"Thẩm Lục Tiêu! Ngươi to gan lớn mật!" Tiêu Thanh Phong gầm lên một tiếng, tiếng nổ như sấm đ.á.n.h ngang tai khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Hàn Tinh run b.ắ.n. "Bổn vương giao vương phủ cho ngươi, giao Hàn Tinh cho ngươi quản giáo! Vậy mà ngươi dám ở kinh thành giăng bẫy đập nát hôn sự của hoàng thất, lại còn tự tay bôi đen danh tiếng của nó?! Cái gì mà đoạn tụ? Cái gì mà đêm ngủ phải ôm ngươi mới yên giấc?! Ngươi... ngươi muốn làm phản rồi có phải không?!"
"Vương gia bớt giận."
Thẩm Lục Tiêu khẽ khom lưng hành lễ, thanh âm trầm thấp, khàn đặc vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
Hắn không hề lùi bước, ngược lại còn tiến lên một bước dài, hoàn toàn đứng chắn trước mặt Tiêu Hàn Tinh, dùng tấm lưng vững chãi của mình cô lập nàng khỏi cơn thịnh nộ của vị chiến thần.
"Thẩm mỗ làm vậy, tất cả là vì bảo vệ huyết mạch duy nhất của Tiêu gia."
Đôi mắt phượng của Thẩm Lục Tiêu đón nhận trực diện ánh mắt sát khí của Tiêu Thanh Phong, giọng điệu độc đoán và kiên định vô bờ bến:
"Mặc dù Thẩm mỗ chỉ mới biết bí mật gần đây. Trước đó vì không biết nên Thẩm mỗ đã quản giáo nàng như nam nhân. Khi tin đồn đoạn tụ xuất hiện, Thẩm mỗ mới biết nàng không phải nam nhân.
Giờ đây, Lâm gia muốn dùng nữ nhi để thám thính vương phủ, hoàng đế muốn dùng hôn sự để vạch trần thân phận thật của thế t.ử.
Nếu Thẩm mỗ không dùng cái cách cuồng loạn nhất để đóng đinh cái danh đoạn tụ này, thì ba tháng qua, bí mật nữ cải nam trang của Hàn Tinh đã bị phơi bày ra ánh sáng từ lâu rồi!"
"Ngươi..." Tiêu Thanh Phong khựng lại, đôi chân mày rậm nhíu c.h.ặ.t.
Lão biết Thẩm Lục Tiêu nói có lý, thủ đoạn này đúng là đã chặn đứng dã tâm của hoàng cung.
Nhưng cái cách vị tổng quản này bảo vệ đứa cháu gái của lão... nó mang theo một thứ mùi vị quá mức chiếm hữu, vượt xa giới hạn của một tên nô bộc!
Chiến thần ánh mắt sắc bén như d.a.o cạo, trượt qua bả vai của Thẩm Lục Tiêu, nhìn chằm chằm vào bờ môi vẫn còn hơi múp míp, đỏ mọng một cách bất thường của Tiêu Hàn Tinh, rồi lại nhìn bàn tay thon dài của Thẩm Lục Tiêu đang giấu sau tay áo rộng, khẽ siết c.h.ặ.t lấy những ngón tay của nàng.
Lão là người từng trải, làm sao không nhận ra cái bầu không khí mập mờ, vặn vẹo đang bao phủ lấy hai đứa nhỏ này?!
"Thẩm Lục Tiêu..." Giọng Tiêu Thanh Phong đột ngột trầm xuống, nồng nặc mùi vị tàn nhẫn của một kẻ bề trên sẵn sàng đồ sát cả thành trì:
"Ngươi bảo vệ nó, hay là ngươi đang có ý đồ đen tối với đứa cháu gái này của bổn vương? Nhìn thẳng vào mắt bổn vương mà trả lời!"
Không khí trong sảnh chính lập tức hạ xuống dưới độ đóng băng. Câu hỏi của Nhiếp chính vương Tiêu Thanh Phong giống như một lưỡi gươm tuốt trần, c.h.é.m thẳng vào lớp màn mập mờ, vặn vẹo mà Thẩm Lục Tiêu đã dày công dệt nên suốt ba tháng qua.
Tiêu Hàn Tinh đứng phía sau lưng Thẩm Lục Tiêu, hai tai nóng rực, mặt mũi cắt không còn một giọt m.á.u.
Nàng túm c.h.ặ.t lấy vạt gấm màu tuyết trắng sau lưng hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội dưới lớp trung y siết c.h.ặ.t. Bí mật lớn nhất, thứ tình cảm cấm kỵ và cuồng điên này, cuối cùng đã bị thúc thúc vạch trần một cách tàn nhẫn nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng lo sợ Thẩm Lục Tiêu sẽ lùi bước, lo sợ vị tổng quản lý trí bấy lâu nay sẽ chọn cách phủ nhận để giữ lấy cái mạng nhỏ.
Thế nhưng, nàng đã quá coi thường cái gọi là "khẩu vị nặng nề" và lòng chiếm hữu điên cuồng của gã bạo chúa này.
"Ha..."
Một tiếng cười trầm thấp, khàn đặc bỗng nhiên bật ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của Thẩm Lục Tiêu. Giữa sảnh chính ngập tràn sát khí chiến trường, hắn không những không run rẩy quỳ xuống, mà trái lại còn thong thả đứng thẳng người dậy. Đôi vai rộng lớn của hắn căng lên, phong thái cao ngạo ngút trời bủa vây toàn trường, trực diện nghênh đón ánh mắt chim ưng của vị chiến thần đứng đầu thiên hạ.
Hắn từ từ quay đầu lại nhìn Tiêu Hàn Tinh, ánh mắt phượng sắc lẹm vốn dĩ tràn đầy tia m.á.u dường như chỉ trong một giây đã nhu hòa thành một bầu trời dung túng thầm kín.
Hắn buông tay áo rộng ra, thản nhiên nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của tiểu cô nương, đan năm ngón tay gầy guộc của mình vào tay nàng, kéo mạnh một cái.
"Bộp."
Trước mặt vị thúc thúc chiến thần, Thẩm Lục Tiêu thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận kéo Tiêu Hàn Tinh dán c.h.ặ.t vào hông mình, đóng dấu chủ quyền một cách ngạo nghễ nhất.
"Vương gia nói đúng rồi." Thẩm Lục Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt phượng đỏ ngầu những tơ m.á.u ghen tuông dồn nén bấy lâu nay găm thẳng vào Tiêu Thanh Phong, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định đến đáng sợ: "Thẩm mỗ không chỉ bảo vệ nàng, mà từ lúc biết được bí mật sau tấm vải này... Thẩm mỗ đã có ý đồ đen tối với đứa cháu gái này của ngài rồi!"
"Rầm!"
Tiêu Thanh Phong tức giận đến mức nổ đom đóm mắt, một chưởng đập nát chiếc bàn gỗ sưa bên cạnh, mảnh gỗ vụn b.ắ.n tung tóe.
Lão đứng bật dậy, thanh đại đao giấu sau vương tọa lập tức tuốt vỏ, lưỡi đao sáng quắc nồng nặc mùi m.á.u tanh chỉ thẳng vào cổ họng Thẩm Lục Tiêu.
"Tên nô bộc to gan! Ngươi dám tơ tưởng đến huyết mạch duy nhất của Tiêu gia?! Bổn vương hôm nay sẽ tự tay băm vằm ngươi thành muôn mảnh!"
"Thúc thúc! Đừng mà!" Tiêu Hàn Tinh kinh hãi, nước mắt sinh lý vì hoảng sợ trào ra nơi khóe mắt hạnh, nàng định lao ra chắn trước người Thẩm Lục Tiêu nhưng gã bạo chúa ấy đã nhanh hơn một bước.
Thẩm Lục Tiêu không thèm chớp mắt trước lưỡi đao lạnh lẽo đang kề sát cổ mình, một sợi tóc gáy cũng không hề lay động.
Hắn dùng lực đạo khổng lồ ở cánh tay, thô bạo siết c.h.ặ.t lấy vòng eo mảnh mai của nàng, khóa c.h.ặ.t nàng ở phía sau lưng mình, thanh âm khàn khàn mang theo sự cuồng loạn vang dội khắp vương đình:
"Vương gia cứ việc ra tay! Nhưng ngài nên nhớ kỹ, bốn năm qua ở kinh thành, kẻ thức khuya dậy sớm chăm sóc thân thể suy nhược của nàng là Thẩm mỗ! Kẻ thay nàng đối phó với mưu đồ ám hại của hoàng cung là Thẩm mỗ! Ngay cả cái mạng này của nàng, bờ môi này của nàng, và cả trái tim này... đều đã bị Thẩm Lục Tiêu ta chiếm đoạt sạch sẽ rồi! Ngài gi ết ta, nàng cũng tuyệt đối không sống một mình!"
"Người..." Tiêu Hàn Tinh nghe lời thề dưới bóng trăng đầy điên cuồng của hắn, vành tai đỏ rực, tim đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tên lưu manh giả danh trí thức này, ngay cả khi đối đầu với cái ch ết, vẫn không quên độc đoán tuyên bố nàng là của hắn!
Lưỡi đao của Tiêu Thanh Phong dừng lại cách yết hầu của Thẩm Lục Tiêu đúng một phân. Vị chiến thần nhìn chằm chằm vào đôi mắt phượng không một chút sợ hãi, chỉ tràn ngập d.ụ.c vọng độc chiếm vặn vẹo của gã tổng quản, rồi lại nhìn đứa cháu gái đang khóc lóc, nhõng nhẽo ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng của hắn không buông.