Đôi mắt phượng của hắn trợn to, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Hóa ra... cái đuôi nhỏ bướng bỉnh, da mặt dày bám theo hắn suốt bốn năm qua, đứa trẻ mà hắn vừa mắng nhiếc, vừa cưng chiều, vừa lo lắng từng bữa ăn giấc ngủ... lại là một tiểu cô nương.
Hơn thế nữa, nàng vừa nói cái gì?
Nàng thích hắn?
Tiếng sấm rền vang bên ngoài cỗ xe ngựa vẫn không ngừng rạch nát màn đêm tĩnh mịch của thành Thịnh Kinh, nhưng không gian bên trong chiếc kén bằng gỗ sưa đỏ ấy lại im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập hỗn loạn của hai con người.
Thẩm Lục Tiêu vẫn giữ nguyên tư thế nửa quỳ, nửa đè trên thân hình gầy nhỏ của Tiêu Hàn Tinh.
Ngón tay hắn vốn dĩ thon dài, thanh mảnh, quanh năm chỉ cầm b.út lông và lật sổ sách, lúc này lại giống như bị gắn c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng của nàng.
Qua lớp cẩm y dính chút nước mưa, qua cả lớp vải bó n.g.ự.c dày cộp dán sát vào da thịt, lòng bàn tay hắn vẫn cảm nhận được trọn vẹn sự mềm mại, ấm áp độc nhất vô nhị của một nữ nhi.
Đầu óc hắn – thứ vốn được mệnh danh là chiếc bàn tính nhạy bén nhất kinh thành, có thể dùng ba giây để vạch ra kế hoạch thâu tóm cả nửa mạch m.á.u kinh tế đất nước – lúc này hoàn toàn trống rỗng.
Nàng... là con gái?
Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh bám theo hắn bốn năm qua, đứa trẻ mà hắn không ít lần xách tai mắng nhiếc, tự tay cài từng chiếc khuy áo lệch, thắt lại dải thắt lưng lỏng lẻo... hóa ra lại là một tiểu cô nương.
Nước mắt của Tiêu Hàn Tinh vẫn không ngừng tuôn rơi từ khóe mắt hạnh, thấm ướt một mảng đệm lụa dưới đầu.
Cơn say lúy túy cùng sự uất ức dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa khiến nàng chẳng còn màng đến việc giữ bí mật.
Nàng buông lỏng hai tay, đôi vai gầy run lên bần bật, hơi thở dồn dập xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào: "Chàng... chàng cút đi... Đồ lập dị khốn khiếp... Thẩm Lục Tiêu..."
Tiếng mắng khàn đặc, dính đầy men rượu của nàng bỗng chốc kéo hồn phách của Thẩm Lục Tiêu trở về từ cõi mộng.
Hắn giật b.ắ.n mình, giống như vừa chạm phải một hòn than bỏng rực, lập tức rụt tay về. Đôi mắt phượng vốn luôn lạnh lùng, cao ngạo bấy lâu nay bỗng hiện lên một sự hoảng loạn hiếm thấy.
Hắn luống cuống lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào thành xe ngựa phát ra một tiếng "bộp" trầm đục, chiếc ô lụa đặt bên cạnh cũng bị hắn vô tình gạt đổ.
"Ngươi..." Thẩm Lục Tiêu há miệng, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc như có cát sa mạc lấp đầy.
Hắn nhìn chằm chằm vào Tiêu Hàn Tinh đang cuộn tròn người lại như một con nhím xù lông trên ghế đệm, hàm răng hắn nghiến c.h.ặ.t đến mức đau nhức.
Nhìn lại dải thắt lưng gấm thêu mà chính tay hắn vừa siết c.h.ặ.t lúc chiều, nhìn lại vạt áo xộc xệch của nàng... Thẩm Lục Tiêu bỗng thấy da đầu mình tê dại.
Hóa ra, tất cả những biểu hiện kỳ lạ của nàng suốt bốn năm qua – sự trốn tránh tiếp xúc thân thể quá mức, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại đến mức một tay hắn cũng có thể ôm trọn, gương mặt đỏ bừng tai nóng ran mỗi khi hắn ghé sát tai cằn nhằn – hoàn toàn không phải vì nàng ngạo kiều bướng bỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mà là vì nàng đang sợ hãi. Nàng sợ hắn phát hiện ra cái bí mật động trời có thể kéo theo tội khi quân, chu di cửu tộc này.
Càng nghĩ, lòng bàn tay vừa chạm vào n.g.ự.c nàng của Thẩm Lục Tiêu càng trở nên nóng rực, một luồng nhiệt luẩn quẩn chảy dọc theo cánh tay găm thẳng vào đại não, khiến toàn thân hắn bức bối đến mức khó chịu.
Hắn vội vàng kéo rèm che xe ngựa ra, để mặc cho những giọt mưa giông buốt giá táp thẳng vào mặt mình.
Cái lạnh của nước mưa hòa cùng cơn gió đêm tàn nhẫn rốt cuộc cũng giúp vị tổng quản cao lãnh lấy lại được ba phần lý trí.
"Về phủ. Đi đường vòng phía sau, không được để bất kỳ ai nhìn thấy." Thẩm Lục Tiêu khàn giọng ra lệnh cho phu xe bên ngoài, thanh âm trầm thấp có chút khàn đặc không rõ nguyên do.
"Tuân lệnh tổng quản." Phu xe cảm nhận được bầu không khí quỷ dị bên trong liền vội vàng vung roi, thúc ngựa lao nhanh qua những con phố vắng bóng người của thành Thịnh Kinh dưới màn mưa xối xả.
Suốt chặng đường về phủ, Thẩm Lục Tiêu không nói thêm một câu nào. Hắn ngồi ở góc xa nhất của xe ngựa, hai mắt nhắm nghiền, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội dưới lớp y phục màu xanh sẫm.
Mà ở phía đối diện, Tiêu Hàn Tinh sau khi trút hết nỗi lòng và sức lực thì đã hoàn toàn thiếp đi vì tác dụng của men rượu, đầu nhỏ nghiêng sang một bên, hơi thở dần trở nên đều đặn, trên hàng mi dài cong v.út vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa kịp khô.
Khi chiếc xe ngựa lặng lẽ tiến vào cửa sau của phủ Nhiếp chính vương, Thẩm Lục Tiêu mới chậm rãi mở mắt ra. Hắn nhìn tiểu cô nương đang say giấc nồng trước mặt, ánh mắt phức tạp đến cực điểm.
Hắn bước xuống xe trước, vẫy tay ra hiệu cho đám hộ vệ và nha hoàn lui ra xa năm bước. Cái bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối từng khiến hắn không cho phép bất kỳ ai chạm vào người mình, lúc này lại một lần nữa bị hắn dẫm đạp không thương tiếc.
Hắn cởi chiếc áo choàng lông cáo bản rộng trên người ra, cẩn thận bọc kín mít cơ thể của Tiêu Hàn Tinh từ đầu đến chân, giấu nhẹm đi vạt áo xộc xệch và dải thắt lưng lệch lạc của nàng, sau đó cúi người, nhẹ nhàng nhấc bổng nàng vào lòng.
Trọng lượng của nàng nhẹ hơn rất nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Bốn năm qua, nhà bếp vương phủ không thiếu thứ gì, vậy mà nàng vẫn gầy gò mảnh mai đến đáng thương như thế này.
Thẩm Lục Tiêu sải bước dài qua những dãy hành lang dài dằng dặc, hướng thẳng về phía khu viện riêng của Tiêu Hàn Tinh.
Mỗi một bước đi, hương thơm ngọt ngào như mùi hoa đào trộn lẫn với men rượu thanh nhẹ từ người nàng lại vương vấn nơi đầu mũi hắn, tựa như một loại độc d.ư.ợ.c vô hình mọc rễ đ.â.m sâu vào tim hắn.
Hắn đặt nàng nằm xuống chiếc giường lớn thêu hoa, tự tay kéo tấm chăn gấm đắp lên người nàng.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng hơi chu ra vì say rượu của nàng, trong đầu bất chợt vang lên câu nói cuối cùng của nàng trước khi ngất đi trên xe ngựa:
"Ta thích chàng thì có gì là sai chứ?!"
Nàng thích hắn. Không phải tình cảm thúc cháu, không phải sự ỷ lại của một đứa trẻ đối với người nuôi dưỡng, mà là... tình cảm nam nữ.
Thẩm Lục Tiêu lùi lại một bước, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim hắn.
Hắn xoay người, bước nhanh ra khỏi phòng như chạy trốn, lạnh lùng để lại một câu cho bà v.ú già đứng canh ngoài cửa: "Nấu canh tỉnh rượu cho thế t.ử. Ngày mai trước khi ngài ấy tỉnh dậy, không ai được phép nhắc lại chuyện đêm nay."
Trở về thư phòng của mình, Thẩm Lục Tiêu không hề đi tắm rửa thay y phục như mọi khi, dù trên người hắn lúc này dính đầy mùi rượu và vệt nước mưa ẩm ướt.