Thẩm Tri Vi

Chương 10



16

 

Tuy đã có hôn ước trong người, nhưng một nữ t.ử cứ mãi chủ động đến phủ vị hôn phu, rốt cuộc vẫn khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy là đang tự hạ mình bám lấy.

 

Huống chi lại còn là ta chủ động lui hôn trước.

 

Bởi vậy trong kinh thành bắt đầu lan truyền lời đồn rằng ta ham trèo cao bám phượng, chê Hầu phủ sa sút nên mới bày ra từng ấy trò.

 

Lời ấy rồi cũng truyền đến tai Lục Lăng Xuyên.

 

Ánh mắt hắn gợn sóng, vừa tự giễu lại vừa nhẹ nhõm: “Nếu nàng thật sự là hạng người công lợi thế tục như thế, vậy trái lại ta còn nên thấy may mắn.”

 

“May vì ta sinh ra đã mang thân phận tôn quý, vừa hay có thứ để nàng toan tính.”

 

“Bằng không, e là chỉ dựa vào mỗi túi da đẹp đẽ này, ta căn bản chẳng giữ được nàng.”

 

Nói đến đây, giọng hắn đột ngột trở nên sắc lạnh: “Thế nhưng trong số chư vị ngồi đây, ai có phụ mẫu được như phụ mẫu nàng, hộ quốc hộ dân, c.h.ế.t trận nơi sa trường?”

 

“Lại có ai được như nàng, chẳng màng hiểm nguy của bản thân mà xuôi nam dập dịch?”

 

“Càng có ai giống nàng, rõ ràng năm xưa với ta từng nhiều phen bất hòa, vậy mà khi thấy ta ngã xuống nước, vẫn không chút do dự nhảy xuống cứu người?”

 

Ánh mắt sắc như lưỡi đao của hắn quét qua từng người một, như thể lưỡi d.a.o lạnh lẽo lướt ngang qua mặt đám người nhiều chuyện kia.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Cả một bàn tiệc, không một ai dám hé răng đáp lại.

 

Lục Lăng Xuyên thu hồi ánh mắt, bật cười: “Vị hôn thê của ta là nữ t.ử tốt nhất trên đời này.”

 

“Sau này, kẻ nào còn dám ở trước mặt hay sau lưng nàng mà nói năng âm dương quái khí, vậy thì bản quận vương đành phải cắt lưỡi kẻ đó đi, khỏi làm bẩn tai bản vương!”

 

Khi ấy ta không có mặt ở đó.

 

Tất cả những lời này đều là Nhược Nhược kể lại cho ta nghe.

 

Lúc kể, nàng khoa tay múa chân, gương mặt đầy vẻ si mê: “Tri Vi, thanh mai sao sánh nổi trời giáng!”

 

“Hắn chính là người trời định của muội đó!”

 

“Nói cái gì mà tính tình quái gở chứ, chỉ cần hắn bảo vệ được muội, có quái gở với cả thiên hạ thì đã sao?”

 

“Hắn là đích t.ử của Trưởng công chúa, là cháu ruột được bệ hạ yêu thương nhất, có kiêu ngạo phóng túng một chút thì làm sao nào?”

 

“Nếu ta có thân phận như thế, ta còn làm càn hơn hắn nữa kìa.”

 

“Tri Vi, chính là hắn, nhất định không sai đâu!”

 

Nàng thao thao bất tuyệt đến mức mày bay mắt múa, ta liên tiếp ra hiệu cho nàng mà nàng vẫn chẳng hề phát giác.

 

Cho đến khi nàng vừa xoay người lại, đối diện thẳng với đôi mắt như cười như không của Lục Lăng Xuyên, rồi giật mình ngã phịch trở lại ghế đá.

 

Mặt nàng đỏ bừng, lúng túng đến mức chỉ hận không thể c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Lục Lăng Xuyên cong môi cười, hỏi nàng: “Nửa tháng nữa, tam hoàng t.ử mời ta và Tri Vi đến phủ du ngoạn, Lý tiểu thư có muốn đi cùng không?”

 

Hai mắt Nhược Nhược lập tức sáng rực: “Ta… ta cũng có thể đi sao?”

 

“Cô nương là tri kỷ chí thân của Tri Vi, đương nhiên là có thể.”

 

Nhược Nhược lập tức cúi người, lắp ba lắp bắp: “Được, được ạ, tỷ phu.”

 

“Đa tạ tỷ phu!”

 

“Ta… ta về chuẩn bị trước đây.”

 

“Không quấy rầy Thẩm tỷ tỷ và tỷ phu nữa.”

 

Nàng như một làn khói, vèo cái đã chạy mất.

 

Ta hồ nghi nhìn sang Lục Lăng Xuyên: “Sao ngươi biết được?”

 

Hắn nhướng mày: “Liếc mắt một cái là nhìn ra rồi, chẳng lẽ các nàng thật sự cho rằng nàng ấy giấu tâm tư kín lắm sao?”

 

Ta tiến lại gần thêm một chút, chăm chú nhìn thẳng vào mắt hắn.

 

Hơi thở hắn khựng lại, thân thể cũng căng cứng, giọng nói như dây cung khẽ rung: “Nàng làm gì vậy?”

 

Đôi mắt hắn màu nâu sẫm, đến khi ghé gần mới thấy ẩn hiện một tầng nâu nhạt.

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi hỏi: “Vậy sao ta lại không nhìn thấu được tâm ý của ngươi?”

 

17

 

Gió thu lất phất lướt qua sân viện, bóng cây lay động, hương thơm lặng lẽ đưa theo trong đêm.

 

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, bàn tay chống trên lan can vì dùng sức mà các khớp xương trắng bệch, ngay cả giọng nói cũng khàn đi: “Là do mắt nàng không tốt thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tâm ý của ta…”

 

“Rõ rành rành như thế.”

 

Những ngày gần đây, ta cùng sư phụ đồng lòng hợp sức, cuối cùng cũng đã dẫn hết phần m.á.u tụ trong đầu Minh Châu ra ngoài.

 

Nhưng nếu muốn nàng hoàn toàn trở thành một “người lớn” hiểu chuyện.

 

Vẫn còn phải từ từ tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa.

 

Nhìn nữ nhi của mình giờ đây ánh mắt trong trẻo, cử chỉ hành vi cũng đã có chừng mực, Trưởng công chúa đã khóc mấy lần.

 

“Ta mong con bé có thể giống như một nữ t.ử bình thường ở tuổi này, tìm được người mình thật lòng yêu thương, vui vui vẻ vẻ sống hết một đời.”

 

“Nhưng đôi khi lại cảm thấy, cứ như trước kia, ngây thơ rực rỡ, vạn sự chẳng để trong lòng, kỳ thực cũng rất tốt.”

 

“Chỉ là nếu thật cứ như thế, đợi trăm năm sau khi ta không còn, sẽ còn ai có thể che chở cho nó đây.”

 

“Mẫu thân có thể bảo vệ, huynh trưởng có thể thương yêu, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng bằng tự bản thân nó có thể như tùng như bách mà đứng vững giữa cõi đời.”

 



 

Tôn quý như Trưởng công chúa, giờ phút này chẳng qua cũng chỉ là một người mẹ bình thường đang lo lắng vì con gái mà thôi.

 

Chớp mắt, nửa tháng đã trôi qua.

 

Ngày ấy vừa khéo là tiết Lập đông.

 

Trời cũng đúng cảnh mà đổ xuống trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.

 

Tiệc thưởng mai ngày đông mà tam hoàng t.ử đã định từ sớm, cũng tổ chức đúng vào hôm ấy.

 

Ta không ngờ Tạ Vân Châu cũng có mặt.

 

Tam hoàng t.ử quả thật là kiểu người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

 

Mấy ngày đầu sau khi định hôn, Tạ Vân Châu ngày nào cũng tới tìm ta.

 

Cứ quanh quẩn trước phủ tướng quân mãi không chịu rời đi.

 

Về sau thậm chí còn quỳ ngay trước cổng phủ, cầu xin được gặp ta một lần.

 

Bị cữu mẫu phát hiện, bà lập tức sai gia đinh áp giải hắn về, nhốt lại để hắn đóng cửa tự kiểm điểm.

 

Hôm nay hắn mặc bộ áo mùa đông được cắt may từ chính tấm vải năm ngoái ta cùng hắn đi chọn.

 

Ta vẫn còn nhớ khi ấy, hắn do dự mãi giữa hai màu xanh sẫm và xanh đậm.

 

Ta đã nói: “Vậy thì lấy cả đi, mỗi màu may một bộ, thay phiên mà mặc.”

 

Đến khi y phục may xong, hắn lại rầu rĩ không biết nên mặc bộ nào ra ngoài trước.

 

Cũng là ta đã nói: “Hôm nay đi dự tiệc thì mặc màu xanh sẫm trước, màu xanh đậm để lần sau mặc.”

 

Mùa đông đầu năm ngoái trôi qua đặc biệt nhanh, chẳng mấy chốc đã vào tiết rét đậm.

 

Chiếc ngoại bào màu xanh đậm kia vì thế vẫn mãi chưa từng được khoác lên người.

 

Hai bộ y phục ấy năm ngoái mặc lên còn vừa khít, nay lại trống rỗng lùng bùng trên người hắn.

 

Nhìn lại gương mặt hắn, hai gò má và hốc mắt đều hõm xuống không ít.

 

Những ngày qua, nghĩ cũng biết là hắn ăn chẳng ngon ngủ chẳng yên, đêm ngày trằn trọc.

 

Ánh mắt hắn không ngừng tìm kiếm giữa đám đông, vừa trông thấy ta liền lập tức bước nhanh tới.

 

Đôi mắt rơi trên mặt ta, trong đó chất đầy vui mừng: “Tri Vi, sắc mặt nàng trông tốt quá.”

 

Trước kia cữu mẫu răn dạy, nữ t.ử ăn cơm chỉ cần no sáu bảy phần là đủ, ăn quá no thân hình sẽ nặng nề, không còn dáng vẻ của khuê nữ thế gia.

 

Nhưng Trưởng công chúa thì khác.

 

“Phải ăn no ăn tốt, mới có sức mà châm kim.”

 

“Con là hổ nữ nhà tướng, năm đó nếu không có sức, sao có thể một mình cứu được Xuyên nhi rơi xuống nước?”

 

“Gầy gò yếu ớt như thế, chẳng khác nào Đại Sở ta nuôi không nổi nữ nhi vậy.”

 

Bởi thế gần đây ta có béo lên đôi chút.

 

Không chỉ phần eo áo chật hơn, mà ngay cả vóc dáng dường như cũng cao thêm một chút.

 

Ta đưa tay sờ gương mặt hồng hào của mình.

 

“Có lẽ là cơm canh ở phủ Trưởng công chúa quá mức dưỡng người thôi.”