Vị hôn phu của ta, Tạ Vân Châu, mắc chứng khó lòng lựa chọn.
Từ trước đến nay, hễ gặp chuyện gì hắn cũng chần chừ do dự, xưa nay đều là do ta thay hắn quyết định.
Ta từng cười hắn rằng: “Thế t.ử Hầu phủ, hà tất phải băn khoăn? Cứ lấy cả hai chẳng phải xong sao?”
Hắn tin là thật, lại cũng quen dần như thế.