Thẩm Nguyệt Thù

Chương 2



8

 

Uyển Đường dọn vào ở Tây sương, đó là căn phòng sáng sủa nhất trong viện.

 

Bùi Cảnh Minh nói: “Nàng ấy đang mang thai, cần tĩnh dưỡng.”

 

Ta gật đầu: “Được.”

 

Hắn nhìn ta một cái, ngập ngừng muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nói:

 

“Thiệt thòi cho nàng rồi.”

 

Ta không khỏi bật cười khẽ: “Không thiệt thòi.”

 

Thật vậy, không thiệt thòi.

 

Chỉ là nơi nào đó trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nó trống rỗng.

 

Uyển Đường rất biết làm người. 

 

Mỗi ngày sáng tối thỉnh an, chưa từng thiếu lần nào. 

 

Dâng trà cho ta, đ.ấ.m chân cho bà bà, nói năng nhỏ nhẹ dịu dàng.

 

Chỉ là mùi hương trên người nàng ta, giống hệt mùi vương trên quan phục của Bùi Cảnh Minh.

 

Chỉ là chiếc vòng trên cổ tay nàng ta, giống hệt đôi vòng ngọc năm xưa ta đã đem cầm.

 

Chỉ là ánh mắt nàng ta đôi khi nhìn ta, như đang nhìn một món đồ cũ chiếm chỗ.

 

9

 

Hôm đó nàng ta cho cá ăn trong đình, ta đi ngang qua.

 

Nàng ta bỗng ôm eo kêu “ái da” một tiếng, nha hoàn hoảng hốt:

 

“Di nương sao vậy?”

 

Bùi Cảnh Minh từ thư phòng lao ra, một tay bế nàng ta lên, quay đầu quát ta:

 

“Nàng đã làm gì nàng ấy?”

 

Ta đứng tại chỗ, nhìn đôi tay trống không của mình.

 

“Ta còn chưa chạm vào nàng.”

 

Uyển Đường ở trong lòng hắn nức nở:

 

“Không trách tỷ tỷ, là thiếp tự mình đứng không vững…”

 

Bùi Cảnh Minh nhìn ta thật sâu một cái, rồi ôm nàng ta bước nhanh rời đi.

 

Ánh mắt ấy, lạnh lẽo lại xa lạ.

 

Đêm đó, hắn đến phòng ta.

 

“Nguyệt Thù, Uyển Đường còn nhỏ, lại đang mang thai, nàng rộng lòng một chút.”

 

Ta ngồi trước gương chải đầu, nhìn hắn qua gương:

 

“Cảnh Minh, chàng còn nhớ đêm thành thân, ở từ đường đã nói gì không?”

 

Hắn im lặng không đáp.

 

“Chàng nói, đời này tuyệt không phụ ta, không nạp thiếp.”

 

“Ta có nói.”

 

Hắn bước tới, đặt tay lên vai ta.

 

“Nhưng ta bây giờ cũng đâu phụ nàng. Nàng vẫn là chính thê, Uyển Đường chỉ là thiếp, nàng ấy sinh con, cũng sẽ ghi dưới danh nghĩa của nàng.”

 

Người trong gương vẫn là khuôn mặt tuấn tú ấy.

 

Nhưng dường như, lại có chỗ nào đó hoàn toàn khác rồi.

 

Ta đặt lược xuống, khẽ nói: “Ta mệt rồi.”

 

Hắn đứng sau lưng ta rất lâu, cuối cùng vẫn rời đi.

 

10

 

Ngày hôm sau, ta đến chùa Thanh Tuyền ngoài thành.

 

Quỳ trước Phật, lại không biết nên cầu điều gì.

 

Cầu phu quân quay đầu? Cầu gia đình yên ổn? Hay cầu một đứa con?

 

Cuối cùng ta chẳng cầu gì, chỉ lặng lẽ quỳ đó.

 

Trụ trì đi ngang, dừng lại nói: “Nữ thí chủ trong lòng có mê chướng.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn ông: “Xin hỏi đại sư, làm sao phá?”

 

Trụ trì vuốt râu: “Buông xuống chính là phá.”

 

Ta cười, cười đến chảy nước mắt.

 

Trở về phủ, Uyển Đường đang tản bộ trong sân.

 

Thấy ta, nàng ta bước tới: “Tỷ tỷ đi thắp hương à? Cầu gì vậy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không cầu gì.”

 

“Tỷ tỷ nên cầu một đứa con.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nàng ta xoa bụng mình đã nhô lên.

 

“Lão gia tối qua còn nói, mong đây là một đứa bé trai.”

 

Ánh nắng chiếu lên gương mặt nàng ta, trẻ trung mềm mại, trong mắt tràn đầy đắc ý.

 

Ta gật đầu: “Vậy thì chúc mừng muội.”

 

Khi đi ngang qua nàng ta, ta nghe nàng ta khẽ nói:

 

“Chiếm chỗ thì có ích gì, gà mái không biết đẻ trứng.”

 

Ta tiếp tục bước đi, không quay đầu lại.

 

11

 

Bụng Uyển Đường ngày một lớn, trên dưới trong phủ đều quay quanh nàng ta. 

 

Những lúc Bùi Cảnh Minh nghỉ ngơi, hắn sẽ cùng nàng ta dạo trong hoa viên, ta đứng nhìn từ xa, như đang xem kịch của người khác.

 

Ngày Lập Hạ, trong cung ban thưởng băng lạc.

 

Phần của Uyển Đường là do ta sai nha hoàn mang đến. 

 

Từ khi nàng ta mang thai, mọi ăn uống ta đều không động tay, toàn do tiểu trù phòng của nàng ta tự chuẩn bị.

 

Ai ngờ chưa đến nửa nén hương, Tây sương đã rối loạn.

 

Nha hoàn khóc lóc chạy đến báo:

 

“Di nương đau bụng không ngừng, đã ra m.á.u rồi!”

 

Bùi Cảnh Minh xông vào Tây sương, lang trung cũng đã đến. 

 

Uyển Đường nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, nắm lấy tay áo hắn, khóc như mưa:

 

“Phu quân… đứa bé… con của chúng ta…”

 

“Chuyện gì xảy ra?”

 

Hắn quay đầu quát hỏi.

 

Nha hoàn thân cận của Uyển Đường “bịch” một tiếng quỳ xuống, run rẩy chỉ vào bát băng lạc còn dở trên bàn:

 

“Di nương chỉ ăn cái này… là… là Liên Kiều bên phòng phu nhân mang đến!”

 

Liên Kiều bị kéo đến, sợ đến hồn bay phách lạc.

 

“Lão gia minh giám, băng lạc này là trong cung ban thưởng đồng loạt, mỗi phòng đều có, phu nhân sai nô tỳ mang đi, nô tỳ liền mang… nô tỳ không làm gì cả…”

 

Uyển Đường yếu ớt giơ tay chỉ ta, nước mắt như mưa:

 

“Tỷ tỷ… nếu tỷ không dung được ta, ta rời đi là được… hà tất phải hại đứa bé chưa chào đời này…”

 

Bùi Cảnh Minh đột ngột quay đầu nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo:

 

“Là nàng động tay vào băng lạc?”

 

“Không có.”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn: “Nhưng là ta sai mang đi, ta nhận.”

 

“Nhận?”

 

Hắn một tay siết c.h.ặ.t cổ tay ta, bóp đến xương đau nhói.

 

“Nàng nhận cái gì? Nhận nàng ghen tị Uyển Đường có thai, nhận nàng không dung được thứ trưởng t.ử? Thẩm Nguyệt Thù, ta không ngờ nàng lại ác độc như vậy!”

 

12

 

Sau khi lang trung kiểm tra, trong phần băng lạc còn lại phát hiện một lượng nhỏ bột hồng hoa. 

 

Vật chứng xác thực.

 

Trước mặt mọi người, Bùi Cảnh Minh ném mạnh cái bát xuống chân ta, mảnh sứ văng tung tóe.

 

“Thẩm thị ghen tuông, mưu hại con nối dõi, từ hôm nay cấm túc Đông sương, không có lệnh của ta không được bước ra.”

 

Bà bà vội đến định khuyên, nhưng nhìn thấy vết m.á.u bên người Uyển Đường, cũng nhắm mắt lại:

 

“Trước hết phải lo cho đứa bé…”

 

Ta bị nhốt trong Đông sương ba ngày.

 

Đêm ngày thứ tư, Bùi Cảnh Minh đến.

 

Hắn đứng ở cửa, quay lưng về phía ánh sáng, không nhìn rõ biểu cảm.

 

“Đứa bé của Uyển Đường giữ được, nhưng phải nằm tĩnh dưỡng đến khi sinh.”

 

Giọng hắn rất mệt mỏi.

 

“Nguyệt Thù, nàng cho ta một câu thật lòng, có phải nàng làm không?”

 

Ta ngồi trong bóng tối, không nhịn được cười:

 

“Ta nói không phải, chàng tin không?”