"Ăn cơm!" Thẩm Lục Tiêu gằn giọng một tiếng, áp lực của kẻ bề trên lập tức đè ép ngọn lửa nhỏ của nàng xuống.
Hắn liếc nhìn nàng, ánh mắt thâm sâu như muốn nhìn thấu qua lớp vải bó n.g.ự.c của nàng, thanh âm dịu xuống nhưng tràn đầy sự cảnh cáo thầm kín:
"Tiêu Hàn Tinh, ngươi nên nhớ kỹ thân phận của mình. Bất kể là nam hay... là gì đi chăng nữa, ngươi cũng là thế t.ử của phủ Nhiếp chính vương. Giữ mình cho sạch sẽ vào, đừng để ta phải tự tay dạy lại ngươi hai chữ "liêm sỉ"."
Hai chữ "là gì đi chăng nữa" được hắn nhấn mạnh một cách đầy ẩn ý.
Tiêu Hàn Tinh mặt đỏ tai hồng, hiểu rõ hắn đang ngầm cảnh cáo mình về bí mật thân phận nữ nhi.
Nàng uất ức ngậm c.h.ặ.t miệng, cắm đầu ăn cơm như muốn trút giận vào thức ăn.
Thành Thịnh Kinh sau cơn mưa giông tựa như một bức tranh thủy mặc được gột rửa sạch sẽ. Khắp các ngõ phố, lời đồn đại về việc Tiêu thế t.ử phủ Nhiếp chính vương bỗng chốc bốc hơi sạch sẽ chỉ sau một đêm như chưa từng tồn tại.
Giới quý tộc và dân chúng kinh thành truyền tai nhau một nỗi sợ hãi vô hình: bất kỳ ai dám hé răng bàn tán về hai chữ "đoạn tụ" liên quan đến thế t.ử đều bị các hộ vệ của Thẩm tổng quản "mời" đi uống trà, từ đó về sau ngậm miệng ăn tiền.
Thế nhưng, bên trong những bức tường gạch xám cổ kính của Quốc T.ử Giám, bầu không khí ngột ngạt vẫn chưa hề tiêu tán.
Tiêu Hàn Tinh ngồi bên bục gỗ ở góc học đường, trên tay cầm cuốn Luận Ngữ nhưng tâm trí đã bay tận phương nào.
Nàng vẫn mặc bộ y phục học sinh màu xanh nhạt quen thuộc, tóc b.úi cao bằng ngọc phỉ thúy, dáng vẻ thanh tú, nho nhã.
Chỉ là suốt cả buổi sáng, đôi mắt hạnh của nàng cứ thi thoảng lại nhìn về phía chiếc bàn trống không ở dãy bên cạnh.
Lâm Nguyện không đi học.
Nghe nói Lâm gia sáng nay đã nộp đơn xin nghỉ dài hạn cho hắn với lý do "bị bệnh nặng cần tĩnh dưỡng". Tiêu Hàn Tinh thừa biết, cái gọi là bệnh nặng này chín phần mười là sản phẩm từ thủ đoạn của Thẩm Lục Tiêu.
"Đồ lập dị, đồ bạo chúa khốn khiếp... Người ta chỉ là bằng hữu trong sáng của ta thôi mà."
Tiêu Hàn Tinh lẩm bẩm mắng nhỏ, ngón tay siết c.h.ặ.t mép giấy tuyên thành đến mức nhăn nhúm.
Trong lòng nàng lúc này là một mớ bòng bong hỗn độn. Sự ngượng ngùng từ đêm bùng nổ thân phận trên xe ngựa vẫn chưa tan, nay lại cộng thêm cảm giác tội lỗi với Lâm Nguyện khiến nàng bồn chồn không yên.
Thẩm Lục Tiêu đã biết nàng là nữ nhi, hắn không vạch trần nàng, thậm chí còn ra tay dẹp loạn lời đồn để bảo vệ danh tiếng cho nàng.
Thế nhưng, cái sự bảo vệ độc đoán, bóp nghẹt mọi mối quan hệ xung quanh nàng của hắn lại khiến nàng vừa sợ hãi lại vừa có một chút... xao động không dám thừa nhận.
"Tiêu thế t.ử, phu t.ử gọi ngài lên trả bài kìa!" Một vị đồng môn ngồi bên cạnh huých nhẹ vào cùi chỏ của nàng, thầm thì nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiêu Hàn Tinh giật mình bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy, luống cuống bước lên phía trước. Phía trên bục giảng, vị phu t.ử già râu tóc bạc phơ, nổi tiếng nghiêm khắc nhất Quốc T.ử Giám đang vuốt râu, ánh mắt soi mói nhìn nàng qua cặp kính gọng tròn.
"Tiêu thế t.ử, hôm qua ngài vắng mặt không lý do. Hôm nay ta muốn kiểm tra xem bài hịch tuần trước ngài đã thuộc chưa. Mời ngài đọc lại đoạn thứ ba."
Tiêu Hàn Tinh đứng chôn chân tại chỗ, đại não trống rỗng. Tuần trước nàng bận nghĩ cách trêu chọc Thẩm Lục Tiêu, tuần này lại bận hoảng loạn vì bị lộ thân phận, thời gian đâu mà học thuộc bài hịch dài ngoằng toàn từ Hán-Việt cổ kia chứ?
"Ta... ta..." Tiêu Hàn Tinh lắp bắp, mặt đỏ lên vì ngượng.
Xung quanh học đường bắt đầu vang lên những tiếng xì xào bàn tán của đám công t.ử vương tôn.
Tuy không ai dám nhắc lại lời đồn đoạn tụ, nhưng việc Tiêu thế t.ử là một "kẻ gối rơm áo túi", dốt nát lười biếng thì ai cũng biết.
Vị phu t.ử già thở dài một tiếng, sắc mặt sầm xuống, gõ mạnh thước gỗ lên bàn "chát chát": "Tiêu thế t.ử, ngài là huyết mạch duy nhất của Tiêu gia, sau này còn phải kế thừa vương vị, gánh vác giang sơn. Vậy mà học hành hành vi lỏng lẻo, y phục xộc xệch, tâm trí treo ngược cành cây! Hôm nay nếu ngài không đọc thuộc, phạt ngài chép phạt toàn bộ bài hịch năm mươi lần, không chép xong không được rời học đường!"
Năm mươi lần?! Cái bài hịch dài như sớ táo quân đó mà chép năm mươi lần thì tay nàng gãy mất!
Tiêu Hàn Tinh uất ức mím môi, hốc mắt thình lình đỏ lên. Nàng từ nhỏ đã phải chịu đựng việc giả trai, áp lực đè nặng, về phủ lại bị Thẩm Lục Tiêu quản thúc c.h.ặ.t chẽ, bây giờ đến học đường cũng bị bêu rếu trước mặt mọi người. Sự tủi thân bỗng chốc dâng trào, nàng đứng trơ trọi giữa học đường, đôi vai gầy run nhẹ.
Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng đến cực điểm, từ phía cửa chính của học đường bỗng vang lên một giọng nói thanh lãnh, trầm thấp nhưng tràn đầy uy áp:
"Phu t.ử bớt giận. Thế t.ử vương phủ có chỗ nào đắc tội, Thẩm mỗ xin thay mặt Nhiếp chính vương gia chịu phạt."
Cả học đường bỗng chốc im bặt như tờ. Đám công t.ử vương tôn đang xì xào đồng loạt rụt cổ lại, cung kính cúi đầu.
Thẩm Lục Tiêu bước vào. Hôm nay hắn mặc một bộ cẩm y màu tím sẫm thêu chỉ vàng, phong thái cao quý, bức người.
Gương mặt tuấn mỹ không góc ch ết của hắn không một chút biểu cảm, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua một vòng học đường khiến những kẻ vừa cười nhạo Tiêu Hàn Tinh đều đồng loạt đổ mồ hôi hột.
Hắn sải bước dài tiến lại gần, chiếc ô lụa trong tay hắn dính vài giọt sương mai, toàn thân vẫn toát ra cái mùi hương tùng tuyết lạnh lẽo, thanh khiết quen thuộc.
"Thẩm... Thẩm tổng quản." Vị phu t.ử già thấy hắn đến, khí thế nghiêm khắc lập tức giảm đi quá nửa, vội vàng chắp tay chào hỏi.
Dù sao Thẩm Lục Tiêu cũng là người đại diện cho Nhiếp chính vương, nắm giữ đại quyền kinh tế hoàng thành, ngay cả hoàng đế cũng phải nể mặt hắn ba phần.
Thẩm Lục Tiêu khẽ gật đầu chào phu t.ử, sau đó ánh mắt hắn dời sang Tiêu Hàn Tinh đang đứng cúi đầu, hai tai đỏ bừng, trên hàng mi dài còn vương chút nước mắt uất ức.
Nhìn thấy giọt nước mắt kia của nàng, trái tim vị tổng quản bỗng chốc thắt lại một cái đầy khó chịu. Cơn giận và sự ghét bỏ bấy lâu nay bỗng chốc biến thành một sự che chở, dung túng vô điều kiện.
Hắn tiến lên một bước, đứng chắn ngay trước người Tiêu Hàn Tinh, dùng tấm lưng vững chãi của mình hoàn toàn che chở nàng khỏi những ánh mắt soi mói xung quanh.
"Phu t.ử, thế t.ử đêm qua nhiễm phong hàn, đau đầu ch.óng mặt nên tinh thần có chút không tỉnh táo, không phải cố ý lười biếng."