“Hôm nay Nhị gia sao lại rảnh rỗi đến đây?”
Phải nói rằng, ý châm chọc trong câu nói của Dương Thù rõ ràng đến mức không cần che giấu.
Sắc mặt hắn thoáng cứng lại. Vốn định mở lời biện bạch đôi câu, nhưng khi đối diện với ánh mắt nàng, mọi lời lẽ đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Nói cho cùng, gặp chuyện thế này, nếu là đám công t.ử ăn chơi nơi kinh thành, hẳn đã dùng đủ mọi cách, dỗ dành cũng được, lừa gạt cũng xong, miễn sao khiến chính thất trong nhà nguôi giận mới thôi.
Còn hắn thì khác. Hắn vốn không phải người giỏi lấy lòng nữ nhân.
Mấy ngày nay bị Chân di nương quấn quýt đến phát mệt, hắn đã mấy lần muốn trở lại Thấm Viên. Thế nhưng rốt cuộc, hắn vẫn không nói một lời.
Nếu có ai hỏi hắn nghĩ gì, e rằng hắn chỉ đáp: “Thù nhi đã ngủ rồi, ta không tiện làm phiền nàng.”
Hai người nhìn nhau thật lâu, không ai lên tiếng.
Đến khi vành mắt Dương Thù dần đỏ lên, hắn mới chịu thua.
Hắn nghiêng người về phía trước, tựa vào vai nàng, giọng mềm đi như đang làm nũng: “Thù nhi, nàng đừng nhìn ta như thế.”
Trong mắt Dương Thù, hắn vốn là người tốt trăm điều, hay vạn lẽ. Chỉ cần hắn xuất hiện, dù chưa kịp dỗ dành, nàng đã tự tìm cho hắn đủ mọi lý do.
Thí dụ như, là do nàng không sinh được đích t.ử, không phải hắn phụ nàng. Lại thí dụ như, Chân Tố dẫu sao cũng là người bên ngoại của mẫu thân, thể diện ấy hắn không thể không giữ.
Cứ nghĩ như vậy, ánh mắt kháng cự trong nàng dần nhạt đi.
Chốc lát sau, hắn vòng tay ôm lấy nàng, ghé bên tai nói nhỏ: “Thù nhi, là ta không chăm sóc nàng chu toàn, để nàng phải chịu thiệt.”
Hai chữ chịu thiệt, đối với nữ nhân mà nói, là điều khó gánh nhất. Một câu thấu hiểu như vậy của hắn tựa bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng đặt lên tim nàng.
Sự ấm áp ấy khiến giọt lệ nàng cố kìm bỗng rơi lã chã.
Nàng bỗng như kẻ ngốc, lao vào lòng hắn, nghẹn ngào bên tai: “Ta không chịu thiệt.” Trong lòng Dương Thù, chỉ cần hắn hiểu nàng, nàng đã không thấy tủi thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy vậy, tim hắn bất giác thắt lại.
Hắn chợt cảm thấy Thấm Viên thật tốt biết bao. Nơi đây có người vợ hiểu lòng người, có Hi tỷ nhi đáng yêu. Đột nhiên hắn thấy, ngay cả hương hoa trong viện này cũng thơm hơn nơi khác.
Không ngoài dự liệu, đêm ấy hắn ở lại Thấm Viên.
Vì Dương Thù chưa khỏe, hắn cũng không dám có hành động gì quá mức, chỉ yên lặng ôm nàng ngủ suốt một đêm. Đêm đến, nàng trở mình mấy lần, gối lên cánh tay hắn đến tê dại, hắn cũng không nhúc nhích.
Hắn sợ làm nàng tỉnh giấc.
——————————
Hôm sau.
Dùng xong điểm tâm, nhũ mẫu bế Trình Hi trao vào tay hắn. Nói ra thì, hắn thực lòng yêu thương trưởng nữ này. Đôi mắt cong cong của Trình Hi rất giống Dương Thù. Ngày thường, chỉ cần hắn bế nàng lên cao, đôi mắt ấy liền sáng long lanh như ánh trăng đầu tháng.
Thế nhưng hôm nay không hiểu sao, hắn mới trêu nàng hai câu, nàng đã òa lên khóc.
Hắn không nghĩ nhiều, buột miệng hỏi: “Hi tỷ nhi đói rồi sao?”
Nhũ mẫu bất đắc dĩ nói: “Vừa rồi thấy bát sữa còn bốc hơi nóng, tiểu thư nhất quyết không chịu ăn. Nô tỳ vừa đưa thìa lên, tiểu thư đã khóc đòi phu nhân bế.”
Nghe vậy, hắn bật cười: “Con bé này lanh lợi thật, chắc là chê nóng. Mang lại đây đi.”
Nhũ mẫu vội đáp lời, chẳng bao lâu đã bưng bát sữa tới.
Hắn để Trình Hi ngồi trên đùi mình, chậm rãi đưa thìa lên, còn đưa môi thử độ ấm, rồi mới đưa tới bên miệng con bé.
Phải nói rằng, ở trong lòng phụ thân, Trình Hi ngoan ngoãn hẳn. Thìa vừa đưa tới, nàng đã mở miệng rất tự nhiên.
Hắn thành thạo đút cho nàng hai thìa, lại dừng tay vỗ nhẹ lưng nàng, sợ nàng bị sặc.
Cử chỉ chu đáo ấy khiến nhũ mẫu đứng bên không khỏi nhỏ giọng thán phục: “Không ngờ Nhị gia lại khéo dỗ trẻ như vậy.” Nhũ mẫu vào phủ Trình đã hai năm, đây là lần đầu tiên thấy hắn tự tay đút Trình Hi ăn.
Giọng nhũ mẫu không lớn không nhỏ, vừa đủ để Dương Thù và hắn nghe rõ. Vốn chỉ là lời nịnh nọt, nào ngờ vừa dứt câu, cả người hắn bỗng khựng lại tại chỗ.