Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 7



"Thế t.ử? Ngài có sao không ạ?" Bà v.ú già thấy biểu cảm của nàng thay đổi liên tục, có chút lo lắng hỏi.

 

"Ta... ta không sao." Tiêu Hàn Tinh khàn giọng trả lời, vội vàng bưng bát canh giải rượu lên uống cạn một hơi như để đè nén sự hoảng loạn trong lòng. 

 

Nàng liếc nhìn bà v.ú, ngập ngừng một chút rồi giả vờ bâng quơ hỏi: "Đêm qua... là ai đưa ta về phòng?"

 

"Bẩm thế t.ử, đêm qua trời mưa lớn lắm, Thẩm tổng quản đích thân bế ngài từ xe ngựa về đây đó ạ. Ngài say khướt chẳng biết gì, tổng quản còn dặn dò nhà bếp phải chuẩn bị canh nóng cho ngài nữa." 

 

Bà v.ú già cười híp mắt kể lại, hoàn toàn không nhận ra mỗi một câu nói của mình đều đang dùng d.a.o găm đ.â.m thẳng vào tim tiểu tổ tông trước mặt.

 

Hắn đích thân bế nàng về? Hắn đã chạm vào người nàng một lần nữa sau khi biết sự thật?

 

Tiêu Hàn Tinh cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹt thở đến mức không chịu nổi. Nàng lập tức xua tay: "Ngươi lui ra đi, ta muốn tự mình thay y phục để đến Quốc T.ử Giám."

 

"Ơ, nhưng tổng quản bảo hôm nay ngài cứ ở phủ nghỉ ngơi..."

 

"Ta nói lui ra!" Tiêu Hàn Tinh gầm nhẹ một tiếng, khí thế thế t.ử giả tạo bốn năm qua bộc phát khiến bà v.ú già sợ hãi vội vàng lui xuống.

 

Trong phòng chỉ còn lại một mình, Tiêu Hàn Tinh đi tới trước chiếc gương đồng lớn. Nàng chậm rãi cởi bỏ bộ y phục học sinh lấm lem bùn đất ra, để lộ ra thân hình gầy gò, mảnh mai dưới lớp vải bó n.g.ự.c bằng lụa thô màu trắng được quấn c.h.ặ.t chẽ năm sáu vòng xung quanh l.ồ.ng n.g.ự.c. 

 

Nàng nhìn vào gương, nhìn những vết hằn đỏ rực do lớp vải siết c.h.ặ.t vào da thịt, lại nhìn khuôn mặt mang theo nét thanh tú nồng đậm của một thiếu nữ mười tám tuổi.

 

Bốn năm qua, nàng đã sống trong cái vỏ bọc này một cách hoàn hảo, chưa từng một lần d.a.o động. Vậy mà đêm qua, chỉ vì một cơn ghen tuông vô cớ của Thẩm Lục Tiêu, chỉ vì một lời đồn đoạn tụ nhảm nhí với Lâm Nguyện, nàng đã tự tay đập nát cái vỏ bọc bảo vệ mình.

 

Nàng thích hắn, thích từ cái ngày hắn mặc bộ cẩm y không một hạt bụi, che ô đứng trước mặt nàng giữa con ngõ bẩn thỉu bốn năm trước. 

 

Sự nghiêm khắc của hắn, sự cằn nhằn của hắn, và cả sự dung túng ngầm hiểu mỗi khi nàng nghịch ngợm... tất cả đã biến thành một loại độc d.ư.ợ.c ăn sâu vào má u tủy nàng. 

 

Nhưng nàng cũng biết, giữa hai người là một khoảng cách vạn trượng của thân phận, của lễ giáo, và của mười năm tuổi tác.

 

Nàng c.ắ.n răng, nhẫn nhịn đau đớn siết c.h.ặ.t thêm một vòng vải bó n.g.ự.c, thầm thề trong lòng: 

Hắn không nhắc lại, ta cũng tuyệt đối coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Chúng ta... vẫn cứ là thúc cháu như trước.

 

Thế nhưng, kế hoạch "coi như chưa có chuyện gì" của Tiêu Hàn Tinh lập tức đổ bể ngay khi nàng bước chân vào sảnh chính của vương phủ vào buổi trưa.

 

Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ sưa thêu hoa, các món ăn đã được bày biện sẵn sàng. Giữa một bàn thức ăn tinh tế, bát canh gà hầm táo đỏ và đĩa long nhãn hầm hạt sen bổ khí huyết nổi bần bật một cách quỷ dị.

 

Thẩm Lục Tiêu đã ngồi sẵn ở đó. Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, cổ áo cài cao đến tận cằm, phong thái vẫn cao ngạo, lạnh lùng như một vị trích tiên không nhuốm bụi trần. 

 

Chỉ có điều, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy dưới đáy mắt phượng của hắn có một vệt quầng thâm nhạt – minh chứng cho một đêm thức trắng chịu đựng sang chấn tâm lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bước chân của Tiêu Hàn Tinh khựng lại ngay cửa sảnh, hai tay nàng siết c.h.ặ.t lấy túi sách, tiến không được mà lùi cũng không xong.

 

Thẩm Lục Tiêu nghe thấy tiếng động, chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, không gian như có một luồng điện ngầm xẹt qua.

 

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Thẩm Lục Tiêu nhìn lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c đã được bó c.h.ặ.t phẳng lỳ của nàng, rồi lại di chuyển lên đôi môi hơi mím lại và vành tai đang đỏ bừng lên vì ngượng ngùng của tiểu cô nương. 

 

Lòng bàn tay phải của hắn bỗng chốc co rụt lại dưới tay áo rộng, cảm giác mềm mại đêm qua như một bóng ma lảng vảng hiện về. Hắn hít một hơi thật sâu, dùng cái lý trí thép của mình để đè nén sự xao động, thong thả đặt đũa xuống.

 

"Đứng đó làm gì? Còn không mau vào ăn cơm." Giọng hắn trầm thấp, hờ hững, nghe qua thì chẳng khác gì mọi ngày, nhưng lại thiếu đi vài phần cằn nhằn xéo sắc thường thấy.

 

Tiêu Hàn Tinh nuốt nước bọt, loạng choạng đi tới, chọn chiếc ghế xa hắn nhất để ngồi xuống. 

 

Nàng cúi gục đầu, không dám nhìn hắn, chỉ chăm chăm dùng đũa chọc chọc vào bát cơm trắng trước mặt.

 

Sự im lặng ngột ngạt bao trùm lấy bàn ăn. Đám nha hoàn đứng hầu bên cạnh đều cảm thấy da gà dựng ngược, không hiểu vì sao vị tổng quản nghiện sạch sẽ và vị thế t.ử da mặt dày hôm nay lại biến thành hai pho tượng đá câm lặng thế này.

 

Thẩm Lục Tiêu nhìn cái dáng vẻ rùa rụt cổ của nàng, trong lòng vừa tức vừa buồn cười, nhưng nhiều hơn cả là một sự xót xa thầm kín. 

 

Hắn dùng đũa chung, gắp một miếng đùi gà lớn thả vào bát của nàng, lạnh lùng nói: "Ăn đi. Hôm qua uống cho cố mạng vào, bây giờ mặt mũi xanh mét như ma đói. Từ nay về sau, nếu ta còn thấy ngươi bước chân vào t.ửu lầu đó nửa bước, ta sẽ c.h.ặ.t c.h.â.n ngươi."

 

Nếu là mọi khi, Tiêu Hàn Tinh chắc chắn sẽ nhảy dựng lên, lè lưỡi mắng hắn là đồ lập dị khốn khiếp rồi tìm cách bôi bẩn áo hắn để trả đũa.

 

Nhưng hôm nay, nàng chỉ run nhẹ một cái, lí nhí đáp một câu: "Biết... biết rồi." 

 

Sau đó ngoan ngoãn cúi đầu c.ắ.n miếng thịt gà, bộ dạng ngoan ngoãn đến mức kỳ lạ.

 

Nhìn thấy sự ngoan ngoãn, thậm chí là có chút sợ hãi và khoảng cách từ nàng, l.ồ.ng n.g.ự.c Thẩm Lục Tiêu bỗng chốc nhói lên một cái đầy khó chịu. 

 

Hắn không thích nàng bày ra cái bộ dạng này với hắn. Hắn thích nàng vô tri, thích nàng da mặt dày bôi mực lên áo hắn, thích nàng ôm chân hắn khóc lóc ăn vạ... chứ không phải là một Tiêu Hàn Tinh biết sợ hãi, biết giữ khoảng cách của một thiếu nữ phòng khuê như thế này.

 

"Chuyện của Lâm Nguyện..." Thẩm Lục Tiêu ho nhẹ một tiếng, cố ý kéo dài giọng phá vỡ bầu không khí đóng băng. "Ta đã xử lý xong. Lời đồn đoạn tụ ngoài phố sẽ biến mất trong ngày hôm nay. Ngươi cứ việc đến Quốc T.ử Giám học hành cho t.ử tế, đừng có làm mấy trò mèo bôi tro trát trấu vào mặt vương phủ nữa."

 

Tiêu Hàn Tinh khựng lại, đôi mắt hạnh ngước lên nhìn hắn, trong mắt hiện lên một tia phức tạp: "Người... người xử lý Lâm Nguyện thế nào? Hắn là bằng hữu tốt của ta, hắn không có tội gì cả."

 

Nghe nàng mở miệng là bênh vực gã nam nhân khác, cơn ghen tuông dồn nén từ đêm qua của Thẩm Lục Tiêu lại có xu hướng ngóc đầu dậy. 

 

Hắn cười khẩy một tiếng, thanh âm lạnh tanh: "Không ch ết được. Nhưng nếu hắn còn dám chạm vào một sợi tóc của ngươi, hoặc để ta nhìn thấy hai người có bất kỳ hành vi thân mật nào ngoài phố... ta không dám bảo đảm Lâm gia còn có thể đứng vững ở Thịnh Kinh này đâu."

 

"Thẩm Lục Tiêu, người hung bạo vừa phải thôi chứ!" Tiêu Hàn Tinh tức giận, thói quen cũ trỗi dậy khiến nàng định đập bàn đứng lên.