Trong đầu hắn lập tức hiện lên gương mặt trắng hồng, đôi mắt hạnh linh động và đặc biệt là vòng eo nhỏ nhắn, mềm mại như bông của Tiêu Hàn Tinh mà hắn vừa chạm vào lúc chiều.
Cảm giác ấm áp, mềm mại độc nhất vô nhị đó, hắn còn chưa kịp làm rõ là cái gì, vậy mà bây giờ lại có nam nhân khác dám chạm vào? Lại còn dám đi ôm eo gã nam nhân khác ngoài phố?
"Chuẩn bị xe. Ta đi xách cổ thằng nhóc thối đó về!" Thẩm Lục Tiêu nghiến răng ra lệnh, sát khí toàn thân toát ra đậm đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Hắn thậm chí còn quên mất thói quen lau sạch vết trà và m áu trên tay, sải bước dài lao thẳng ra màn mưa tầm tã.
Tại một gian phòng bao sang trọng của t.ửu lầu Thịnh Kinh.
Tiêu Hàn Tinh lúc này đang say đến mức mắt nổ đom đóm. Nàng ngồi gục trên bàn, một tay cầm bầu rượu, một tay bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo của Lâm Nguyện – gã bằng hữu chí cốt duy nhất biết rõ thân phận thật của nàng ở Quốc T.ử Giám.
"Lâm Nguyện... ngươi nói xem, Thẩm Lục Tiêu hắn... hắn rốt cuộc là cái thứ quái t.h.a.i gì chứ?"
Tiêu Hàn Tinh nấc lên một tiếng, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì men rượu, đôi mắt hạnh ngậm nước vừa uất ức vừa mờ mịt.
"Hắn quản ta nghiêm như quản con trai, nhưng cái tay của hắn... cái tay của hắn lúc chiều siết eo ta c.h.ặ.t như vậy... Hắn dựa vào cái gì mà động tay động chân với ta chứ? Hắn làm ta... làm ta sợ muốn ch ết..."
Lâm Nguyện dở khóc dở cười, nhìn tiểu cô nương trước mặt đang mượn rượu làm càn, gã vừa định vươn tay vỗ vai an ủi nàng một câu:
"Hàn Tinh, ngươi bớt giận đi, Thẩm tổng quản dù sao cũng là người sạch sẽ, chắc hắn chỉ thấy ngươi xộc xệch..."
Lời còn chưa dứt, cánh cửa phòng bao vững chãi bỗng nhiên bị một lực đạo kinh hồn đá bay, vỡ vụn thành mấy mảnh găm thẳng xuống sàn nhà.
"Rầm!"
Tiêu Hàn Tinh và Lâm Nguyện giật b.ắ.n mình, đồng loạt ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Giữa màn mưa giông sấm chớp ầm ầm phía sau, một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp đứng hiên ngang tại đó.
Thẩm Lục Tiêu bước vào phòng, y phục màu xanh sẫm của hắn dính chút nước mưa, mái tóc đen hơi ẩm ướt rủ xuống trán, che bớt đi đôi mắt đang đỏ ngầu vì tức giận.
Khí thế t.h.ả.m liệt, lạnh lẽo của hắn giống như một vị tu la vừa bước ra từ địa ngục, khiến toàn bộ dưỡng khí trong phòng bao lập tức bị hút cạn.
"T-Thẩm tổng quản..." Lâm Nguyện sợ đến mức mặt cắt không còn giọt má u, hai chân nhũn ra suýt chút nữa quỳ xuống.
Thẩm Lục Tiêu hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của Lâm Nguyện.
Ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào bàn tay của Tiêu Hàn Tinh đang túm lấy vạt áo gã đàn ông khác, cùng gương mặt đỏ bừng, ánh mắt lờ đờ vì say rượu của nàng.
Cơn ghen tuông cùng sự phẫn nộ tích tụ suốt một canh giờ qua hoàn toàn bùng nổ.
Hắn tiến lên một bước, thô bạo gạt tay Lâm Nguyện ra, một tay xách cổ áo Tiêu Hàn Tinh lên như xách một con mèo nhỏ, kéo mạnh nàng vào lòng mình.
"Lâm công t.ử, phủ Nhiếp chính vương dạy dỗ thế t.ử thế nào, không phiền ngươi bận tâm. Cút!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thẩm Lục Tiêu liếc nhìn Lâm Nguyện bằng ánh mắt gi ết người, gằn giọng mắng.
Lâm Nguyện nào dám hó hé nửa lời, nhìn Tiêu Hàn Tinh bằng ánh mắt "bảo trọng" rồi ôm đầu chạy trối c hết ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Trong phòng bao chỉ còn lại hai người, tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, gào thét như điên cuồng.
"Buông ta ra! Thẩm Lục Tiêu, đồ giả tạo, đồ lập dị khốn khiếp! Người buông ta ra!" Tiêu Hàn Tinh bị men rượu kích thích, lại bị hắn thô bạo đối xử, sự uất ức dồn nén suốt bốn năm qua lập tức bộc phát. Nàng dùng cả tay lẫn chân đ.ấ.m đá, cào cấu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Thẩm Lục Tiêu thô bạo ôm ghì lấy cơ thể đang giãy giụa của nàng, kéo nàng lên chiếc xe ngựa đang chờ sẵn bên ngoài, ném mạnh nàng xuống lớp đệm ghế lụa mềm mại.
Bản thân hắn cũng bước lên, đóng c.h.ặ.t cửa xe lại, cô lập hoàn toàn hai người trong một không gian chật hẹp, ngột ngạt.
"Tiêu Hàn Tinh, ngươi giỏi lắm!" Thẩm Lục Tiêu đè nửa thân người lên người nàng, hai tay khóa c.h.ặ.t hai cổ tay của nàng trên đỉnh đầu, hơi thở nóng rực lẫn lộn mùi rượu từ người nàng phả thẳng vào mặt hắn.
"Ta nuôi ngươi thành tài, là để ngươi ra ngoài đường quyến rũ nam nhân? Để ngươi làm trò cười cho cả thành Thịnh Kinh, bôi tro trát trấu vào mặt Tiêu gia?!"
"Ta bôi tro trát trấu hồi nào?! Ta thích nam nhân thì làm sao chứ?!"
Tiêu Hàn Tinh uất ức đến mức nước mắt sinh lý trào ra khỏi khóe mắt, lăn dài trên đôi má ửng hồng.
Nàng mượn rượu làm càn, không còn màng đến hậu quả gì nữa. Nàng gào lên: "Người lúc nào cũng quản ta! Người ghét bỏ ta bẩn, ghét bỏ ta bướng bỉnh, vậy người xách ta về làm gì?! Sao người không để ta c hết trong cái ngõ tối bốn năm trước đi!"
"Ngươi...!" Thẩm Lục Tiêu tức đến nổ đom đóm mắt, bàn tay siết c.h.ặ.t cổ tay nàng đến mức hằn lên vệt đỏ.
"Thẩm Lục Tiêu, mắt người bị mù rồi đúng không?!"
Tiêu Hàn Tinh khóc nấc lên, đột nhiên dùng một lực đạo mạnh mẽ đến không tưởng, giật phắt hai tay ra khỏi sự kìm hãm của hắn.
Nàng mượn hơi rượu, túm c.h.ặ.t lấy bàn tay thon dài, to lớn của Thẩm Lục Tiêu, dùng hết sức bình sinh áp mạnh lòng bàn tay ấm nóng của hắn lên l.ồ.ng n.g.ự.c của mình.
"Nhìn cho kỹ đi! Cảm nhận cho kỹ đi!" Giọng nàng khàn đặc, vỡ vụn giữa tiếng sấm rền vang bên ngoài xe ngựa.
"Chỗ này là phẳng hay là mềm?! Ta là con gái! Tiêu Hàn Tinh ta là con gái! Ta thích nam nhân thì làm sao, ta thích người thì có gì là sai chứ?!"
"ẦM ĐÙNG!"
Một tiếng sét kinh thiên động địa rạch đôi bầu trời Thịnh Kinh, ánh chớp sáng rực soi rọi không gian bên trong xe ngựa trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Cả căn phòng xe đột ngột rơi vào sự im lặng như tờ, im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập hỗn loạn của cả hai.
Dưới lòng bàn tay của Thẩm Lục Tiêu, không phải là khuôn n.g.ự.c phẳng lỳ, rắn chắc của một thiếu niên nam t.ử mười mười tám tuổi.
Cho dù đã bị lớp vải bó n.g.ự.c dày cộm che giấu, nhưng dưới lực ép mạnh mẽ của Tiêu Hàn Tinh, vị trí đó vẫn truyền đến một cảm giác mềm mại, đầy đặn, phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập và tiếng khóc nghẹn ngào của nàng.
Cảm giác mềm mại, ấm áp lạ kỳ nơi đầu ngón tay dội thẳng vào đại não, khiến vị tổng quản vốn nổi tiếng lý trí, hô phong hoán vũ, chưa từng biến sắc trước bất kỳ đại nạn nào của kinh thành hoàn toàn đứng hình.