Thẩm Viên

Chương 1: Chương 1. Giấc Mộng Xưa



Trong ký ức của Trình Mậu Chi, cánh cổng Thấm Viên thuộc phủ Trình Quốc Công vẫn luôn rộng mở đón hắn. Dù hắn trở về khi nào, nơi khe cửa hay bên song cửa cũng có một bóng dáng thướt tha đứng đó, mỉm cười dịu dàng chờ đợi.

Mùa xuân năm thứ ba mươi niên hiệu Sùng Thụy.

Đêm mưa lất phất, trời vừa hửng ấm lại vương chút se lạnh. Ánh nến trong phòng lay động, hắt xuống một vầng sáng vừa vặn phủ lên đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Dương Thù.

Năm ấy, Dương Thù còn chưa tròn hai mươi.

“Thuần Nhi, mau gọi nhũ mẫu tới đây. Ta xem ra, Hi tỷ nhi lại đói rồi.” Dương Thù ôm Trình Hi đang oe oe khóc, mặt đầy lo lắng.

Thuần Nhi vội dạ hai tiếng, lập tức chạy đi. Chẳng bao lâu sau, nhũ mẫu đã vén rèm bước vào.

Đợi Trình Hi b.ú no, cười khúc khích trong lòng người lớn, thì mưa bên ngoài cũng đã tạnh.

Từ ngày làm mẹ, Dương Thù chỉ thấy thời gian trôi vùn vụt. Mới chớp mắt mà một ngày đã qua.

Thuần Nhi hầu hạ nàng rửa mặt chải tóc xong, theo lệ bưng bát t.h.u.ố.c đã hâm nóng đặt bên cạnh giường tới.

Nàng khẽ khuấy hai cái, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, hôm nay Cốc đại phu đã đổi lại phương t.h.u.ố.c, nói là… phải tăng liều lượng.”

Dương Thù nghe xong, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Nàng uống thứ t.h.u.ố.c này đã tròn hai năm. Nếu thân thể có chuyển biến tốt, lẽ ra nên giảm bớt mới phải. Còn tăng thêm…

Trong lòng nàng chua xót, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình thản, chỉ khẽ “ừ” một tiếng rồi cầm bát t.h.u.ố.c uống cạn.

Ngón tay cái của nàng âm thầm siết c.h.ặ.t miệng chén, một lúc sau lại buông lỏng.

Thực ra thân thể mình ra sao, nàng nào không biết. Hai năm trước, khi sinh Trình Hi, Cốc đại phu từng thẳng thắn nói rằng với tình trạng của nàng, nếu không tĩnh dưỡng cẩn thận, e rằng sau này khó mà có thêm con.

Khó mà có thêm con.

Một câu ấy, chẳng khác nào chiếc gông vô hình siết c.h.ặ.t lấy nàng.

Trong nhà cao cửa rộng thế này, xuất thân chỉ là một phần. Rốt cuộc, con cái mới là chỗ dựa để nữ nhân đứng vững.

————————————

Đợi nhũ mẫu bế Trình Hi về phòng phía Đông, Tô Doanh đứng bên cạnh khẽ nói: “Phu nhân, đã đến giờ Hợi rồi, nô tì thổi đèn nhé?”

Dương Thù nghe vậy, thoáng sững người. Nàng chậm rãi đưa mắt ra ngoài cửa sổ, hồi lâu mới lẩm bẩm: “Chàng… lại ở Thu Vũ Các sao?”

Tô Doanh và Thuần Nhi đều cúi đầu, không ai dám tiếp lời.

Từ khi Tây Uyển có thêm vị Chân di nương ở Thu Vũ Các, bầu trời nơi này rốt cuộc đã đổi khác.

Thật ra, từ lúc gả vào phủ Trình Quốc Công, Dương Thù chưa từng nghĩ hắn sẽ nạp thiếp. Cho đến hôm nay, nàng vẫn tự dối mình rằng vị cô nương họ Chân kia chỉ là đến phủ “làm khách”.

Nàng không sao quên được đêm đầu tiên hắn ngủ lại trong phòng người đàn bà khác, mình đã trải qua thế nào.

Đêm ấy, nàng nắm c.h.ặ.t góc chăn, trừng mắt nhìn xà nhà đến mỏi mệt.

Nàng cứ nghĩ, ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn sẽ đẩy cửa xông vào, như mọi khi ôm nàng mà nói rằng hắn nhớ nàng, rằng hắn sẽ không đi đâu cả.

Nhưng nhìn xem, cửa phòng nàng đóng kín đến thế.

Đêm ấy lặng lẽ trôi qua, tựa lưỡi d.a.o sắc bén cắt ngọc như bùn, rạch nát trái tim kiêu hãnh của độc nữ Dương gia.

Chỉ cần nàng khép mắt, giọng nói trầm khàn của hắn lại vang bên tai.

“Thù nhi, nàng nhớ ta rồi sao?”

————————————

Tô Doanh và Thuần Nhi đều là nha hoàn theo của hồi môn của Dương Thù, từ nhỏ đã hầu hạ nàng. Thấy chủ t.ử như vậy, Thuần Nhi không kìm được mà rơi nước mắt. Nàng không ngờ Chân di nương vào phủ mới năm ngày, cô gia đã ba đêm liền không về.

Chân di nương tên Chân Tố, vốn là một họ hàng xa chẳng mấy thân thích bên phía Đại phu nhân.

Nói đến đây, lại phải nhắc chuyện hai năm trước.

Việc Dương Thù tổn thương thân thể, hắn vốn định giấu mẫu thân. Nào ngờ Dương Thù còn chưa hết tháng ở cữ, Cốc đại phu đã bị Đại phu nhân gọi đi.

Dương Thù nằm trên giường, sắc mặt xanh tái như bầu trời u ám trước cơn giông. Bàn tay giấu dưới chăn dần siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, nàng tuyệt vọng nuốt khan một cái.

Hắn vội đỡ nàng dậy, trong mắt đầy lo lắng: “Khát sao?”

Dương Thù ngồi thẳng người, tim như chìm xuống từng chút một.

Trong đôi mắt ươn ướt của nàng, rõ ràng phản chiếu gương mặt thanh tú của hắn.

“Đừng khóc.” Hắn nhìn nàng, giọng khẽ khàng.

Hắn không dỗ thì thôi, vừa dỗ một câu, Dương Thù liền không kìm được nữa. Nàng úp mặt vào vai hắn, bật khóc nức nở.

Ngoài cửa sổ, mưa hôm ấy đổ xuống nặng hạt. Hắn sợ gió lạnh lùa vào, liền kéo chăn quấn kín quanh nàng. Hồi lâu sau, hắn ghé sát bên tai nàng, khẽ nói:

“Thù nhi, không gì quan trọng bằng thân thể của nàng.”

Không gì quan trọng bằng nàng.

Đến tận hôm nay, mỗi lần nhớ lại chuyện xưa, Dương Thù vẫn còn thấy rõ ánh sáng từng bừng lên trong đáy mắt hắn. Khi ấy, trong mắt hắn chỉ có một mình nàng.

Hắn đã từng yêu nàng.

Điều ấy, nàng biết.

Nói ra thì, Đại phu nhân quả là người trầm ổn hiếm có. Chuyện như vậy nếu rơi vào nhà khác, e rằng có bà mẫu đã sớm nảy ý định hưu thê, cưới người mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng sau khi biết chuyện, Đại phu nhân không những không bày ra uy thế mẹ chồng, nhét người vào phòng hắn, trái lại còn đối đãi với Dương Thù tốt hơn trước.

Tóm lại, những điều Dương Thù lo lắng, không việc nào xảy ra.

Cũng vì thế, trong hai năm ấy, lòng áy náy của Dương Thù đối với Đại phu nhân dần nhiều hơn lòng biết ơn.

Mãi đến mấy ngày trước, vào dịp mừng thọ Đại phu nhân, nhà họ Chân đưa tới một vị biểu muội tài hoa xuất chúng, Dương Thù mới bừng tỉnh. Hóa ra hai năm qua, chính là kỳ hạn Đại phu nhân dành cho nàng.

Nói thẳng ra, nếu trong hai năm ấy thân thể nàng chuyển biến tốt, Đại phu nhân ắt sẽ không can thiệp vào chuyện nhị phòng nữa. Nhưng nếu không, nhị phòng dù sao cũng phải có một đứa con trai.

Đại phu nhân muốn đưa người cho hắn, tất nhiên không thể làm quá lộ liễu. Bà tuy mong nhị phòng có người nối dõi, lại không muốn vì thế mà làm tổn thương Dương Thù, cũng không muốn làm phật ý Dương gia. Cho nên bà phải đợi. Phải đợi đến khi Dương Thù tự sinh lòng hổ thẹn, để mọi việc đều hợp tình hợp lý.

Đại phu nhân làm việc vốn nhìn xa trông rộng. Bởi vậy khi nhà họ Chân đưa người tới, bà cố ý tránh vị Chân đại cô nương dung mạo quá mức nổi bật, mà chọn Chân Tố có vẻ ngoài dịu dàng đoan trang.

Bà nghĩ, chỉ cần Chân Tố sinh được con, bà sẽ làm chủ, ghi đứa trẻ ấy dưới danh nghĩa Dương Thù, nuôi từ nhỏ ở Thấm Viên, tuyệt không để đảo lộn tôn ti.

Chỉ tiếc vị Chân di nương này, ỷ mình mang họ Chân, lại gọi hắn một tiếng biểu ca, nên chẳng biết tiến thoái.

Trời còn chưa sáng hẳn, Dương Thù bỗng giật mình ngồi bật dậy. Không rõ nàng mơ thấy điều gì, chỉ biết trán đã lấm tấm mồ hôi.

Theo thói quen, nàng khẽ gọi một tiếng: “Nhị gia…”

Đáng tiếc, bốn phía tĩnh lặng, không ai đáp lại.

Nàng cúi đầu nhìn chăn gối bên cạnh trống không, cả người khựng lại.

Nàng đang chờ điều gì?

Đêm nay hắn có mỹ nhân kề bên, hẳn ngủ rất yên giấc, sao có thể xuất hiện nơi này. Không hiểu vì sao, nàng bỗng muốn biết, liệu hắn có để người ấy tựa vào vòng tay mình mà ngủ hay không.

Qua hồi lâu, Dương Thù mới khẽ cười chua chát.

Trời sáng rồi.

Thuần Nhi cầm bông phấn nhẹ nhàng dặm dưới mắt Dương Thù. Thấy quầng thâm quá đậm, nàng không nhịn được mà lẩm bẩm: “Phu nhân không nên trang điểm, cứ để cô gia nhìn cho rõ mới phải.”

Nghe vậy, hàng mày thanh tú của Dương Thù lập tức nhíu lại. Nàng khẽ quở trách: “Thuần Nhi, lời ấy sau này không được nói nữa.”

Ngày thường, Thuần Nhi nào dám cãi lời. Nhưng tình cảnh lúc này đã khác. Chỉ mới mấy ngày, trong Tây viện đâu đâu cũng thấy bóng Chân di nương. Lúc thì sang phòng lão thái thái tỏ lòng hiếu thuận, lúc lại kêu đau lưng mời đại phu. Hết trò này đến trò khác, dù kẻ ngốc cũng biết nàng ta diễn cho ai xem.

Thuần Nhi c.ắ.n răng nói thẳng: “Nô tỳ biết phu nhân tính tình hiền hòa, không thèm chấp nhặt với nàng ta. Nhưng lòng người khó lường, chưa chắc nàng ta đã biết trân trọng sự rộng lượng ấy.”

Thấy Dương Thù không đáp, nàng tưởng chủ t.ử đã nghe lọt tai, bèn nói tiếp: “Nô tỳ nghe nói hôm qua Chân di nương giả bệnh, mộng mị không cho cô gia rời đi nên cô gia mới ở lại… Cứ thế này mãi, phu nhân không sợ sau này cô gia thiên vị sao?” Thuần Nhi biết rõ Chân di nương chẳng hề bệnh thật, bằng không đêm khuya đã không lén đổ t.h.u.ố.c đi.

Lời ấy vừa dứt, Dương Thù mới hiểu thế nào là đau thắt tim gan. Trong khoảnh khắc, nàng như nghe thấy tiếng gió rít ch.ói tai bên tai mình.

Dương Thù vốn thẳng thắn. Trong mắt nàng, trời lạnh thì thêm áo, sinh bệnh thì tìm đại phu. Nữ nhân sinh bệnh lại tìm nam nhân chữa, đó không phải bệnh, mà là làm nũng quá mức.

Cho nên chuyện tối qua, trong mắt nàng chỉ là kẻ thích diễn, người thích xem.

Bệnh gì chứ, căn bản không phải lý do.

Bàn tay nàng bất giác siết c.h.ặ.t. Một lát sau, nàng chậm rãi nói từng chữ: “Sau này, các ngươi đừng nhắc với ta thêm một lời nào nữa.”

Hôm nay Thuần Nhi quả thật gan lớn bằng trời. Thấy nàng còn định mở miệng, Tô Doanh vội kéo tay áo nàng lại, ra hiệu im lặng.

Thuần Nhi thấy Tô Doanh trừng mắt nhìn mình, đành nuốt hết những lời chưa nói xuống.

“Thôi, đừng để Đại phu nhân chờ lâu, chúng ta đi thôi.” Dương Thù cúi đầu nhìn túi hương bên hông, lại nói: “À, Tô Doanh, lấy giúp ta một túi màu trang nhã hơn. Chùa chiền thanh tịnh, màu đỏ thế này không hợp lắm.”

Tô Doanh khẽ đáp vâng.

Thật ra Dương Thù mặc kệ Chân di nương nhảy nhót, không phải vì sợ, mà bởi nàng không muốn hạ mình tranh sủng với một thiếp thất. Huống hồ theo nàng nghĩ, lần này Đại phu nhân gọi cả đại tẩu và nàng cùng đi Long Hoa tự dâng hương, e cũng là có ý nhắc nhở Chân di nương biết rõ vị trí của mình. Đại phu nhân đã có ý chỉ điểm, nàng thuận theo là được.

Thuần Nhi đỡ Dương Thù đứng dậy. Nàng còn chưa kịp đứng vững, bỗng thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm.

Khi nàng lờ mờ tỉnh lại, đã nghe tiếng Cốc đại phu: “Nhị gia chớ vội. Phu nhân không có gì đáng ngại. Lần này e là do thân thể phu nhân lâu ngày khí huyết suy nhược, tâm can không được bồi dưỡng nên mới vậy.”

“Bao lâu nàng mới có thể hồi phục?” Hắn hỏi.

Cốc đại phu đáp: “Chỉ cần điều dưỡng cẩn thận, chắc cũng không mất nhiều thời gian.”



Đợi Cốc đại phu lui ra, Dương Thù chậm rãi mở mắt. Hắn vừa định lên tiếng, nàng đã rút tay mình ra khỏi tay hắn trước.

Hắn khựng lại.

Giường chỉ có bấy nhiêu, khoảng cách gần như vậy, tránh sao khỏi bốn mắt nhìn nhau.

Bộ trực chuế màu ngà khoác trên người hắn, tựa như phủ một tầng sáng nhạt. Dương Thù cảm thấy ch.ói mắt, liền quay đầu sang chỗ khác.

Hắn vẫn vậy, không gầy đi, cũng chẳng tiều tụy, vẫn là người đàn ông phong thái hiên ngang ấy.

Mấy ngày không gặp, hắn cũng nhớ nàng. Vừa rời khỏi chỗ kia sang Thấm Viên, đã thấy nàng ngã ngay trước mặt mình.

Khi nãy vì lo lắng nên chưa kịp nghĩ nhiều. Giờ nhìn kỹ, hắn mới thấy nàng tiều tụy hẳn đi. Gặp hắn cũng không còn thân mật như trước, giống như đóa hoa dành dành đã mười mấy ngày không được tưới nước.

Trong lòng hắn có chút áy náy, liền đưa tay dùng đầu ngón trỏ khẽ chạm lên má nàng, giọng thấp xuống: “Sao thế?”

Động tác ấy là thói quen giữa hai người khi ở riêng với nhau. Dương Thù còn chưa nhìn hắn, lòng đã mềm đi quá nửa.

Nhưng lòng vừa mềm, cổ họng nàng lại dâng lên vị đắng.

Rõ ràng người vẫn ở trước mặt, vậy mà nàng lại thấy hắn không còn là hắn nữa.

Dương Thù xoay người, mượn động tác ấy lặng lẽ lau đi nước mắt nơi khóe mi, rồi hắng giọng nói: “Hôm nay Nhị gia sao lại rảnh rỗi đến đây?”