Thẩm Trăn

Chương 4



 

Đúng lúc ấy, từ gian phòng bên cạnh bỗng truyền tới tiếng cười lanh lảnh quen thuộc cùng giọng nam trầm thấp.

 

Là A tỷ và Thái t.ử.

 

Nhớ tới lúc nãy vị biểu ca cử nhân từng chặn đường ta, nói rằng gần đây A tỷ không chịu gặp hắn nữa.

 

Kiếp trước, A tỷ được như ý nguyện gả cho biểu ca, cuộc sống cũng xem như yên ổn vui vẻ.

 

Có ta và phụ thân ở phía sau chống lưng, vị biểu ca kia nào dám thay lòng đổi dạ, chỉ hận không thể nâng nàng ấy lên tận trời cao.

 

Nhưng sau khi A tỷ vào cung gặp tân đế, nàng ấy lại hòa ly với hắn, còn tự tay làm mai cho hắn cưới một vị tân nương ôn nhu hiền thục khác.

 

Còn bản thân nàng ấy thì quay về quê cũ ở Giang Nam, nói rằng muốn tự lập nữ hộ, cả đời không tái giá nữa.

 

Khó trách hoàng đế lại nhớ mãi không quên nàng ấy.

 

Chuyện này chẳng phải đang nói rằng: trong lòng ta vẫn luôn có chàng, chỉ là hữu duyên vô phận, nên nửa đời còn lại nguyện vì chàng thủ tiết tới c.h.ế.t sao?

 

Trong mắt hoàng đế, ta chính là cây gậy chắn ngang đôi uyên ương khổ mệnh kia.

 

Cho nên hắn mới muốn hung hăng hủy hoại ta để trút hết oán hận trong lòng.

 

Haizz.

 

Không biết kiếp trước ta đã tạo nghiệp gì, lại gặp phải cặp đôi điên nam điên nữ này.

 

Sau khi dùng xong bữa, chúng ta lại chạm mặt họ dưới lầu.

 

Ánh mắt Thái t.ử đầy vẻ châm chọc: còn nói không cố ý câu dẫn, vậy mà theo tới tận đây.

 

A tỷ c.ắ.n môi, vẻ mặt do dự.

 

“Muội muội, sao các người cũng ở đây?”

 

“Chẳng lẽ là đi theo…”

 

Ta bật cười ngắt lời nàng ấy.

 

“Đây là t.ửu lâu tốt nhất kinh thành.”

 

“Chẳng lẽ chỉ có các người được tới?”

 

Nàng ấy nghẹn họng.

 

“Ta không có ý đó…”

 

Thái t.ử lạnh lùng nhìn sang.

 

“Hà tất phải hùng hổ dọa người như vậy.”

 

Ta âm thầm trợn mắt trong lòng.

 

Rõ ràng không phải ta khơi chuyện trước, cuối cùng lại thành ta được lý mà không chịu nhường người.

 

Ta qua loa hành lễ rồi chuẩn bị rời đi.

 

Chúng ta đều đã lên xe ngựa, A tỷ lại đột nhiên chạy tới, nhiệt tình mời chúng ta cùng đi du hồ.

 

Thái t.ử không muốn làm nàng ấy mất mặt nên gật đầu đồng ý.

 

Thái t.ử đã mở lời, người khác nào có tư cách phản đối.

 

Vì thế, một nhóm năm người kỳ quái cứ vậy mà lên đường.

 

Lúc đi tới cây cầu đông nghịt người, Thái t.ử che chở A tỷ bên cạnh mình, còn Lâm Hành thì bảo vệ ta và Lâm Chi.

 

Đúng lúc một chiếc hoa thuyền đi ngang dưới cầu, mọi người thi nhau ném dải lụa và vòng hoa xuống dưới để cầu may mắn.

 

Dòng người chen lấn xô đẩy, ta bất ngờ bị ép sát ra ngoài lan can.

 

May mà Lâm Hành nhanh tay nhanh mắt ôm ngang eo kéo ta lại. Nếu không chắc chắn ta đã đầu cắm xuống nước rồi.

 

Ở nơi ta không nhìn thấy, một bàn tay khác với những khớp xương rõ ràng cũng lặng lẽ rút về.

 

Huynh muội Lâm gia lập tức vây quanh hỏi han ta đủ điều.

 

Chỉ có A tỷ là vẻ mặt u ám nhìn ta, ánh mắt vô cùng kỳ quái.

 

Mãi tới khi xuống được khỏi cầu, nàng ấy đột nhiên lớn tiếng đầy vui mừng.

 

“Xem ra chuyện tốt của muội muội và Lâm công t.ử sắp thành rồi nha!”

 

“Hôm qua mẫu thân còn nói đã xem giúp muội vị Vương thế t.ử kia nữa.”

 

“Bây giờ xem ra chắc cũng không cần nữa rồi.”

 

Lời vừa dứt, sắc mặt của hai nam nhân có mặt tại đó đều trở nên khó coi vô cùng.

 

Bầu không khí lập tức trở nên vô cùng cứng ngắc.

 

Cứng tới mức giống hệt món bánh đường mẫu thân làm — ch.ó còn chẳng buồn gặm, ném xuống đất là có thể đập thành một cái hố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

A tỷ xoắn c.h.ặ.t khăn tay, khó xử lên tiếng.

 

“Điện hạ, có phải ta nói sai gì rồi không?”

 

Nàng ấy lại quay sang cười với ta.

 

“Muội muội, ta không cố ý đâu.”

 

Ta còn chưa kịp mở miệng, Thái t.ử đã thay ta tha thứ cho nàng ấy trước.

 

“Không sao.”

 

“Nàng cũng chỉ vô ý thôi, lần sau đừng hấp tấp như vậy nữa.”

 

Lâm Chi bĩu môi, đưa tay đeo lại mạng che mặt cho ta.

 

“Người không biết còn tưởng A Trăn và tỷ là kẻ thù ấy chứ.”

 

“Giữa thanh thiên bạch nhật mà hủy hoại danh tiết người khác.”

 

“Lâm Chi!”

 

Thái t.ử lạnh giọng quát lớn.

 

Lâm Hành lập tức chắn trước mặt ta và Lâm Chi.

 

“Điện hạ thứ tội.”

 

“Muội muội chỉ lỡ lời vô ý, vi thần nhất định sẽ dạy bảo muội ấy, để sau này không còn hấp tấp như vậy nữa.”

 

Thái t.ử nhất thời nghẹn họng.

 

“Phụt!”

 

Ta không nhịn được bật cười.

 

Lâm Chi huých nhẹ vào eo ta, nhỏ giọng nói.

 

“Còn cười được nữa à!”

 

“Vị tỷ tỷ kia của ngươi xem ra cũng chẳng phải ngọn đèn cạn dầu đâu.”

 

“Nhìn thì có vẻ không tâm cơ đấy, ai mà ngờ.”

 

Ta mỉm cười đáp lại.

 

“Chỉ bằng một câu nói mà khiến tất cả mọi người đều không vui…chẳng phải cũng là một loại bản lĩnh sao?”

 

Hai chúng ta cứ thế ghé đầu thì thầm, cười híp mắt như hai con mèo vừa trộm được cá.

 

A tỷ nhìn mãi, vành mắt lại đỏ lên.

 

Nàng ấy dậm chân một cái rồi đột nhiên bỏ chạy.

 

Thái t.ử âm trầm liếc ta một cái, xoay người đuổi theo.

 

Lâm Chi bất bình thay ta.

 

“Thái t.ử đúng là mắt nhìn có vấn đề.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Loại nữ nhân nhỏ nhen như vậy mà hắn cũng thích được.”

 

Ta khẽ chạm đầu ngón tay lên mũi nàng ấy.

 

“Hắn tính ra còn là biểu ca của ngươi đấy.”

 

“Cẩn thận để hắn nghe thấy.”

 

“Hừ!”

 

“Ngươi cũng biết mà, mẫu thân ta với bệ hạ đâu phải cùng một bụng sinh ra.”

 

“Bà ấy với Hoàng hậu lại càng như nước với lửa.”

 

“Sau này Thái t.ử đăng cơ, không kiếm chuyện với nhà ta đã là may lắm rồi.”

 

Ta chỉ cười.

 

Nàng ấy nghĩ nhiều rồi.

 

Thái t.ử chỉ hồ đồ trong chuyện của A tỷ mà thôi.

 

Còn trên triều chính, hắn vẫn luôn thưởng phạt phân minh.

 

Lâm gia ca ca sau này sẽ rất được hắn trọng dụng, cuối cùng còn làm quan trong Nội các.

 

Mãi tới chiều muộn, chúng ta mới quay về phủ.

 

Lúc chia tay, Lâm Chi cười đầy trêu chọc.