn quyền Trấn Châu, còn tiểu tổ tông thì vẫn bị kềm dưới tay Tấn vương và Khánh vương.
So với việc bỏ mặc cục diện ở Hà Đông theo nàng phiêu bạt, giữ hắn nơi đó có lẽ sáng suốt hơn.
Nếu đến bước đường cùng, hắn và Lý Hành Viễn chí ít vẫn là đường lui cuối cùng. Ai ngờ… hai người ấy đều đuổi theo nàng đến tận đây.
“Chuỵên nhỏ.” – Lý Mặc khẽ nói. – “Ta không như ngươi nghĩ chưa thấy khổ chút nào.”
Hắn chưa từng cho rằng bản thân sống khổ, dẫu từng bị giam cầm, bị hạ độc. Khi ấy còn nhỏ, chưa hiểu hết, lớn lên rồi cũng dần tê dại.
Chỉ lạnh lùng nhìn người đời toan tính, lợi dụng, hoặc giả nhân giả nghĩa giúp đỡ hắn. Có lẽ vì cha mẹ mất sớm, hắn không có lòng báo thù, cũng chẳng mộng quyền cao chức trọng. Người khác bảo làm gì, hắn làm nấy, thuận theo dòng đời, chẳng mảy may phản kháng.
Cho đến khi gặp nàng.
Chưa từng nếm qua vị ngọt, sẽ không biết mình đã nuốt bao đắng cay. Một khi đã nếm rồi, cả thế gian trong mắt đều đổi khác.
Hắn bắt đầu muốn làm điều gì đó, cho riêng mình, cho nàng.
“Đọc sách, luyện võ, ứng thí, nắm binh quyền — đều không khó.”
Kể cả chuyến đi này đến Tây Bắc tìm nàng, cũng chẳng khó — chỉ là một ván cờ, đổi ít quyền lực, đ.á.n.h một canh bạc lòng người mà thôi.
“Chỉ có tìm người… mới là khó nhất.”
Lý Mặc nhìn nàng, từng lời đều thành thật đến mức không thể nghi ngờ. Nhưng rơi vào tai Đường Tiểu Bạch, lại chỉ thấy… thật đúng là một kẻ “ bình thường” đến đáng ghét.
Đọc sách, luyện võ, thi cử, cầm binh… mà đều không khó?
Nàng không nhịn được, giơ tay véo mạnh một cái lên cánh tay hắn. Chỉ là — véo vào lớp áo dày cộp.
Không đã nư, nàng liền giơ chân đá nhẹ một cái vào ống chân hắn.
Hắn khẽ bật cười. Mặt Đường Tiểu Bạch lại ửng đỏ, tự thấy mình trẻ con, ho nhẹ hai tiếng, rồi làm như chẳng có gì:
“Ngươi không về Hà Đông thật không sao chứ? Tần Tiểu thư có gánh vác nổi không?”
“Lý Hành Viễn chẳng phải cũng chưa về Trấn Châu sao?”
Đường Tiểu Bạch nghẹn lời.
Dù Lý Hành Viễn về kinh là do nàng nhờ vả, nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn cũng là vì một chữ “tình” mà tới.
… Khoan đã, sao lại nói là “cũng”?
“Việc đời có nặng nhẹ trước sau,” – Lý Mặc nhìn nàng, khóe môi khẽ cong – “ta cùng Lý Hành Viễn đều rõ ràng.
Huống hồ, ta không về Hà Đông cũng chẳng sao. Tần Khuynh Dung nhất định sẽ tìm cách giữ Lý Sơ ở ngoài Ải Nhạn Môn, đợi ta trở lại—”
…
“Tần tiểu thư, điện hạ có lời mời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Động tác của Tần Khuynh Dung khựng lại, lặng lẽ khoác lại áo choàng vừa cởi.
Lúc này, trời đã lên đèn. Khi nàng được dẫn đến trước mặt Lý Sơ, hắn đang quay lưng, mắt dán vào tấm bản đồ địa thế ngoài Ải Nhạn Môn treo giữa trướng.
Khi họ xuất quan truy kích, bản đồ của Binh bộ còn chưa kịp chuyển đến. Bản đồ của châu phủ vốn có sẵn, nhưng trong lần đột kích của người Thổ Cốc, tất cả đều bị cướp sạch.
Giờ họ phải dùng tạm bản đồ do văn lại trong quân vẽ lại, nét vẽ thô ráp, mờ nhòe —so với mấy tấm bản đồ mà Tần Tiểu Tông từng lấy được, quả thật kém xa.
Nhưng giờ… cũng chỉ có thể miễn cưỡng dùng.
Vì lúc này, nàng và Lý Sơ đã bị vây nơi châu Vân, hoàn toàn mất liên lạc với trong ải Nhạn Môn.
“Vẫn chưa liên lạc được với Tần Thiên sao?” – Lý Sơ trầm giọng hỏi.
Tần Khuynh Dung đáp khẽ, trong âm giọng bình tĩnh cứng cỏi lại ẩn chứa đôi phần nặng nề và lo lắng.
Hai tháng trước, “Tần Thiên” trọng thương trong trận chiến ở Ải Nhạn Môn. Nàng với thân phận tỷ tỷ của hắn vì cơn giận uất không nguôi mà suất quân báo thù cho đệ.
Trận Ải Nhạn Môn đại thắng, nàng thừa thế truy kích hàng trăm dặm, khí thế như rồng như hổ. Cho đến khi đ.á.n.h tới Vân Châu thì trúng phục kích.
Suốt thời gian đó, Lý Sơ vẫn luôn ở bên nàng. Thế nên cũng cùng nàng bị vây khốn nơi Vân Châu.
“Tần Thiên” vì trọng thương nên lưu lại trong ải. Mà giờ đây người nắm quyền ở Ải Nhạn Môn, lại là Khánh Vương cùng Vũ Văn Bác.
Thành ra việc mãi không có viện binh cũng không khiến ai thấy lạ.
Chỉ có Lý Sơ, cách vài ngày lại hỏi nàng một lần rằng có tin tức gì của “Tần Thiên” hay chưa.
Thật là — không có.
Mà nàng, cũng muốn hỏi vị thái tử điện hạ kia một câu — rốt cuộc định để nàng bị phơi gió phơi sương ở đây đến bao giờ?
Lý Sơ không phải hạng ngu độn. Cho hắn thêm chút thời gian, chưa biết chừng sẽ tự tìm ra cách phá cục.
“Ngươi nghĩ… có phải Khánh Vương đã giữ Tần Thiên lại rồi không?” – Lý Sơ bỗng hỏi.
Tần Khuynh Dung thu lại tâm tư, giọng dứt khoát: “A Thiên ắt đang tìm cách giải vây cho Vân Châu. Hắn sẽ không bỏ ta lại!”
Nói vậy, khác nào không nói.
Mấy ngày nay nàng vẫn cứ lấy lời như thế để qua loa với Lý Sơ. Nhưng cũng vì thế, dần dần trong ánh mắt hắn đã lộ ra nghi hoặc.
Như giờ đây khi hắn quay sang nhìn nàng, trong mắt đã có chút thăm dò khó lường.
“Nàng không lo cho an nguy của hắn sao?” – Lý Sơ hỏi.
Tần Khuynh Dung vẫn cứng giọng đáp: “Nam nhi nhà họ Tần, há có thể là kẻ vô dụng!”
“Bản vương sai tinh binh hộ tống nàng phá vây, thế nào?” – hắn lại nói.
Tần Khuynh Dung khẽ chau mày: “Nếu phá vây, cũng phải là hộ tống điện hạ phá vây mới phải!”
Nếu hộ tống Lý Sơ thoát ra, nàng còn có thể xoay chuyển được tình thế; chứ hộ tống nàng phá vây, chẳng khác nào bị áp giải, thật mất mặt.
Lý Sơ nhìn nàng chăm chú, ánh mắt sâu thẳm, rồi chậm rãi tiến lại hai bước. Khi dừng lại, hắn giơ tay lên như muốn chạm vào mặt nàng.
Tần Khuynh Dung kinh ngạc, lập tức lùi về sau. Nhưng ngay khoảnh khắc nàng lui bước, hắn lại đột nhiên vươn tay, nắm chặt lấy nàng kéo lại gần.
“Điện hạ!” – Tần Khuynh Dung mặt tái nhợt, ánh mắt vẫn quật cường đối diện hắn, trong lòng thì thầm rủa vì mệnh lệnh của tiểu thái tử, nàng hy sinh lớn quá rồi!
“Đợi ngày hồi kinh, bản vương tất xin chỉ phong nàng làm Tấn vương phi.” – hắn trầm giọng nói, ánh nhìn đen đặc một mảnh.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Điện hạ lầm rồi,” – Tần Khuynh Dung đáp không chút do dự, – “Tần Khuynh Dung đã cùng Thế tử của Thường Sơn quận vương phủ, tư định chung thân.”
Ánh mắt hắn lập tức lạnh như băng: “Lý Hành Viễn?”
“Phải.” – Nàng chẳng chút sợ hãi, thẳng thắn đối diện hắn. Dù sao người gặp họa cũng không phải nàng.
“Thế thì… vì sao hắn không đến cứu ngươi?” – giọng hắn nhẹ tựa gió, song trong mắt đã lộ ý dò xét.
Tim Tần Khuynh Dung khẽ run lên một nhịp. Đúng vậy — nếu nàng đã cùng Lý Hành Viễn tư định chung thân, cớ sao đến giờ hắn vẫn chưa tới cứu nàng?