Niên Gia Hòa vội lao ra khỏi đại điện đang lung lay. Bên ngoài, những mảng thịt bùn và kén nhộng cũng lần lượt tách ra khỏi mặt đất, cành cây, tường đá, như những dòng sông hợp vào biển cả, lần lượt cuốn về phía quả cầu bùn khổng lồ trên không trung ở đỉnh thiên vương điện.
Chợt, một ý nghĩ lướt qua tâm trí Niên Gia Hòa.
“Hỷ ..Hỷ Tuệ!"
Anh quay người, cắm đầu chạy thẳng ra khỏi cổng miếu.
Trên đường, vô số khối bùn từ khắp nơi trong làng bắt đầu nổi lên, cuốn theo vòng xoáy lớn đổ về phía sau anh. Vài người dân chưa kịp tan thành bùn cũng bị lực hút kéo lên, gào thét t.h.ả.m thiết khi bay ngang qua đầu Niên Gia Hòa.
Anh ngước nhìn bầu trời. Những tia sấm vàng rực như những con rồng lớn đang quẫy động giữa tầng mây đen kịt. Hơi m.á.u đỏ thẫm nhuộm khắp bầu trời, vẽ nên những vệt dài u ám kỳ dị. Ở trên quả cầu bùn khổng lồ, bầu trời dường như bị xé toạc, lộ ra một lỗ hổng to lớn. Từ đó, ánh sáng kỳ ảo và những ngôi sao rực chiếu xuyên qua tầng mây, phủ lên quả cầu bùn đang không ngừng cuộn xoáy.
Chống chọi lại cuồng phong và tiếng sấm chớp, Niên Gia Hòa lao nhanh về phía nhà mình. Anh chạy vào sân, gào lớn:
"Hỷ Tuệ — Hỷ Tuệ!"
Một giọng nói dịu dàng vọng lại từ phía sau.
"Em đây mà, Gia Hòa."
Niên Gia Hòa quay đầu lại. Hỷ Tuệ đang đứng đó, bình tĩnh nhìn anh. Dù cơn bão x.é to.ạc mọi thứ, ngay cả một sợi tóc của cô cũng không bị ảnh hưởng.
"Tất cả đã hoàn thành rồi, Gia Hòa."
"Nhờ có Lý Hạo Tồn và binh lính của gã, những người mang theo ước vọng mãnh liệt muốn cùng em đi đến nơi ngoài bầu trời kia. Điều đó giúp em có thể đẩy nhanh quá trình tiến hóa của họ."
“Những vật chất cần thiết đã đủ rồi. Tất cả mọi người đều đã được cải tạo thành dạng thích hợp cho việc du hành giữa các vì sao. Chúng em sẵn sàng khởi hành.”
“Hỷ…Hỷ Tuệ! Thế còn anh, anh thì sao—”
Khuôn mặt Hỷ Tuệ thoáng hiện vẻ buồn bã.
“Em không thể đưa anh đi cùng, Gia Hòa. Anh chưa từng có bất kỳ điều gì mà bản thân thực sự muốn.”
“Anh không muốn mạnh mẽ hơn, không muốn thông minh hơn, cũng không muốn trường sinh. Anh không có một nguyện vọng nào cả, vì vậy... từ đầu đến cuối, em chưa từng cải tạo được anh. Thế nên... em không thể đưa anh đi cùng.”
Niên Gia Hòa bỗng cảm thấy bụng mình co thắt dữ dội, dạ dày cuộn lên từng hồi. Anh ngã quỵ xuống đất, nôn thốc nôn tháo, nhổ ra ba mảnh màu trắng xám lẫn với dịch nhầy.
Đó chính là ba miếng thịt mà anh đã ăn lúc ban đầu.
“Hỷ Tuệ, điều anh muốn... điều anh muốn... là em!”
“Em biết.”
Cô gật đầu bình thản.
“Mãi đến không lâu trước đây, em mới đột nhiên nhận ra, điều anh muốn chính là em–Hỷ Tuệ. Em chính là nguyện vọng của anh. Anh muốn em sống lại.”
Cô đưa tay lau khóe mắt, trên mặt hiện lên nụ cười đầy chua xót.
“Nhưng em không thể giúp anh thực hiện nguyện vọng đó, Gia Hòa. Những gì anh nhìn thấy chỉ là một ảo ảnh được lấy ra từ ký ức của anh mà thôi. Hỷ Tuệ thực sự đã ch.ết rồi. Em không thể khiến cô ấy sống lại. Điều đó nằm ngoài khả năng của em.”
“Anh... hu hu... Hỷ Tuệ, anh...”
Cô buông một tiếng thở dài não nề, những giọt nước mắt to như hạt đậu trượt dài trên gương mặt.
“Anh nhất định phải sống tiếp, Gia Hòa.”
“Anh phải sống thật tốt, rồi tìm một người vợ khác. Anh phải cùng cô ấy sinh một đứa trẻ khỏe mạnh, mũm mĩm. Các con của anh sẽ sinh thêm nhiều đứa trẻ nữa. Các anh phải sống tiếp, thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, Gia Hòa.”
“Tạm biệt anh, Gia Hòa. Tạm biệt—”
Một cơn gió tanh thốc qua, những hạt cát trong gió cuốn vào mắt Gia Hòa. Anh nhắm nghiền mắt, đau đớn dụi mạnh. Khi mở mắt ra lần nữa, bóng dáng của Hỷ Tuệ đã biến mất.
“Hỷ Tuệ! “
“Hỷ Tuệ!”
Phía trên đỉnh của ngôi miếu Quan Âm, quả cầu bùn đột ngột ngừng quay, gió và sấm chớp cũng bất chợt lặng im.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tất cả bùn thịt đã hội tụ hoàn toàn vào trong nó.
Toàn bộ dân làng, đội quân của Lý Hạo Tồn, và mọi sinh linh trên mảnh đất này đều đã hợp nhất thành một thể.
Một tiếng nổ vang dội, xé toang bầu trời.
Quả cầu bùn từ giữa nổ tung.
Bóng dáng khổng lồ, mơ hồ từ đó bùng nổ, mở rộng ra, bao trùm toàn bộ ngôi làng.
Niên Gia Hòa đứng trên mặt đất, ngẩn ngơ nhìn lên sinh vật khổng lồ trên đầu mình.
Anh không thể miêu tả nó giống với bất cứ thứ gì.
Hình dáng đó không thể được diễn đạt bằng lời.
Những áng mây vàng cuộn quanh cơ thể nó như tấm áo choàng rực rỡ, các vì sao lấp lánh xoay quanh phía sau nó, tựa như chiếc vương miện của vũ trụ.
Hàng trăm chiếc xúc tu đen sẫm kéo dài từ thân nó, mỗi đầu xúc tu sinh trưởng vô số bàn tay trắng muốt, mảnh mai, dịu dàng như đang an ủi thế gian. Phần đầu—hoặc thứ tương tự đầu—mang hình tam giác, không có mắt, mũi, tai hay miệng, chỉ có một hõm sâu vào trong.
Hệt như đôi mắt tĩnh lặng từng dõi theo anh từ rất lâu về trước.
Niên Gia Hòa nhìn đăm đăm vào sinh vật khổng lồ, đứa con của tinh tú khoác lên mình mây trời, thoáng chốc anh cảm thấy thân hình mềm mại, thoắt ẩn thoắt hiện của nó giống hệt Hỷ Tuệ trong ký ức của mình.
Sinh vật ấy, bằng sự uy nghi và chậm rãi đặc trưng của những khối khổng lồ, từ tốn mở ra bốn đôi cánh mây cao v.út chạm trời. Từ đó, những dải cầu vồng rực rỡ đung đưa tỏa sáng, ánh sáng ch.ói lọi phản chiếu cả vòm trời.
Làn sóng khí nóng hầm hập cuốn qua ngôi làng.
Niên Gia Hòa nắm c.h.ặ.t khung cửa nhà, trong cơn gió bỏng rát cuộn trào, anh nhìn lần cuối bóng lưng đang vỗ cánh bay đi của sinh vật ấy.
Nó phát ra ngũ sắc rực rỡ, lao về phía bầu trời đầy sao. Một thoáng sau, hình bóng khổng lồ biến mất trong màn đêm, hóa thành một ngôi sao lấp lánh trên thiên không.
Anh ngã xuống đất, bất tỉnh.
10 .
Khi tỉnh lại, anh chỉ nhìn thấy mặt trời rực cháy trên cao và mặt đất nứt nẻ dưới chân.
Ngoài ra, tất cả đều biến mất—ngôi làng, mọi thứ nơi đây.
Niên Gia Hòa từ từ bò dậy.
Anh ngồi thừ trên mặt đất, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm và mảnh đất trơ trụi, rồi đứng lên.
Anh tìm lại cây gậy gỗ của mình, sau đó lục lọi trong căn nhà đã hóa thành đống đổ nát để lấy chiếc cuốc, vác lên vai, từng bước tập tễnh rời khỏi khu vườn mà tường rào đã tan biến từ lâu.
Anh phải đi tìm rắn, sau đó tìm nước.
Niên Gia Hòa không biết mình có thể tìm thấy hay không, cũng chẳng rõ mình còn sống được bao lâu.
Ba miếng thịt đã bị nôn ra, cơn đói một lần nữa xâu xé cơ thể anh. Có lẽ chẳng mấy chốc, anh sẽ gục xuống, trở thành một nhúm tro bụi trên mảnh đất này.
Nhưng, điều đó không quan trọng.
Không sao cả, ngay cả khi anh ch.ết đi, cũng không sao.
Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.
Chỉ cần mặt trời vẫn mọc ở hướng đông và lặn ở hướng tây.
Chỉ cần những dòng sông vẫn chảy về phía biển cả.
Chỉ cần mảnh đất này vẫn còn tồn tại, đất đai vẫn còn đó—mọi thứ rồi sẽ lại sinh sôi.
Đúng lúc ấy, anh đột nhiên cảm thấy mũi mình lạnh buốt.
Có thứ gì đó mát lành rơi xuống ch.óp mũi anh.
Niên Gia Hòa ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời. Những tầng mây uốn lượn bao phủ, gió lạnh len qua lớp áo, từ trên cao, từng giọt từng giọt nước trong suốt rơi xuống.
——Trời mưa rồi.