Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 17



"Người..." Tiêu Hàn Tinh nghẹn họng, vừa tức vừa xấu hổ nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào kỳ lạ.

 

Nàng biết hắn đang dùng cả mạng sống và danh tiếng tích lũy bao năm qua của mình để đ.á.n.h một canh bạc lớn với hoàng quyền, chỉ để bảo vệ cho cái bí mật nữ cải nam trang có thể chu di cửu tộc này của nàng. 

 

Vị tổng quản lý trí, có cái bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối bấy lâu nay, trước mặt nàng đã hoàn toàn biến thành một con quái vật độc đoán, sẵn sàng đạp đổ cả thiên hạ để độc chiếm một mình nàng.

 

"Cộp, cộp..."

 

Cỗ xe ngựa rốt cuộc cũng dừng lại trước cổng phủ Nhiếp chính vương. Thẩm Lục Tiêu thong thả buông lỏng vòng tay đang siết eo nàng ra, khôi phục lại dáng vẻ hờ hững, cao lãnh tựa băng sương thường ngày. 

 

Hắn vuốt lại nếp áo phẳng phiu không một hạt bụi, thản nhiên bước xuống xe trước, rồi quay người lại, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận đỡ lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tiêu Hàn Tinh dắt xuống.

 

Đám nha hoàn, hộ vệ trong phủ nhìn thấy thế t.ử bước xuống với mái tóc đen xõa tung, bờ môi sưng đỏ rõ mồn một thì đồng loạt cúi đầu, chột dạ không dám nhìn thẳng. 

 

Lời đồn từ hoàng cung truyền về còn nhanh hơn gió thổi, cả vương phủ lúc này đều đang chấn động trước sự "cuồng loạn" của vị tổng quản đứng đầu vương phủ đối với thế t.ử.

 

"Về viện của ngươi, thay bộ y phục này ra cho ta." 

 

Thẩm Lục Tiêu thản nhiên buông tay nàng ra, ánh mắt phượng lướt qua bộ mãng bào màu đỏ thẫm thêu chỉ vàng trên người nàng, trong mắt hiện lên một tia không vui. 

 

"Màu đỏ này... trông thật ngứa mắt. Tối nay chép phạt bài hịch hôm qua thêm mười lần nữa, ta sẽ đến kiểm tra."

 

"Người... người cậy già lên mặt! Ta không chép!" Tiêu Hàn Tinh tức giận giậm chân, ôm lấy mũ ngọc quay người chạy trối ch ết về phía thế t.ử viện.

 

Nhìn bóng lưng gầy nhỏ, mảnh mai của nàng khuất sau rặng cây hòe cổ thụ, nụ cười dung túng đầy bất lực mới chậm rãi hiện lên nơi khóe môi Thẩm Lục Tiêu. 

 

Hắn đưa bàn tay lên, chạm nhẹ vào bờ môi mỏng của mình, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm nồng nàn và mùi vị ngọt lịm của nàng. Bệnh sạch sẽ của hắn đúng là cứu không nổi nữa rồi, vì bây giờ, hắn chỉ muốn dùng cả đời này để "tẩy rửa" và chiếm đoạt một mình tiểu cô nương kia mà thôi.

 

Nhưng nụ cười của hắn nhanh ch.óng thu lại khi nhìn về phía bầu trời phía Bắc – nơi biên ải xa xôi. 

 

Ba tháng nữa, chiến thần Tiêu Thanh Phong sẽ hồi kinh. Mối quan hệ mập mờ, vặn vẹo và đầy rẫy hiểm nguy này... rốt cuộc sẽ phải đối mặt với cơn cuồng phong bão táp như thế nào đây?

 

Ba tháng thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Thành Thịnh Kinh những ngày cuối hạ, không khí ngột ngạt và oi bức đến mức khiến lòng người cũng trở nên bồn chồn, bất an. 

 

Lời đồn đại về mối quan hệ "đoạn tụ" mập mờ giữa Tiêu thế t.ử và vị tổng quản cao lãnh Thẩm Lục Tiêu sau đêm đại yến hoàng cung chẳng những không hề thuyên giảm, mà ngược lại còn được thêu dệt thành trăm vạn bản khác nhau ở các t.ửu lầu kinh kỳ.

 

Thế nhưng, kẻ châm ngòi nổ cho toàn bộ câu chuyện ấy – Thẩm Lục Tiêu – lại hoàn toàn ngó lơ dư luận. 

 

Suốt ba tháng qua, cái bệnh "nghiện Tiêu Hàn Tinh" của hắn dường như đã tiến hóa đến giai đoạn cuối cùng. 

 

Mỗi đêm, bất chấp quy củ vương phủ, hắn đều thản nhiên xuất hiện tại sương phòng của nàng, dùng lực đạo độc đoán ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn của tiểu cô nương vào lòng mà ngủ, thỉnh thoảng lại dùng một nụ hôn thô bạo để đóng dấu chủ quyền trên bờ môi mọng của nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng bình yên trước giông bão luôn là thứ bình yên ngắn ngủi nhất.

 

"Keng! Keng! Keng!"

 

Tiếng chuông vàng từ phía cổng thành vang dội khắp các ngõ ngách, báo hiệu đoàn quân khải hoàn của Nhiếp chính vương Tiêu Thanh Phong đã chính thức bước qua cổng thành Thịnh Kinh.

 

Nghe thấy tiếng chuông, Tiêu Hàn Tinh đang ngồi ở án thư lập tức buông rơi cây b.út lông sói, mực đen b.ắ.n tung tóe lên mặt giấy tuyên thành sạch sẽ. 

 

Đôi mắt hạnh của nàng trợn tròn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội dưới lớp vải bó n.g.ự.c. Thúc thúc... người thân duy nhất của nàng, vị chiến thần chính trực và tàn nhẫn nhất Đại Khải, đã trở về rồi.

 

"Sợ rồi sao?"

 

Một giọng nói thanh lãnh, trầm thấp vang lên từ phía cửa. Thẩm Lục Tiêu thong thả bước vào, trường bào màu tuyết trắng phẳng phiu không một hạt bụi tung bay nhẹ theo từng sải bước dài vững chãi. 

 

Gương mặt tuấn mỹ của hắn hờ hững tựa băng sương, nhưng đôi mắt phượng thâm sâu khi nhìn thấy bộ dạng hoảng loạn của nàng thì khẽ híp lại, trào dâng một sự dung túng pha lẫn độc đoán.

 

Hắn tiến lại gần, bàn tay thon dài gầy guộc nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào ánh mắt đang đỏ ngầu những tơ m.á.u vì một đêm mất ngủ của mình. 

 

Hơi thở nóng rực, nồng nặc mùi hương tùng tuyết lạnh lẽo phủ xuống mặt nàng: "Tiêu Hàn Tinh, nhìn ta. Có Thẩm Lục Tiêu ở đây, trời có sập xuống cũng không đến lượt ngươi gánh."

 

"Thẩm... Thẩm Lục Tiêu, người không hiểu đâu!" 

 

Tiêu Hàn Tinh lắp bắp, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn, vành tai đỏ rực vì lo sợ. "Thúc thúc là người thế nào người biết rõ nhất. Ngài ấy nếu biết người... người đối với ta như vậy, ngài ấy chắc chắn sẽ gi ết người mất!"

 

"Vậy thì để ngài ấy g iết thử xem." Thẩm Lục Tiêu cười khẩy một tiếng, nụ cười mang theo sự cuồng loạn và ngạo nghễ ngút trời. 

 

Hắn thô bạo bóp c.h.ặ.t lấy vòng eo mảnh mai của nàng, kéo mạnh một cái khiến cả cơ thể nàng dán c.h.ặ.t vào vòm n.g.ự.c rộng lớn, cứng như đá của hắn. 

 

Hắn cúi xuống, tàn nhẫn c.ắ.n nhẹ vào vành tai đang đỏ bừng của tiểu cô nương, giọng nói khàn đặc: "Ta đã nói rồi, một khi đã lọt vào bẫy của ta, ngươi cả đời này cũng đừng mong trốn thoát. Cho dù là Tiêu Thanh Phong, cũng không thể cướp ngươi đi khỏi tay ta."

 

Một canh giờ sau, sảnh chính phủ Nhiếp chính vương.

 

Bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng lại. Hàng chục hộ vệ quỳ rạp hai bên, không một ai dám ngẩng đầu.

 

Trên chiếc ghế vương tọa chủ tọa, một nam nhân trung niên mặc chiến giáp nặng nề, toàn thân nồng nặc mùi m.á.u tanh và sát khí chiến trường đang ngồi sừng sững như một ngọn núi cổ thụ. Đó chính là chiến thần Đại Khải – Nhiếp chính vương Tiêu Thanh Phong.

 

"Bộp!"

 

Tiêu Thanh Phong đập mạnh bàn tay hộ giáp xuống thành ghế, đôi mắt hổ sắc lẹm như chim ưng găm thẳng vào hai con người đang đứng phía dưới.

 

Tiêu Hàn Tinh mặc bộ mãng bào màu đỏ thẫm thêu chỉ vàng chỉnh tề, cúi đầu đứng chột dạ. 

 

Còn Thẩm Lục Tiêu vẫn đứng sừng sững bên cạnh nàng, bả vai rộng lớn che chắn nửa người nàng một cách vô cùng tự nhiên, thần thái cao ngạo, hờ hững như thể người ngồi trên cao không phải là vị vương gia nắm giữ binh quyền thiên hạ.