Thẩm Gia Có Nữ Tri Lan

Chương 8



Ngoại Truyện: Hoàng Đế.

1.

Ta gặp Thẩm Tri Lan từ khi còn rất nhỏ.

Đám con trai thường thích bắt nạt những cô bé xinh đẹp, nhưng có những cô bé không chỉ đẹp mà còn biết đ.á.n.h người.

Đám trẻ hoàng thân quốc thích dùng tuyết cầu đuổi đ.á.n.h nàng, kết quả bị nàng ấn đầu vào đống tuyết, rút không ra nổi.

Ta sợ nàng gặp rắc rối nên định vào khuyên can, chưa kịp mở miệng, nàng tưởng ta cùng hội cùng thuyền nên cũng ấn đầu ta vào tuyết luôn.

Sau này ta mới biết đó là Thẩm Tri Lan, thiên kim nhà đại tướng quân, chúa gây phiền phức.

Kiêu kỳ, ngạo mạn, tùy hứng, nhưng cũng dũng cảm, thanh tỉnh và đầy mê hoặc.

Khi bạn thích một người, bạn sẽ bao dung cả khuyết điểm của họ.

Vương phi của ta đã nói vậy, nhưng Vương phi của ta là một nam nhân chính hiệu, ta cưới về mới phát hiện ra.

2.

Ta bị phụ hoàng ban hôn với đích trưởng nữ của Tả thừa tướng để kiềm chế quyền lực.

Ta vốn là vị hoàng t.ử mờ nhạt, mẫu phi cũng chẳng kỳ vọng gì.

Nếu Vương phi là một nữ t.ử hiền thục, ta sẽ nhắm mắt an phận sống nốt đời mình.

Vương phi quả thực hiền thục, quản lý phủ gọn gàng, nhưng là nam nhân.

Hắn bảo muội muội song sinh đã bỏ trốn, hắn vào thế chỗ, khi nào bắt được sẽ trả lại.

Đêm tân hôn, hai gã đàn ông ngồi nhìn nhau.

Hắn bắt đầu "tẩy não" ta về đại nghiệp đoạt đích.

"Chỉ cần kéo được Thẩm tướng quân lên thuyền, việc này thành công một nửa".

Ta do dự vì cái giá quá đắt.

Hắn lại bảo:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Ngài định nhìn Thẩm Tri Lan gả cho mấy gã hoàng t.ử khác sao? Gả cho họ, nàng ấy phải đấu đá, lo sợ bị hại, không có con thì bị khinh rẻ, có con thì sợ bị sát hại. Ngài nỡ nhìn nàng ấy như vậy sao?".

Vì câu nói đó, ta quyết định tranh đoạt thiên hạ. Không phải vì ngai vàng, mà vì muốn tạo ra một chốn bình yên cho đóa hoa kiêu kỳ nhất kinh thành kia được tự do nở rộ.

"Ta làm! Ta làm là được chứ gì!"

Ta bị vị Vương phi giả kia kích động đến phát điên rồi.

Ta cảm thấy Thẩm Tri Lan gả cho ta là hợp nhất, hai ta đúng là trời sinh một cặp.

3.

Dựa vào kế sách của Tả thừa tướng và Vương phi, Thẩm tướng quân thuận lợi bước lên con thuyền của chúng ta, thậm chí còn chủ động hỏi ta có muốn cưới con gái ông ấy không.

Ta bảo có thể cân nhắc, nhưng chủ yếu xem ý của Tri Lan.

"Tuy con gái ta tiêu tiền như nước, trèo tường như uống nước, tính tình cứng như thép nguội, nhưng được cái mặt mũi siêu xinh đẹp."

Thẩm tướng quân nói đầy tự hào.

Tả thừa tướng nhìn không lọt mắt cái kiểu khoe con của ông ấy, liền âm dương quái khí:

"Thế nên đến giờ vẫn chưa gả được, là vì không nỡ hay vì không ai rước?"

Thẩm tướng quân tức đến trợn mắt thổi râu mà không cãi lại được câu nào.

Ta nói:

"Chỉ cần Thẩm tiểu thư đồng ý, ta nhất định cưới."

Nghe vậy, Thẩm tướng quân xúc động nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:

"Không ngờ Thành Vương điện hạ lại coi trọng tiểu nữ như thế, thần nguyện vì điện hạ m.á.u chảy đầu rơi, đến c.h.ế.t mới thôi."

Ta đã thầm quan sát Tri Lan từ lâu, nhìn nàng gây họa, nhìn nàng phát tiết, nhìn nàng cười, nhưng đây là lần đầu tiên đôi mắt nàng nhìn thẳng về phía ta.

Khoảnh khắc ấy ta bắt đầu trở nên tham lam, ta hy vọng nàng sẽ mãi nhìn về phía mình, hy vọng mình trở thành người đặc biệt nhất trong lòng nàng.

Ta cũng biết con bé nha hoàn bên cạnh Tri Lan đối với nàng rất khác biệt.

Tri Lan không bao giờ nổi giận với nó, nó có thể cùng nàng làm mọi việc, thậm chí hai đứa còn thì thầm vào tai nhau rồi ôm nhau cười ngặt nghẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta ghen tị đến phát điên, nên mới làm mấy chuyện ấu trĩ.

Tri Lan quả nhiên nổi giận, nhưng vì theo dõi nàng đã lâu nên ta biết thừa cách dỗ dành nàng.

Nàng nâng cằm cáu kỉnh với ta, ta lại thấy hưởng thụ vô cùng.

Ta thường hẹn nàng ra ngoài, đến những nơi các tiểu thư hay thích, nhưng nàng chẳng mấy hứng thú, chỉ chăm chăm nhìn mặt ta không chớp mắt.

Ta định bụng thôi bỏ đi, chắc nàng không thích mình đâu.

Ngờ đâu nàng đột ngột hỏi:

"Ngươi rốt cuộc có cưới ta không?".

Đầu óc ta chẳng kịp suy nghĩ đã đáp ngay:

"Cưới!".

Nàng bảo ta về chuẩn bị cầu hôn đi, chọn ngày lành tháng tốt nàng sẽ gả sang.

4.

Tuy không phải lần đầu rước dâu, nhưng lần này ta thực sự rất căng thẳng, đến mức xảy ra bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười.

Ví dụ như ta sắp xếp người biến kiệu sáu người khiêng thành tám người, kết quả thế nào lại thành mười hai người.

Ám vệ báo rằng trong bốn người dôi ra đó, hai kẻ là người của anh vợ ta, còn hai kẻ khác là dân đ.á.n.h thuê chẳng biết ai mướn.

Vất vả lắm mới tiếp khách xong, hí hửng đi uống rượu hợp cẩn để động phòng hoa chúc, con bé nha hoàn của nàng đột nhiên hét lên:

"Phu thê đối bái! Đưa vào động phòng!".

Chẳng biết Tri Lan nhớ ra chuyện gì mà vừa cười vừa rơi nước mắt, lòng ta chua xót vô cùng, lại là một bí mật giữa hai đứa nó mà ta không biết đây mà!

Tri Lan cuối cùng cũng thôi cười, ngẩng đầu nhìn ta.

Ta cầm lòng không đậu định hôn nàng, kết quả vừa ngồi xuống giường đã bị kim đ.â.m trúng m.ô.n.g.

Khi hiểu ra sự tình, nàng lại cười đến mức đầu ta đau như b.úa bổ, chẳng biết kẻ thất đức nào khâu chăn mà để quên kim nữa.

Nhưng rồi nàng đột nhiên đứng dậy tháo mũ phượng, trút bỏ y phục, mỉm cười nhào vào lòng ta.

Khoảnh khắc đó ta nhận ra, Tri Lan không ghét ta, ít nhất là không ghét cái túi da này.

Tri Lan gả cho ta rồi tính tình vẫn chẳng đổi chút nào.

Có lúc ta cảm giác không phải nàng gả vào vương phủ, mà là ta gả vào phủ tướng quân.

Nàng làm mưa làm gió trong phủ tự nhiên đến mức quản gia cũng phải hốt hoảng không biết chủ t.ử thực sự là ai.

Thôi thì cưới cũng cưới rồi, biết làm sao được?

Từ ngày có nàng, Thẩm tướng quân còn sốt sắng chuyện đoạt đích của ta hơn cả ta, ông ấy với Tả thừa tướng ngày nào cũng như được tiêm m.á.u gà, hăng hái vô cùng.

Đáng nhắc tới là sau đó vị Vương phi thật đã được tìm thấy, nhưng anh trai nàng – vị Vương phi giả – bảo nàng đã c.h.ế.t tâm vì bị một gã bạc tình lừa sạch sành sanh.

Nàng hỏi ta có phải thiên hạ này phi Tri Lan không cưới không, ta không phủ nhận. Nàng bảo nàng cũng rất thích Tri Lan, vì sức sống mãnh liệt trên người nàng ấy khiến người ta cảm thấy mình đang thực sự sống.

"Sức sống mãnh liệt cái nỗi gì, thuần túy là giỏi phá phách thôi", ta thầm nghĩ trong bụng.

Nhưng nhìn Tri Lan ăn cơm rất ngon, ăn trúng món thích là mắt sáng lấp lánh, chưa no là bảo chưa no...

Tri Lan sống rất thật, rất tự do, nàng thực sự tận hưởng mỗi ngày của cuộc đời.

Sau này nàng bắt đầu trò chuyện với ta trên bàn ăn, thỉnh thoảng vui vẻ còn gắp cho ta miếng gừng trong đĩa thịt kho.

Nhìn ta ăn nhầm gừng, nàng cười đắc thắng vì trò đùa thành công.

Ta bảo:

"Ta ăn gừng xong cuối cùng cũng là hôn nàng thôi".

Nàng nói:

"Đêm nay sang chỗ Vương phi không được sao?".

Ta lắc đầu: "Hôm nay mùng bảy".

Cuối cùng ta cũng thấu hiểu nỗi lòng của các phi t.ử mong ngóng hoàng đế.

Cứ đến ngày mùng bảy hằng tháng là ta nôn nóng đi tìm nàng.

Ta cũng bắt đầu có chí tiến thủ, chỉ cần làm Hoàng thượng, ta có thể bỏ hết mấy quy tắc ngày tháng đó đi, cũng không cần bận tâm đến đám nữ nhân được cài cắm vào phủ nữa.