Thẩm Trăn

Chương 3



 

Hắn tiến lên vài bước.

 

Mùi long diên hương quen thuộc lập tức ập tới, từng chút từng chút bao phủ lấy ta kín không kẽ hở.

 

Không đường nào trốn thoát.

 

Hắn dùng cây quạt xếp nâng cằm ta lên một cách đầy khinh bạc.

 

“Thẩm Trăn.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Hôm đó nàng bị bỏng tay…thật sự chỉ là vô tình sao?”

 

Ta cụp mắt xuống.

 

“Đương nhiên là do thần nữ xui xẻo.”

 

“Cho thần nữ thêm một trăm lá gan nữa, thần nữ cũng không dám làm bộ làm tịch trong cung.”

 

Hắn cười lạnh một tiếng.

 

“Nàng hiểu như vậy là tốt.”

 

“Khuyên nàng đừng phí tâm tư lên người cô.”

 

“Cho dù hôm đó nàng lên biểu diễn, cô cũng sẽ không chọn nàng.”

 

Ta lùi lại vài bước, theo quy củ đáp lời.

 

“Thần nữ không có ý với điện hạ.”

 

“Điện hạ cứ yên tâm.”

 

Khí tức quanh người hắn lập tức lạnh đi.

 

“Vậy nàng có ý với ai?”

 

Giọng hắn rất bình thản, không nghe ra vui giận.

 

“Lâm Hành — kẻ vừa đưa nàng về sao?”

 

“Đây là chuyện riêng của nữ nhi, không liên quan tới điện hạ.”

 

Một hỏi một đáp đều kín kẽ không chút sơ hở, vậy mà lại khiến hắn nổi lên một cơn tức giận vô cớ.

 

Hắn đột nhiên tiến sát tới, dường như còn muốn tiếp tục truy hỏi.

 

Đúng lúc ấy —

 

“Điện hạ!”

 

Một giọng nữ lanh lảnh vang lên từ phía sau.

 

“Muội muội cũng ở đây sao?”

 

“Các người đứng trước cửa làm gì vậy?”

 

Thái t.ử lập tức đổi sang giọng điệu ôn hòa.

 

“Không có gì.”

 

“Chỉ thuận miệng trò chuyện vài câu thôi.”

 

“Sao nàng lại ra đây nữa?”

 

A tỷ nhìn hắn, lại nhìn sang ta đang cúi đầu hành lễ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Ta làm rơi khăn tay nên quay lại tìm.”

 

Thái t.ử lập tức sai người đi tìm giúp nàng ấy.

 

Ánh mắt hắn lại rơi lên người ta, lời nói đầy ẩn ý mà cảnh cáo A tỷ.

 

“Tật hay quên đồ của nàng nên sửa đi.”

 

“Lỡ như bên cạnh có kẻ tâm địa bất chính, cướp mất thứ nàng yêu thích rồi chiếm làm của riêng…”

 

“Đến lúc đó nàng khóc cũng vô ích.”

 

Sắc mặt A tỷ cứng lại trong thoáng chốc.

 

Hiển nhiên câu “tâm địa bất chính” kia đã đ.â.m trúng nàng ấy.

 

Nàng ấy gượng cười.

 

“Sao có thể chứ.”

 

“Bên cạnh ta chỉ có phụ mẫu và muội muội thôi.”

 

“Bọn họ sẽ không để mắt tới đồ của ta đâu.”

 

“Vậy thì tốt.”

 

Hắn như có như không liếc ta một cái đầy cảnh cáo.

 

Biết Thái t.ử đã lộ diện, phụ thân liền vội vàng chạy tới nghênh đón hắn vào phủ.

 

“Không cần.”

 

“Cô chỉ tiện đường đưa Đại tiểu thư về phủ thôi, Đông cung còn có việc, không tiện ở lại lâu.”

 

Trước lúc rời đi, hắn còn để lại một câu đầy ẩn ý.

 

“Thừa tướng đại nhân đúng là nuôi được nữ nhi tốt thật đấy—”

 

Một câu ấy khiến phụ thân hoàn toàn không hiểu nổi.

 

Hai nữ nhi đều đang đứng ở đây, ông không biết Thái t.ử đang nói tới ai, càng không biết là khen hay chê.

 

Nhưng rất nhanh, ông đã đưa ra quyết định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vân nhi, dạo này con ngoan ngoãn ở nhà học quy củ cho ta!”

 

“Đừng để tới lúc gây họa còn chẳng biết mình sai ở đâu.”

 

A tỷ lập tức xụ mặt, miễn cưỡng đáp lời.

 

Sau khi vào phủ.

 

Ta gọi A tỷ — người đang chuẩn bị quay về phòng lại.

 

“A tỷ, số cầm phổ tỷ mượn ta, mong tỷ sớm trả lại.”

 

“Đó đều là tâm huyết nhiều năm của ta, mong A tỷ đừng cướp thứ người khác yêu quý.”

 

Lời ta nói đã khá nặng.

 

Nàng ấy kinh nghi bất định nhìn ta chằm chằm, dường như đang đoán xem có phải ta đã biết được chuyện gì rồi hay không.

 

Ta cố ý lộ vẻ khó hiểu.

 

“Sao vậy?”

 

“A tỷ không nỡ trả lại sao?”

 

“Hay là đã làm mất rồi?”

 

Nàng ấy lập tức quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt ta nữa.

 

“Đương nhiên là không có.”

 

“Muội chờ ta hai ngày, đợi ta sắp xếp xong sẽ trả lại toàn bộ cho muội.”

 

Ta khẽ cười.

 

“Vậy muội sẽ đợi A tỷ đưa vật về nguyên chủ.”

 

Những bản cầm phổ ấy đều do ta hao tốn rất nhiều tâm sức mới thu thập được.

 

Không chỉ có những bản cầm phổ quý hiếm đáng giá ngàn vàng, mà còn có ghi chép, cảm ngộ và cả những khúc nhạc do chính tay ta dày công sáng tác.

 

Đồ của ta, đương nhiên phải lấy về.

 

Không có đạo lý vô duyên vô cớ đem cho người khác.

 

Đương nhiên…

 

Rác rưởi thì ta không cần.

 



 

Ngày hôm sau vừa hay là tiết Hoa Triêu..

 

Lúc ta ra cửa, vừa khéo chạm mặt Thái t.ử tới đón A tỷ.

 

A tỷ ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, mỉm cười gọi ta.

 

“Muội muội hôm nay ăn vận đẹp thật đấy.”

 

“Muội cũng định ra ngoài sao?”

 

Ta gật đầu.

 

Nàng ấy lập tức làm nũng với Thái t.ử.

 

“Hay là chúng ta tiện đường đưa muội muội đi luôn nhé, được không điện hạ?”

 

Ta đang định từ chối, Thái t.ử đã lạnh lùng lên tiếng trước.

 

“Có vài kẻ ngoài mặt một kiểu, sau lưng một kiểu.”

 

“Một khi nổi lòng muốn trèo cao, thì ngay cả tình nghĩa tỷ muội cũng chẳng màng, đến cả lễ nghĩa liêm sỉ cũng có thể vứt bỏ.”

 

“Nhưng dù c.h.ế.t cũng không chịu thừa nhận, tốn công tô son điểm phấn cũng chỉ càng khiến người ta thấy buồn cười.”

 

Ta tức đến bật cười.

 

Hắn cho rằng ta ăn diện như vậy là để quyến rũ hắn?

 

Đúng là mặt dày như cái mâm.

 

Lần này A tỷ cuối cùng cũng hiểu ra Thái t.ử đang mắng ta.

 

“Điện hạ đang nói gì vậy?”

 

“Muội muội tuyệt đối không phải kiểu người như thế.”

 

“Mẫu thân đang giúp muội ấy xem xét phu quân tương lai mà, hôm nay muội ấy ra ngoài chắc chắn là để gặp mặt đối phương.”

 

Hắn cười nhạt.

 

“Biết người biết mặt khó biết lòng.”

 

“Trùng hợp đến vậy sao?”

 

“Nàng và nàng ta trước sau cùng ra cửa, còn nói không phải cố ý tính toán thời điểm?”

 

A tỷ lập tức không nói nữa.

 

Thái t.ử ra lệnh một tiếng, xe ngựa liền lộc cộc chạy đi, hất bụi đầy mặt ta.

 

Lúc Lâm Hành tới đón, thấy ta đầu tóc dính đầy bụi, liền vội đưa ta tới cửa hàng son phấn để gặp Lâm Chi.

 

Ba người chúng ta dạo chơi cả nửa ngày.

 

Gần trưa, t.ửu lâu nào cũng chật kín khách. May mà Lâm Hành đã đặt sẵn tiệc từ hôm trước.

 

Ta thưởng cho đám hạ nhân mười lượng bạc, bảo bọn họ cũng tự tìm chỗ nghỉ ngơi.