5.
Ta thành công lên ngôi đế, nhưng lại không thể lập nàng làm Hoàng hậu.
Đó là thỏa thuận từ trước với Tả thừa tướng.
Thẩm tướng quân lại trấn an ta:
"Bệ hạ nếu muốn hoàng cung này còn nguyên vẹn gạch ngói, thì tốt nhất đừng lập Tri Lan làm Hậu".
Nhà họ Thẩm ai cũng nghĩ thoáng, vui vẻ là quan trọng nhất.
Ta phong nàng làm Quý phi, nàng sướng rơn, cái tính hư vinh của nàng rất thích người khác gọi là Quý phi nương nương.
Ta biết độc sủng là không tốt, nhưng hậu cung ba nghìn để làm gì?
Ít nhất con cái của ta đều là chính chủ.
Mặc kệ ta kiểm soát thế nào, lời ra tiếng vào vẫn lọt đến tai nàng, nhưng nàng vốn tâm rộng chẳng thèm để ý.
Cho đến khi nhạc mẫu vào cung thăm nàng, mọi chuyện trở nên... siêu cấp tuyệt vời!
Cảm ơn nhạc mẫu, chúc cả nhà nhạc mẫu thăng quan phát tài!
Tri Lan nghe người ta gọi mình là "yêu phi", nàng liền nhất quyết thực chứng cái danh đó.
Khác với các tiểu thư quan gia khác, nàng hiếu động, ăn tốt, nên cả người luôn tỏa sáng.
Da dẻ hồng hào, tóc mướt, dáng người cũng đẹp.
Người ta cứ bảo nàng khuynh quốc khuynh thành nhờ diện mạo, nhưng ta nghĩ cái chính là sức sống rạng rỡ toát ra từ bên trong.
Từ lúc nàng mê làm "yêu phi", ta thực sự không cưỡng lại nổi.
Dù không phải hồ ly tinh, nhưng nàng đúng là có bản lĩnh đó.
Có điều nàng chỉ nhiệt tình được ba phút, rồi bảo không làm yêu phi nữa, vì muốn làm sụp đổ một quốc gia cần sự kiên trì bền bỉ quá, nàng không làm nổi.
Có lẽ do nàng "nỗ lực" làm yêu phi quá đà nên đã mang thai.
Nếu không nhờ Lý ma ma giàu kinh nghiệm, con gái yêu của ta đã bị nàng và con bé nha hoàn ngốc kia coi thành chứng đầy bụng mà chữa rồi.
Ngày đó lần đầu tiên ta kể cho nàng nghe về tình cảm của mình bấy lâu, nàng gả cho ta bao lâu rồi mới lần đầu khóc, làm ta sợ muốn c.h.ế.t.
Nhưng từ ngày đó, trong mắt nàng đã có hình bóng ta.
6.
Sau khi Triệu Hoàng hậu qua đời, ta nâng vị phận cho nàng.
Chẳng ai phản đối, vì thực ra hậu cung cũng chẳng còn ai khác.
Cao Mỹ nhân và Huệ Tần nghe ta muốn cho ra cung còn không chịu, bảo là nơi nằm ăn không ngồi rồi sướng thế này thiên hạ khó tìm, cuối cùng ta phải cho rất nhiều tiền bọn họ mới hớn hở rời đi.
Tri Lan mất vào một mùa đông vì bạo bệnh.
Ta bình thản chấp nhận sự ra đi của nàng.
Đã là người thì ai chẳng có sinh lão bệnh t.ử.
Lúc còn sống ta đã đối đãi tốt với nàng là đủ, c.h.ế.t rồi thì chẳng còn gì nữa.
Phụ hoàng ta thường đợi phi tần c.h.ế.t mới bắt đầu hoài niệm, ta chẳng biết ngài diễn cho ai xem.
Người ta bảo Hoàng đế có tất cả, nhưng ta chưa bao giờ coi Tri Lan là "vật sở hữu".
Nàng luôn tự do như một cánh bướm, và vẻ đẹp nhất của nàng chính là sự tự do đó.
Nàng chọn đậu xuống lòng bàn tay ta, đó là vinh hạnh của ta.
Con bé nha hoàn năm xưa cầu xin ta cho chôn cùng.
Ta từ chối.
Ta còn chưa đòi c.h.ế.t theo nàng, phải đợi đến khi ta c.h.ế.t mới được hợp táng.
Ta vốn đã ngứa mắt ngươi lâu rồi, ta đoán chắc vụ kim đ.â.m m.ô.n.g năm đó là do ngươi làm.
Cuối cùng, vị ma ma ấy theo đoàn ni cô vào cung tụng kinh rời đi.
Khi từ biệt, nàng đưa cho ta một chiếc kim thoa vàng.
Nàng bảo đó là quà Tri Lan tặng năm 16 tuổi, giờ nàng đã đoạn tuyệt trần duyên, mong ta nung vàng làm một chiếc khóa trường mệnh tặng cho đứa con sắp chào đời của trưởng công chúa.
"Gặp được tiểu thư là điều may mắn nhất đời này của tôi." Nàng nói.
"Ta cũng vậy." Ta đáp.
Nàng không xưng "nô", ta không xưng "trẫm".
Từ đây biệt ly, trong cung này không còn ai kể cho ta nghe về nàng nữa.
Ngoại Truyện: Thật Giả Vương Phi
1.
"Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy", câu này đúng là hại khổ ta.
Muội muội ta là Triệu Ải bỏ trốn, cha ta bảo:
"Dù sao hai đứa trông cũng giống hệt nhau, con cứ thế thân gả sang Thành Vương phủ đại đi".
Không được đâu cha ơi!
Là song sinh thật đấy, nhưng là long phượng thai, cái quan trọng nhất nó khác nhau mà!
Nhưng cha ta quyết tâm liên hôn, dù có phải gả đứa con trai này đi cũng mặc.
Lúc xuống kiệu hoa, ta cảm thấy Thành Vương đỡ tay ta mà hơi khựng lại vài giây, chắc vì thấy cô dâu đô con quá.
Hắn lẩm bẩm:
"Con bé này lớn nhanh thật đấy".
Này anh bạn, người ta đã không bình thường thế này rồi mà ngươi còn chưa nhận ra sao?
Mãi đến khi vén khăn voan, Thành Vương quan sát ta hồi lâu mới bảo:
"Ta thấy hôm nay nàng lạ lạ, mà thực ra ta cũng mới gặp nàng có một lần".
Vị Vương gia này dễ lừa quá, thảo nào cha ta – vị quân sư số một triều đình – lại dùng cái cách không đáng tin cậy này để lừa hắn.
Ta nói thẳng:
"Muội muội ta bỏ trốn rồi, ta tới thế vai vài ngày, bắt được nó về sẽ trả cho ngươi".
Thành Vương lại tỏ ra rất thông cảm, thở phào vì mình không phải rước một cô vợ khổng lồ:
"Không sao, hai người vất vả rồi".
Đêm động phòng, hai anh em rể ngồi nhìn nhau trân trân trên giường, không khí ngượng ngùng đến mức ta phải c.ắ.n răng bắt chuyện:
"Nghe cha ta bảo ngươi muốn đoạt đích?".
Thành Vương không giấu giếm:
"Cha ngươi tự ý đăng ký cho ta đấy chứ, ông ấy bảo chẳng có vấn đề gì lớn đâu".
Ta hiểu vì sao cha ta chọn hắn.
Cái sự bình tĩnh đứng ngoài cuộc, không để lợi ích làm loạn bước chân, đủ kiên nhẫn để mưu tính và quyết đoán thu lưới.
Nhưng người này cũng có điểm yếu chí mạng: không có dã tâm và d.ụ.c vọng.
Sau khi ta thao thao bất tuyệt hai canh giờ về tình hình triều đình, Thành Vương chỉ thỉnh thoảng ậm ừ cho thấy mình chưa ngủ.
Chẳng biết hắn có lọt tai chữ nào không, đây là những bí mật mà người khác bỏ tiền tỷ cũng không nghe được đấy.
Nói xong chính sự, ta bắt đầu hóng hớt:
"Nghe nói ngươi thích Thẩm tiểu thư nhà tướng quân?".
Hắn vẫn mặt không cảm xúc:
"Sao ngươi biết?".
Ta bảo:
"Cái ánh mắt nhìn chằm chằm của ngươi ấy, ta đồ rằng cả kinh thành chỉ có mình Thẩm Tri Lan là không nhận ra thôi".
Hắn lại "ờ" một tiếng rồi quay đi, chẳng biết nghĩ gì trong đầu.
"Thế sao ngươi còn cưới muội muội ta? Cưới luôn Thẩm Tri Lan có phải tốt không?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta thấy hơi tội cho muội muội mình.
Không gả được cho người mình thích, chồng lại tơ tưởng người khác, đời này đúng là không đáng sống, hèn gì con bé bỏ trốn.
"Là bị ban hôn, không từ chối được. Vì thế Thừa tướng mới nản lòng, dốc sức đẩy ta lên vị trí cao nhất".
Thành Vương giải thích.
Hoàng đế hiện giờ lòng nghi kỵ rất nặng, cha ta cẩn trọng cả đời cũng chỉ được đến thế, nên ông muốn đ.á.n.h cược một ván lớn cuối cùng.
"Thẩm Tri Lan cũng đến tuổi rồi, chắc sắp thành chị dâu của ngươi đấy".
Ta định khích tướng hắn xem sao.
Thành Vương chỉ hơi khựng lại, cúi đầu "ừ" một tiếng.
Giỏi thật, hắn đúng là cực kỳ nhẫn nhịn.
"Haiz, ngươi cũng chỉ nhìn trúng cái mặt nàng ấy thôi. Cái tính đó vào hậu viện chắc chắn không được lòng ai, khéo trẻ tuổi đã hậm hực sinh bệnh... Sợ người ta hại mình, rồi lại phải đi hại người ta... Một xác hai mạng cũng nên!".
Ta cố tình vẽ ra một viễn cảnh bi t.h.ả.m cho Thẩm Tri Lan để xem hắn phản ứng thế nào.
Thành Vương dùng đôi mắt tràn đầy lửa giận nhìn chằm chằm ta, làm ta thấy nổi gai ốc sau lưng.
Hắn đột nhiên thốt lên:
“Không được, ta phải cưới nàng!”
Ta đáp:
“Nghĩ được thế là tốt. Ta không có được nhân duyên tốt thì thôi, chứ làm sao có thể để người ta bắt nạt nàng ấy được!”
Thẩm tướng quân và Thành Vương đúng là giống nhau, đầu óc lúc nào cũng thiếu một sợi dây thần kinh.
Thật đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa.
Thẩm tướng quân vừa nghe Thành Vương muốn cưới đứa con gái chuyên gây họa nhà mình, ông ấy mừng đến mức giờ Thành Vương có muốn tạo phản, ông ấy cũng sẵn sàng đi theo làm ngay.
Không lẽ con gái ông đã làm chuyện gì thương thiên hại lý mà khó gả đến thế sao?
Ta thật sự quá tò mò, bèn đi nghe ngóng một chút…
Thôi, chúc hai người bách niên hảo hợp, là ta lắm miệng.
Những ngày ta giả làm Vương phi thật sự quá sung sướng, mỗi ngày ăn ngon dùng tốt.
Hồi trước phải theo cha đi khắp nơi thuyết khách, giờ một giấc ngủ đến tận trưa, đợi Thành Vương bãi triều về thì tán phét vài câu, thế là xong nhiệm vụ.
Đứa em gái đào hôn của ta nếu ở ngoài sống tốt thì đừng quay về nữa, giả Vương phi ta còn làm được, giả Hoàng hậu thì có gì không thể?
Nhưng Thành Vương bảo hắn không muốn một người vợ cao hơn mình nửa cái đầu, nếu có thể, hắn vẫn muốn Thẩm Tri Lan xinh đẹp kia hơn.
Biết rồi, biết rồi, đừng giục nữa!
Thẩm Tri Lan của ngươi sắp vào cửa rồi đây!
Thế nhưng, ngay trước khi Thẩm Tri Lan gả vào nửa tháng, muội muội Triệu Ải của ta đã được cha tìm về.
Ánh mắt nó trống rỗng, c.h.ế.t lặng, chẳng còn là người mà ta từng biết.
Cha ta chỉ nói: “Về là tốt rồi.”
Ông không cho bất kỳ ai hỏi thêm, nhưng kẻ ngốc cũng nhìn ra được nó đã bị người ta lừa gạt đến trắng tay.
Dù cha không cho nhắc chuyện này trước mặt Triệu Ải, nhưng ta vẫn nghẹn một cục tức.
Tên khốn nào dám trèo lên đầu con gái Thừa tướng mà bắt nạt chứ!
“Ca, anh đừng hỏi nữa, em không sao.”
Triệu Ải cười nói với ta.
“Nhà ta chẳng sợ đắc tội với ai, anh muốn nghe xem đó là vị nào!”
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y nó, nhưng nó lại rút tay ra.
Triệu Ải đứng dậy đẩy cửa sổ:
“Người ta phải luôn nhìn về phía trước. Giờ em chẳng phải đã là Vương phi rồi sao, em sẽ giúp Thành Vương lo liệu việc nhà.”
Nhưng dù em có thông tuệ, hiền huệ đến đâu, trong lòng Thành Vương cũng đã có hình bóng người khác rồi.
Ta hiểu đàn ông thường tam thê tứ thiếp, thích bây giờ không có nghĩa là yêu mãi mãi.
Nhưng Thành Vương là kẻ cố chấp, Thẩm Tri Lan còn chưa vào cửa mà hắn đã lộ rõ cái mặt "sợ vợ" rồi, em có thể có tương lai gì với hắn?
Ta có thể khuyên can một cuộc chiến, có thể xúi giục trung thần mưu phản, thậm chí có thể tìm cho con ch.ó vàng nhà mình một con ch.ó săn thuần chủng nhất, nhưng tại sao muội muội ta lại cứ đ.â.m đầu vào ngõ cụt như thế!
Ta chẳng thể đ.á.n.h cũng chẳng thể mắng nó.
Nhưng cha ta nhìn trúng Thành Vương cũng có lý do, hắn thực sự có tài.
Hắn phái ám vệ tra ra được muội muội ta phần lớn là bị Thái t.ử lừa.
Nhưng nếu Thái t.ử muốn cưới nó, nhà ta có lẽ cũng chẳng phản đối, đây lại là vở kịch gì nữa?
Ta cứ tưởng Thành Vương nói điêu, chắc là bị 800 cái tâm cơ của ta và cha dạy hư rồi.
Nhưng ta vẫn đi dò xét Triệu Ải:
“Em xem có buồn cười không, Thành Vương bảo hắn không tin anh, còn nói anh là người của Thái t.ử.”
Chén trà trong tay Triệu Ải rơi xuống vỡ tan tành.
Nó lập tức thu lại vẻ hoảng loạn, mỉm cười nhạt:
“Từ xưa người ngồi vị trí cao đều có lòng nghi kỵ.”
Ta nói:
“Triệu Ải, em quên chúng ta là anh em song sinh rồi sao? Em lừa được thiên hạ nhưng không lừa được anh.”
Lần đầu tiên kể từ khi về nhà, Triệu Ải sụp đổ. Nó gục xuống bàn khóc nức nở:
“Em thật ngu ngốc, em đã tin vào những lời đường mật của hắn.”
Triệu Ải nhận ra Hoàng thượng tuyệt đối không để nhà họ Triệu đứng về phía Thái t.ử, nên nó sẵn sàng vứt bỏ gia tộc để chạy theo tình yêu.
Nhưng Thái t.ử thì không.
Nếu nó không phải là Triệu Ải, không phải con gái Thừa tướng, thì tình yêu đó chẳng còn ý nghĩa gì với hắn.
Đến nước này, Triệu Ải cam tâm tình nguyện kết hôn là kết cục tốt nhất.
Nó chọn đào hôn vốn dĩ là vì nó đã mang thai.
Thành Vương dù tốt tính đến đâu cũng không thể nuôi con hộ Thái t.ử.
Ta hỏi: “Đứa bé đâu?”
“Mất rồi.”
“Là ngoài ý muốn sao?”
“Không phải.”
Chỉ vài chữ đó thôi ta đã hiểu.
Triệu Ải chắc chắn đã tìm Thái t.ử, nhưng hắn không đồng ý giữ lại đứa trẻ.
Ta bảo: “Vì sự ngu muội và nhẹ dạ mà em rơi vào kết cục này, anh không còn gì để nói.”
Gia tộc ta không luận đích thứ, ta có bảy anh chị em.
Cha coi trọng ta vì ta xuất sắc nhất chứ không phải vì ta là đích trưởng t.ử.
Việc để Triệu Ải liên hôn với Thành Vương vốn không nằm trong kế hoạch ban đầu của cha.
Ta nói: “Triệu Ải, sau này em nên tự lo cho mình. Lần này là hoàng mệnh khó trái đã cứu em, nếu không cha sẽ không bỏ qua đâu.”
Triệu Ải châm chọc:
“Em biết chứ. Ai cũng bảo Thừa tướng gia giáo nghiêm cẩn, con cái xuất sắc. Thực ra những quân cờ không đạt tiêu chuẩn đều bị vứt bỏ, còn anh – Triệu Tễ – chính là nước cờ đắc ý nhất của ông ấy.”
Ta chẳng còn hứng thú tranh luận:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Vì em là muội muội m.á.u mủ, nên lần này anh giúp em. Cái số tốt nhất của em chính là được sinh ra cùng lúc với anh.”
Đó là lần cuối cùng ta gặp muội muội song sinh của mình.
Khi nó theo tân đế đăng cơ trở thành Hoàng hậu, ta cũng chỉ cúi đầu, không liếc nhìn nó lấy một cái.
Có lẽ người ta thấy ta tàn nhẫn, nhưng mạng mình phải do mình tự giành lấy, chứ không phải ngồi chờ trời xanh chiếu cố.