Thẩm Tri Vi

Chương 6



Hai ngày nay ta đã lật xem không ít cổ tịch, lại còn cùng sư phụ tỉ mỉ bàn bạc một phen.

 

Nhưng châm kim nơi đầu óc tuyệt đối chẳng phải chuyện tầm thường.

 

Toàn bộ tỳ nữ đều bị lui xuống, chỉ giữ lại mình Qua Nguyệt hầu hạ bên cạnh.

 

Trong viện yên ắng đến lạ, tĩnh mịch đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng cánh quế cuối mùa lặng lẽ bung rơi.

 

Nắng ấm mùa thu nghiêng qua song cửa, những mảnh vàng vụn vỡ rơi xuống giữa chân mày khóe mắt Lục Lăng Xuyên, khẽ khàng lưu chuyển lay động.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Minh Châu, dịu dàng dỗ dành nàng.

 

Không ngừng lên tiếng để dời sự chú ý của nàng đi chỗ khác.

 

Còn hứa sẽ tự tay làm cho nàng một đôi đèn thỏ cao bằng người thật.

 

Trong khoảnh khắc, ta chợt ngẩn người nghĩ rằng, nếu sau này hắn cũng có thể đối đãi với thê t.ử của mình như thế, vậy thì quả thật cũng xem như một lương nhân.

 

Mười ngày sau, dịch bệnh ở Dung thành cuối cùng đã được dập tắt hoàn toàn, Trương thái y cùng đoàn người cũng hồi kinh.

 

Trận dịch lần này hung hăng dữ dội, nhưng số người c.h.ế.t sau cùng lại ít hơn bất kỳ lần ôn dịch nào trong sử sách.

 

Quả nhiên đúng như lời Tạ Vân Châu từng đoán, bệ hạ thật sự mở tiệc khoản đãi toàn bộ người trong Thái Y viện, đồng thời còn cho triệu rất nhiều triều thần đến dự cùng.

 

An Bình Hầu phủ cũng nằm trong danh sách được mời.

 

Trước lúc nhập tiệc, cữu mẫu và Tạ Vân Châu đã kéo ta lại.

 

09

 

Cữu mẫu nói: “Cữu cữu con đã nhậm chức nhàn tản nhiều năm, lần này con nhất định phải nghĩ cách nhắc đến ông ấy trước mặt bệ hạ.”

 

Còn Tạ Vân Châu thì thâm tình nói:

 

“Tri Vi, hôn sự của chúng ta chẳng mấy chốc nữa sẽ được bệ hạ, được cả thiên hạ chúc phúc và công nhận, nàng có biết ta vui đến nhường nào không?”

 

“Minh Châu cũng đã nói với ta, nàng ấy vô cùng muốn trở thành người một nhà với nàng.”

 

“Ta cưới nàng là điều lòng ta hướng tới, còn tiếp nhận nàng ấy là vì Hầu phủ và tiền đồ của chúng ta.” Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy mong mỏi, “Tri Vi, xưa nay nàng luôn là người hiểu đại thể, nàng có thể thông cảm cho ta, đúng không?”

 

Ta rút tay về, gượng ép nở ra một nụ cười: “Yến tiệc sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào chỗ trước đi.”

 

Vì đây là tiệc ban thưởng công lao, chỗ ngồi của ta ở phía trước Tạ Vân Châu khá xa.

 

Ngồi đối diện ta, chính là Lục Lăng Xuyên và Minh Châu.

 

Sau mấy lần trị liệu, tình trạng của Minh Châu đã khá hơn đôi chút.

 

Tạ Vân Châu liên tục nhìn về phía nàng, có lẽ là đang mong nàng giống như trước kia, ngồi xuống bên cạnh hắn.

 

Nhưng nàng lại muốn ngồi cùng ta, đội đầy đầu châu ngọc mà sán lại bên người ta.

 

“Thẩm tỷ tỷ, ta nhớ tỷ lắm.”

 

“Chẳng phải hôm qua mới gặp sao?”

 

“Nhưng ta vừa rời phủ tướng quân là đã bắt đầu nhớ tỷ rồi.”

 

“Cái miệng nhỏ này ngọt như bôi mật, ai dạy muội nói mấy lời ấy thế?”

 

“Muội học từ ca ca.”

 

Đứa nhỏ này, lại bắt đầu nói năng bừa bãi rồi.

 

Rượu qua ba tuần, bệ hạ bắt đầu luận công ban thưởng.

 

Trương thái y tâu lại tình hình dịch bệnh lần này, đồng thời đặc biệt khen ngợi ta mấy câu.

 

“Nếu không nhờ Thẩm cô nương cải tiến phương t.h.u.ố.c trước đó, trận dịch lần này tuyệt đối không thể được khống chế nhanh đến vậy…”

 

Trên long nhan lộ vẻ tán thưởng, bệ hạ gọi ta: “Tri Vi, thuở nhỏ con theo phụ thân vào cung, trẫm còn từng bế con nữa kia.”

 

“Quả nhiên hổ phụ không sinh khuyển nữ.”

 

Hoàng hậu nương nương cười trêu: “Bệ hạ còn nhớ không, năm đó người từng nói Tri Vi thông tuệ đáng yêu, chỉ mong bản thân cũng có được một nữ nhi hoạt bát lanh lợi như thế.”

 

Ta mỉm cười đáp lời: “Một nữ nhi như vậy, bệ hạ sớm đã có rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thiên hạ bách tính đều là con dân của bệ hạ.”

 

“Tri Vi tự nhiên cũng có thể tính là nữ nhi của bệ hạ.”

 

Bệ hạ long tâm vô cùng vui vẻ: “Nói hay lắm!”

 

“Lần này con lập đại công, muốn ban thưởng điều gì cứ việc nói, trẫm đều sẽ đáp ứng.”

 

Trong khoảnh khắc, mọi ánh mắt trong điện đều đổ dồn về phía ta.

 

Động tác nâng chén uống rượu của Lục Lăng Xuyên cũng khựng lại.

 

Ánh mắt của cữu mẫu và Tạ Vân Châu nhìn ta lại càng nóng bỏng, đầy ắp khát vọng cùng mong chờ.

 

Ta quỳ sâu xuống, trán chạm nền đất.

 

“Thần nữ muốn giải trừ hôn ước với thế t.ử An Bình hầu, Tạ Vân Châu.”

 

“Khẩn cầu bệ hạ chuẩn y!”

 

10

 

Một hòn đá ném xuống, dậy lên ngàn tầng sóng.

 

Tiếng bàn tán xì xào lập tức nổi lên khắp nơi.

 

Khóe môi Lục Lăng Xuyên ngậm một ý cười nhàn nhạt, ngửa đầu uống cạn chén rượu còn lại trong tay.

 

Bệ hạ trầm mặc không nói.

 

Tạ Vân Châu kích động đứng bật dậy, mặc cho cữu mẫu ngăn cản, cứ thế quỳ gối lết lên phía trước, quỳ xuống bên cạnh ta.

 

Hắn nhìn ta bằng đôi mắt đầy vẻ không dám tin.

 

“Tri Vi, chẳng phải chúng ta đã nói xong cả rồi sao?”

 

“Vì sao nàng đột nhiên đổi ý?”

 

Hắn dập đầu liền ba cái thật mạnh: “Bệ hạ, vi thần và Thẩm cô nương có hôn ước từ thuở nhỏ, thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, lời nàng nói hôm nay chẳng qua chỉ là một cơn tức giận nhất thời.”

 

“Xin bệ hạ chớ nên xem là thật.”

 

Ta lạnh lùng nơi chân mày khóe mắt, hạ thấp giọng, gằn từng chữ một: “Tạ công t.ử, ngươi muốn ta đem hết thảy toan tính của ngươi nói toạc ra ngay tại đây sao?”

 

Trong khoảnh khắc ấy, môi Tạ Vân Châu run lên không ngừng, huyết sắc trên mặt rút sạch không còn một chút.

 

Mưu tính của An Bình Hầu phủ, dĩ nhiên không thể công khai cho thiên hạ biết.

 

Bọn họ không muốn mang tiếng vong ân phụ nghĩa, trèo cao bám rồng bám phượng, cho nên mới muốn để ta tự mình tới trước mặt bệ hạ xin một đạo tứ hôn.

 

Đến lúc ấy, nếu Minh Châu quận chúa vẫn còn muốn vào phủ, vậy thì chỉ có thể để Trưởng công chúa và bệ hạ một lần nữa đứng ra thu xếp.

 

Từ đầu đến cuối, bọn họ đều ẩn mình phía sau, chẳng cần phải đối diện với thế lưỡng nan.

 

Lại còn vừa có được thanh danh, vừa có được lợi ích.

 

Chỉ tiếc rằng, bề ngoài ta tuy đã bị uốn nắn thành một “thiên kim khuê các”, nhưng bên trong vẫn là khí cốt sắt son mà phụ thân mẫu thân đã để lại cho ta.

 

Ta lại lần nữa dập đầu trước bệ hạ: “Hôn ước giữa thần nữ và Tạ thế t.ử là do phụ mẫu hai bên định ra.”

 

“Nhưng từ trước đến nay, thần nữ chỉ coi Tạ công t.ử như huynh trưởng.”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Hắn không phải người trong lòng thần nữ. Nếu miễn cưỡng thành hôn, ngày sau cũng chỉ vô cớ thêm một đôi oán ngẫu.”

 

“Phụ mẫu thần nữ đều đã không còn, nay nếu đã là con dân của bệ hạ, thần nữ cả gan khẩn cầu bệ hạ làm chủ, giải trừ hôn ước này cho thần nữ.”

 

Cữu cữu cữu mẫu đều nóng nảy hẳn lên, cũng chẳng còn đoái hoài gì đến nhiều thứ nữa.

 

Cữu cữu nói: “Tri Vi, Hầu phủ đã nuôi nấng con nhiều năm, ta vẫn luôn xem con như nữ nhi ruột thịt.”

 

“Nếu gả vào Hầu phủ, cữu cữu còn có thể che chở cho con cả đời.”

 

Tâm tư của cữu mẫu lại sâu hơn nhiều.

 

Bà nói: “Tri Vi, con và Vân Châu đã có hôn ước nhiều năm, xưa nay vẫn luôn cùng ra cùng vào.”

 

“Chuyện này người người ở kinh thành đều biết, nếu con hủy hôn, sau này còn gả vào nhà ai được nữa?”

 

Ý trong lời ấy chẳng khác nào nói thanh danh của ta đã bị tổn hại, kinh đô này sẽ không còn ai dám cưới ta nữa.