Thẩm Nguyệt Thù

Chương 1: 1



1



 

Khi ta gả cho Bùi Cảnh Minh, hắn vừa mới đỗ cử nhân. 

 

Bùi gia thanh bần, ba gian nhà ngói chỉ cần một trận mưa xuân là dột ướt nửa bức tường. 

 

Của hồi môn của ta dùng để sửa mái, thay khung cửa. 

 

Phần còn lại thì sắm sửa hành trang cho hắn lên kinh ứng thí.

 

Đêm trước khi đi, hắn nắm tay ta, áp lên n.g.ự.c mình:

 

“Nguyệt Thù, Bùi Cảnh Minh ta đời này tuyệt đối không phụ nàng.”

 

Ngọn nến đỏ nổ tí tách một tiếng.

 

Ta tin rồi.

 

2

 

Ta ở quê nhà phụng dưỡng bà bà, cày cấy ruộng tổ.

 

Tay thô ráp, mặt sạm đi. 

 

Đêm soi gương, nhớ lại thuở còn ở khuê phòng cũng từng là tiểu thư được nuông chiều, nay ngay cả kẽ móng tay cũng dính đầy bùn đất. 

 

Nhưng nghĩ đến hắn nơi kinh thành khổ đọc, ta lại thấy tất cả đều đáng giá.

 

Mỗi tháng Bùi Cảnh Minh gửi về một phong thư nhà. 

 

Hắn nói gạo ở kinh thành đắt đỏ, nói chuyện cùng bạn đồng môn yến ẩm, nói ân sư coi trọng.

 

Ta cũng tin.

 

Ta bán đi đôi vòng ngọc mẫu thân để lại, khâu ngân phiếu vào áo bông rồi gửi lên kinh cho hắn.

 

3

 

Ngày tin mừng truyền về, ta đang giặt áo bên suối. 

 

Tiếng chiêng đồng của nha sai vang từ đầu làng đến cuối làng:

 

“Bùi Cảnh Minh, đệ nhất giáp, trạng nguyên cập đệ!”

 

Chiếc chày gỗ rơi xuống nước, trôi theo dòng đi mất.

 

Bà bà ôm ta khóc, cả làng đều đến chúc mừng.

 

Ta vuốt miếng vá trên tay áo vải thô.

 

Lần đầu tiên cảm thấy, miếng vá này cũng thật thể diện.

 

4

 

Hai ngày sau, Bùi Cảnh Minh sai người đến đón chúng ta vào kinh. 

 

Lúc này hắn đã được phong chức Hàn lâm viện Tu soạn, hàm tòng lục phẩm.

 

Chiếc kiệu nhỏ rèm xanh lắc lư tiến vào kinh thành, ta nhìn ra qua khe rèm, trước mắt là cảnh phồn hoa rực rỡ.

 

Hắn đứng trước cổng tiểu viện mới thuê, mặc quan phục màu xanh, người gầy đi đôi chút.

 

“Nguyệt Thù, vất vả cho nàng rồi.”

 

Chỉ một câu này thôi, mọi khổ cực bao năm của ta đều hóa thành ngọt ngào.

 

Hắn dẫn ta vào cung tạ ân, quý phi thấy ta vừa mắt, ban thưởng một đôi trâm vàng. 

 

Đêm ấy hắn cài lên tóc ta, trong gương đồng hiện ra hai khuôn mặt.

 

Hắn cúi xuống, khẽ nói:

 

“Ngày mai đi sắm thêm y phục, trang sức đi, nàng giờ đã là phu nhân quan gia rồi.”

 

Ta chạm vào cây trâm vàng trên đầu: “Cái này đã tốt lắm rồi.”

 

“Chưa đủ.”

 

Hắn nắm lấy tay ta, nói: “Ta muốn nàng rực rỡ hơn tất cả các phu nhân trong kinh thành.”

 

5

 

Hắn bắt đầu bận rộn, dự tiệc, xã giao, đêm khuya mới về. 

 

Có khi mang theo hơi rượu, nằm xuống là ngủ ngay. 

 

Ta lau mặt, cởi giày cho hắn, nghe trong mộng hắn vẫn lẩm bẩm công văn.

 

Bà bà lén nói với ta: “Cũng nên có một đứa con rồi.”

 

Ta đỏ mặt, nhìn người bên gối đang ngủ yên, khẽ “vâng” một tiếng.

 

Năm thứ hai, hắn thăng lên chính lục phẩm. 

 

Đồng liêu tặng hai nha hoàn, một tên Thúy Nùng, một tên Liễu Chi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đều là dung mạo xinh đẹp, nhất là Thúy Nùng, ánh mắt đưa tình lúc nào cũng liếc về phía hắn.

 

Ta sắp xếp họ ở hậu viện làm việc nặng.

 

Hắn biết rồi, chỉ thản nhiên nói: “Nàng thật là lương thiện.”

 

Ta cười cười: “Đều là người khổ mệnh cả.”

 

Đêm Trung thu, yến tiệc trong cung, hắn cho ta cùng đi. 

 

Ta mặc váy kim lũ bách điệp xuyên hoa mới may, cài trâm vàng quý phi ban.

 

Trong gương, ta mơ hồ vẫn còn vài phần dáng vẻ của ngày trước.

 

Trong yến tiệc, các mệnh phụ cười nói rôm rả, bàn chuyện vải vóc, hương liệu, thi hội mà ta không hiểu. 

 

Ta ngồi yên lặng, thỉnh thoảng gật đầu.

 

Một vị phu nhân Thị lang cười mắt cong cong hỏi ta:

 

“Bùi phu nhân ngày thường thích đọc sách gì?”

 

Ta nắm khăn tay, khẽ đáp:

 

“《Nữ giới》, 《Liệt nữ truyện》, cũng có đọc qua một ít.”

 

Vài vị phu nhân liếc nhìn nhau, che miệng cười khẽ.

 

Đêm đó trở về phủ, suốt đường hắn đều im lặng.

 

6

 

Tháng Chạp, bà bà bệnh một trận. 

 

Ta ngày đêm hầu hạ, mệt đến gầy đi một vòng.

 

Hắn tan triều trở về, ngồi bên giường nắm tay bà bà, quay đầu nói với ta:

 

“Vất vả cho nàng rồi.”

 

Dưới ánh nến, đáy mắt hắn có tơ m.á.u.

 

Ta lắc đầu: “Đó là bổn phận của ta.”

 

Đêm ấy hắn ở lại phòng ta, đã lâu rồi mới ôm ta ngủ.

 

Ta nằm trong lòng hắn, nghe nhịp tim đều đặn, cảm thấy cuộc sống vẫn có thể tiếp tục như thế.

 

7

 

Đầu xuân, hắn được điều ra ngoài, giữ chức Đồng tri một châu nào đó ở Giang Nam. 

 

Tuy là tòng ngũ phẩm, nhưng là chức thực quyền.

 

Hắn nhìn ta: “Nguyệt Thù, đợi ta làm ra thành tích, khi điều về kinh sẽ còn tiến thêm một bước.”

 

Ta giúp hắn thu dọn hành trang, xếp đủ y phục bốn mùa, chuẩn bị d.ư.ợ.c liệu thường dùng.

 

Ngày hắn đi, ta đứng ở cửa thành rất lâu.

 

Trở về, thấy Thúy Nùng đang cho chim ăn dưới hành lang. 

 

Nàng ta thấy ta liền khom người:

 

“Phu nhân, lão gia đã dặn, bảo nô tỳ phải hầu hạ người cho tốt.”

 

Chữ “nô tỳ” nàng ta nói có phần nhẹ đi.

 

Bùi Cảnh Minh mỗi tháng đều gửi thư về, nói chuyện phong cảnh Giang Nam, nói việc trị thủy gian nan, nói dân chúng kính yêu.

 

Ta hồi thư, nói trong nhà yên ổn, mẫu thân khỏe mạnh, hắn đừng lo.

 

Thời gian trôi như nước.

 

Cho đến ngày đó, hắn về kinh báo cáo công vụ, mang theo một nữ t.ử.

 

Nữ t.ử ấy chừng mười tám mười chín tuổi, mặc áo váy màu hồng nước, bụng hơi nhô lên. 

 

Nàng ta vịn tay nha hoàn bước xuống xe ngựa, ánh nắng chiếu lên chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay, lấp lóa đến hoa mắt.

 

“Nguyệt Thù.”

 

Giọng Bùi Cảnh Minh rất bình tĩnh.

 

“Đây là Uyển Đường. Đang có thai, không tiện để ở bên ngoài.”

 

Ta đứng trên bậc thềm, nhìn họ.

 

Nhìn Uyển Đường dựa bên cạnh hắn, rụt rè gọi: “Tỷ tỷ.”

 

Nhìn Bùi Cảnh Minh đưa tay đỡ sau eo nàng ta.

 

Nhìn bà bà từ trong nhà bước ra, thấy cái bụng nhô lên kia, lời đến miệng lại nuốt trở vào.

 

Cả sân viện im lặng, chỉ có tiếng ve đầu mùa kêu inh ỏi.