Thành Thịnh Kinh bước vào mùa hạ, cái nóng hầm hập như một cái lò nung khổng lồ phả vào những bức tường gạch đỏ của phủ Nhiếp chính vương.
Gió đứng bóng, tiếng ve sầu trên những cây hòe cổ thụ kêu ran không dứt, khiến lòng người càng thêm phần nôn nóng, bực bội.
Thế nhưng, bầu không khí bên trong thư phòng của Thẩm tổng quản lại hoàn toàn đối lập.
Nơi này mát mẻ như thể đông đá, bốn góc phòng đều đặt những chậu than chứa đá gấm cỡ lớn, tỏa ra những làn hơi buốt giá thoang thoảng mùi hương tùng tuyết thanh khiết.
Thẩm Lục Tiêu ngồi bên án thư thêu hoa bằng gỗ gụ, sống lưng thẳng tắp như một ngọn tùng trên đỉnh núi tuyết.
Hắn mặc một bộ trường bào màu tuyết trắng thêu chìm vân mây bằng chỉ bạch kim, dải lụa buộc tóc cũng không một nếp nhăn.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của hắn cầm cây b.út lông sói, chậm rãi phê duyệt từng cuốn sổ sách kinh tế của vương phủ.
Mọi thứ sẽ là một bức tranh phong nhã hoàn mỹ, nếu như từ phía đối diện không vang lên những tiếng "lạch cạch", "xoảng xoảng" vô tri kéo dài suốt một canh giờ qua.
"Thẩm thúc thúc, người xem ta vẽ con rùa này có giống người không?"
Tiêu Hàn Tinh mười tám tuổi, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế thái sư đối diện.
Nàng hoàn toàn không có một chút dáng vẻ nào của một vị "Tiêu thế t.ử" tôn quý.
Một chân nàng co hẳn lên, đạp đôi giày da lộn dính đầy bùn đất lên lớp đệm lụa thượng hạng mà Thẩm Lục Tiêu vừa thay sáng nay.
Y phục học sinh của Quốc T.ử Giám màu xanh nhạt rộng thùng thình khoác trên người nàng xộc xệch đến t.h.ả.m hại, vạt áo bên cao bên thấp, thắt lưng gấm lệch hẳn sang một bên, hai ống tay áo thì xắn cao lên đến tận khuỷu, để lộ ra cổ tay trắng ngần nhưng lại dính đầy vệt mực đen xì.
Thẩm Lục Tiêu không ngẩng đầu, lông mi cũng không thèm động, chỉ có đầu ngón tay siết c.h.ặ.t cán b.út lông đến mức trắng bệch là tố cáo nội tâm hắn đang gầm thét.
Hắn nhẫn nhịn, chậm rãi nói: "Xuống ghế. Lau chân. Đi ra ngoài."
"Ta không ra." Tiêu Hàn Tinh bĩu môi, quăng mạnh cây b.út lông xuống bàn, khiến vài giọt mực đen b.ắ.n tung tóe lên mặt bàn gỗ sạch sẽ.
Nàng chống cằm, nghiêng đầu nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng da mặt dày.
"Hôm nay phu t.ử ở Quốc T.ử Giám mắng ta, nói ta đầu óc toàn chứa cỏ rác, không chịu học thánh hiền. Ta tủi thân ch ết đi được, về phủ không tìm người an ủi thì tìm ai chứ?"
Thẩm Lục Tiêu rốt cuộc cũng chịu đặt b.út xuống. Hắn ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o cạo, dừng lại ngay vị trí vệt mực đen vừa b.ắ.n lên bàn, sau đó di chuyển lên đôi giày bẩn thỉu trên ghế lụa, và cuối cùng là dừng lại trên gương mặt đang giả vờ đáng thương của nàng.
Cái bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối của vị tổng quản này lại bắt đầu hành hạ đại não hắn. Da mặt hắn đen kịt lại như đ.í.t nồi, gân xanh trên thái dương giật nảy lên.
Bốn năm qua, kể từ cái ngày mưa bão hắn "nhặt" cái đuôi nhỏ này từ ngõ tối về, cuộc đời thanh tịnh của hắn liền biến thành một bãi chiến trường gà bay ch.ó sủa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhiếp chính vương Tiêu Thanh Phong đóng quân ngoài biên ải xa xôi, một năm gửi về ba bức thư thì hết hai bức là đe dọa hắn phải bảo bọc, nuôi dưỡng "đứa cháu trai duy nhất" này cho tốt.
Có sự dung túng của Vương gia, Tiêu Hàn Tinh ở trong phủ chính là một tiểu tổ tông, cậy sủng mà kiêu đến mức vô pháp vô thiên.
Hơn ai hết, Tiêu Hàn Tinh biết rõ điểm yếu của Thẩm Lục Tiêu là sợ bẩn. Vì vậy, mỗi lần nàng muốn chọc tức hắn, hoặc muốn đòi hỏi thứ gì, nàng liền dùng mấy chiêu "vô tri" và dơ dáy nhất để t.r.a t.ấ.n hắn.
Năm mười lăm tuổi, nàng học đòi đám công t.ử hư hỏng ngoài phố ngửi cỏ thơm, khói bay mù mịt cả một góc viện.
Thẩm Lục Tiêu tức đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, lập tức sai hộ vệ dùng xích sắt trói nàng vào giường lớn, chính hắn cầm chiếc thắt lưng da bò lên, không nói không rằng quất thẳng xuống nệm giường bên cạnh nàng làm vang lên những tiếng "chát chát" xé lòng, dọa cho nàng sợ đến mức khóc thét, từ đó về sau nhìn thấy khói t.h.u.ố.c là tự động tránh xa ba thước.
Năm mười sáu tuổi, nàng chán ghét việc học ở Quốc T.ử Giám, đòi treo cổ t ự t ử vì phu t.ử quá nghiêm khắc.
Thẩm Lục Tiêu liếc nhìn dải lụa trắng vắt trên xà nhà, thong thả bảo người chuẩn bị cho nàng một chiếc ghế cao hơn để "treo cho dễ".
Tiêu Hàn Tinh thấy chiêu ăn vạ không thành, liền khóc lóc om sòm, ôm lấy chân hắn quẹt đầy nước mũi nước mắt vào bộ triều phục đắt giá, nói rằng nếu hắn chịu đến dự lễ phát thưởng của trường thì nàng sẽ không bỏ học nữa.
Kết quả, vị tổng quản bận trăm công nghìn việc, thao túng cả nửa nền kinh tế kinh thành như hắn, lại phải ngồi lỳ suốt một buổi chiều ở học đường để nhìn nàng nhận cái giải "Tiến bộ vượt bậc" từ cuối đếm lên.
Quá khứ huy hoàng đó hiện lên trong đầu Thẩm Lục Tiêu, khiến hắn tức đến bật cười. Hắn rút một chiếc khăn lụa trắng tinh từ trong túi áo ra, vừa tỉ mỉ lau vệt mực trên bàn vừa nghiến răng mắng:
"Tiêu Hàn Tinh, ngươi năm nay mười tám tuổi rồi, không phải mười bốn tuổi nữa. Có biết hai chữ "liêm sỉ" viết thế nào không? Nhìn lại bộ dạng xộc xệch này của ngươi xem, ra ngoài đường người ta còn tưởng ngươi là tên lưu manh đầu đường xó chợ, chứ thế t.ử phủ Nhiếp chính vương nào lại t.h.ả.m hại thế này?"
"Thảm hại thì làm sao? Là do người nuôi ta không tốt, để ta gầy guộc thế này đây." Tiêu Hàn Tinh lè lưỡi, nhảy phắt từ trên ghế xuống.
Nàng không biết sợ là gì, loẹt quẹt đôi giày bẩn tiến lại gần án thư của hắn. Nàng nhìn thấy dải lụa trắng thêu hoa trên tay áo hắn sạch sẽ quá, liền nảy ra ý định xấu xa, cố tình vươn ngón tay đang dính mực đen xì ra, vỗ vỗ lên bả vai hắn.
"Thẩm thúc thúc, người đừng cằn nhằn nữa, nếp nhăn trên mặt sắp xếp thành hàng rồi kìa. Hay là tối nay người dẫn ta đi ngắm đèn hoa đăng ở bờ sông đi, ta hứa sẽ ngoan mà."
Nhìn vệt tay năm ngón đen ngòm in hằn một cách tàn nhẫn trên bả vai áo màu tuyết trắng của mình, Thẩm Lục Tiêu đứng hình mất ba giây.
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận. Hắn ném mạnh chiếc khăn lụa xuống đất, sải bước dài tiến lại gần nàng, khí thế áp bức của một nam nhân trưởng thành cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy bóng dáng gầy nhỏ của Tiêu Hàn Tinh.
"Đứng im đó cho ta!" Thẩm Lục Tiêu gầm nhẹ một tiếng.
Hắn thô bạo túm lấy hai vai của nàng, xoay người nàng lại hướng về phía chiếc gương đồng lớn đặt ở góc phòng.
Tiêu Hàn Tinh giật mình, theo bản năng muốn giãy giụa ra, nhưng hai bàn tay của Thẩm Lục Tiêu như gọng kìm bằng sắt, giữ c.h.ặ.t lấy bả vai nàng không cho nhúc nhích.
"Ngươi nhìn vào gương xem!" Thẩm Lục Tiêu đứng ngay sau lưng nàng, cúi đầu xuống sát bên tai nàng, chất giọng trầm thấp khàn khàn vì tức giận vang lên.
"Cổ áo lệch sang một bên, để lộ cả mảng da thịt thế kia? Thắt lưng thì lỏng lẻo như sắp rớt, khuy áo thì cái cài cái bỏ. Ngươi đi học ở Quốc T.ử Giám hay là đi khoe da khoe thịt hả?"