Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 1: 1



Mưa bụi thành Thịnh Kinh vào tiết cuối xuân vừa dai dẳng vừa dính dớp, giống như một lớp dầu mỡ vô hình phủ lên những phiến đá xanh của con ngõ hẹp.

 

Thẩm Lục Tiêu ngồi trong cỗ xe ngựa bằng gỗ sưa đỏ, rèm lụa dày hướng ra ngoài che khuất mọi tầm nhìn, nhưng cái mùi ẩm ướt của đất cát trộn lẫn với mùi nước cống rãnh từ bên ngoài vẫn lẩn khuất bốc lên, khiến chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t lại thành một đường thẳng. 

 

Hắn có một tật xấu mà cả phủ Nhiếp chính vương đều biết: bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối. 

 

Y phục trên người hắn chưa bao giờ có một nếp nhăn, giày thêu chỉ bạc chưa từng dính nửa hạt bụi, ngay cả ngón tay cũng luôn thoang thoảng mùi hương tùng tuyết thanh khiết.

 

Xe ngựa bỗng nhiên khựng lại. Cú xóc nhẹ khiến tách trà bạch ngọc trên tay Thẩm Lục Tiêu suýt chút nữa sánh nước ra ngoài.

 

"Tổng quản, phía trước có chuyện." 

 

Giọng nói của gã hộ vệ thân tín vang lên từ mành xe, có chút ngập ngừng. "Có một đám lưu manh đang vây đ.á.n.h một... đứa trẻ. Xe ngựa của chúng ta bị chắn đường rồi."

 

Thẩm Lục Tiêu đặt tách trà xuống, sắc mặt trầm như nước mùa thu. Hắn vén một góc rèm nhìn ra ngoài.

 

Giữa màn mưa ẩm ướt, một thiếu niên tầm mười bốn tuổi đang bị bốn năm gã đàn ông thô kệch vây vào góc tường gạch cũ kỹ. 

 

Đứa trẻ đó gầy gò đến đáng thương, chiếc áo gấm màu xanh nhạt đắt tiền trên người đã bị xé rách vài đường, lấm lem bùn đất và vệt m áu đỏ sậm. 

 

Khắp người nhỏ thó ấy toàn là vết bẩn, từ đầu tóc rối bù cho đến đôi giày da lộn rách nát.

 

Thế nhưng, điều khiến Thẩm Lục Tiêu chú ý không phải là bộ dạng t.h.ả.m hại kia, mà là đôi mắt của nó.

 

Dù bị người ta đạp dưới đất, dù góc miệng đang rỉ má u, đứa trẻ ấy vẫn không thèm khóc lấy một tiếng. 

 

Nó quật cường như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, đôi mắt hạnh trợn trừng, trừng đến mức rách cả khóe mi, găm thẳng cái nhìn đầy thù hận vào gã cầm đầu.

 

"Đồ tạp chủng, hôm nay xem ai cứu được ngươi! Búi tóc trên đầu ngươi dùng ngọc phỉ thúy cơ à? Để đại gia lột xuống xem ngươi còn nghênh ngang được không!" Gã lưu manh cười khẩy, giơ một cẳng chân đầy lông lá định đạp thẳng xuống n.g.ự.c đứa trẻ.

 

"Dừng tay."

 

Một giọng nói thanh lãnh, không nhanh không chậm vang lên, át cả tiếng mưa rơi rả rích.

 

Thẩm Lục Tiêu bước xuống xe ngựa. Hộ vệ lập tức che một chiếc ô lụa lớn qua đầu anh, bảo vệ hắn tuyệt đối khỏi những giọt mưa bẩn thỉu.

 

Hắn nhìn lướt qua đám lưu manh, ánh mắt dừng lại ở miếng ngọc bội thêu chữ "Tiêu" tinh xảo nửa kín nửa hở bên hông đứa trẻ.

 

Trong đầu hắn lập tức hiện lên mật lệnh bằng bồ câu của Nhiếp chính vương Tiêu Thanh Phong gửi từ biên ải ba ngày trước: “Bổn vương gửi đứa cháu độc nhất của Tiêu gia về kinh thành. Ngươi đón nó, nuôi béo tốt vào. Nó bướng bỉnh, nhưng là huyết mạch duy nhất còn lại của ca ca ta, nuôi không xong bổn vương về ch ém ngươi!”

 

Nhìn "tiểu thế t.ử" béo tốt trong truyền thuyết đang nằm đo đất trong vũng bùn trước mặt, Thẩm Lục Tiêu hít một hơi thật sâu để nén cơn đau đầu đang âm ỉ bốc lên.

 

Đám lưu manh thấy một nam nhân trẻ tuổi, y phục tinh tế, dung mạo tuấn mỹ nhưng toàn thân toát ra sát khí áp bức thì có chút chột dạ. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Gã cầm đầu mạnh mồm: "Vị công t.ử này, khuyên ngài đừng quản chuyện bao đồng..."

 

Lời chưa dứt, hộ vệ của Thẩm Lục Tiêu đã động. Chỉ nghe vài tiếng xương gãy "rắc rắc" vang lên cùng những tiếng la hét t.h.ả.m thiết, bốn năm gã đàn ông cao lớn đã nằm rạp dưới đất, ôm tay ôm chân khóc lóc t.h.ả.m hại rồi lết đi như chuột bò ngày mưa.

 

Con ngõ nhỏ trở lại vẻ yên tĩnh.

 

Thẩm Lục Tiêu tiến lại gần góc tường. Hắn nhìn vũng nước bẩn dưới chân, lại nhìn đứa trẻ đang thở hổn hển, cả người run rẩy nhưng vẫn cố bám vào tường để đứng dậy.

 

"Tiêu Hàn Tinh?" Hắn gọi, thanh âm không một chút hơi ấm.

 

Đứa trẻ khựng lại, ngước mắt nhìn hắn. Ánh mắt nó lướt qua chiếc ô lụa sang trọng, qua bộ cẩm y không một vết bẩn của Thẩm Lục Tiêu, rồi dừng lại ở gương mặt cao ngạo của hắn. Nó mím môi, lộ ra một nụ cười đầy châm biếm, khàn giọng mắng một câu: "Đồ giả tạo."

 

Thẩm Lục Tiêu bị mắng đến mức thái dương giật nảy. Từ khi hắn leo lên vị trí Tổng quản phủ Nhiếp chính vương, hô phong hoán vũ ở kinh thành, chưa có ai dám cả gan mắng thẳng vào mặt hắn như vậy. Đã vậy còn là một đứa nhóc bẩn thỉu vừa được hắn cứu mạng.

 

"Tính tình không tồi." Thẩm Lục Tiêu cười lạnh một tiếng. Hắn lùi lại một bước để tránh vũng nước b.ắ.n lên, thong thả nói: "Ta là Thẩm Lục Tiêu, thúc thúc của ngươi giao ngươi cho ta nuôi dưỡng. Nói đi, ngươi tự mình bò lên xe, hay để ta trói ngươi ném vào?"

 

Tiêu Hàn Tinh nhìn thấu sự ghét bỏ trong mắt nam nhân này. Bản năng tự vệ của một cô nương giả trai từ nhỏ khiến nàng cực kỳ nhạy cảm với việc tiếp xúc thân thể. 

 

Nàng thà c hết chứ không muốn gã đàn ông lập dị, nghiện sạch sẽ này chạm vào người mình rồi phát hiện ra bí mật động trời kia.

 

Nàng c.ắ.n răng, dùng chút sức lực cuối cùng loạng choạng bước qua người hắn, hướng thẳng về phía cỗ xe ngựa. 

 

Nhưng chân nàng bị thương nặng, đi được ba bước, mắt tối sầm lại, cả cơ thể gầy gò ngã nhào về phía trước.

 

Theo bản năng, Thẩm Lục Tiêu đưa tay ra đỡ.

"Bộp."

 

Đứa trẻ ngã nhào vào lòng hắn, đầu nhỏ đập mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi, hai bàn tay đầy bùn đất của nó bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo thêu chỉ bạc đắt tiền của vị tổng quản.

 

Mùi m áu tanh, mùi bùn đất và cả mùi mồ hôi của đứa trẻ lập tức bao vây lấy khứu giác của Thẩm Lục Tiêu.

 

Nhìn vệt bùn đen ngòm in hằn trên bộ y phục sạch sẽ của mình, da đầu hắn tê dại, cả người như muốn nổ tung. 

 

Hắn suýt chút nữa đã theo phản ứng tự nhiên mà đẩy mạnh đứa trẻ ra, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn, cùng bờ môi mím c.h.ặ.t đến rướm m áu của nó, bàn tay đang giơ lên của hắn bỗng khựng lại.

 

"Thằng nhóc thối này... m.ô.n.g đầy bùn đất còn bày đặt thanh cao với ai?" Thẩm Lục Tiêu nghiến răng mắng nhỏ.

 

Hắn nhẫn nhịn cơn buồn nôn đang cuộn trào trong dạ dày, dùng chiếc áo choàng bằng lông cáo đắt giá của mình bọc kín mít đứa trẻ lại như bọc một cái kén, cô lập hoàn toàn đống bùn đất kia, rồi mới nhấc bổng nó lên, sải bước dài đi về phía xe ngựa.

 

Rúc trong chiếc áo choàng ấm áp thoang thoảng hương tùng tuyết thanh khiết, Tiêu Hàn Tinh hé mắt nhìn chiếc cằm thon gọn, sắc bén của Thẩm Lục Tiêu. 

 

Nàng hừ một tiếng trong lòng, rồi hoàn toàn chìm vào hôn mê, trước khi ngất đi còn không quên quẹt mũi vào n.g.ự.c áo hắn thêm một cái.

 

Thẩm Lục Tiêu đen mặt, vừa bước lên xe đã lạnh lùng ra lệnh: "Về phủ! Chuẩn bị nước ấm cho ta tắm rửa ngay lập tức!"