Dương Thù vừa trở về Thấm Viên đã thấy Chân thị quỳ trước cửa, bất động.
Nàng bước nhanh tới, đưa tay đỡ Chân thị dậy, trong giọng có chút giận: “Ngươi làm vậy là ý gì?”
Thấy nàng đến, Chân thị lại định quỳ xuống. May mà Tô Doanh và Thuần Nhi kịp thời giữ lại.
Dương Thù không kìm được mà mím c.h.ặ.t môi. “Chân di nương có chuyện thì cứ nói thẳng. Nay ngươi đã mang thai, hành động càng phải cẩn trọng. Nếu để người ngoài trông thấy bộ dạng ban nãy, e rằng lại nghĩ ta đã làm gì ngươi.” Nàng có thể thương cảm, nhưng tuyệt không để một di nương trước mặt mình bày mưu tính kế, nhân cơ hội đổ tội.
Thấy nàng nói thẳng như vậy, Chân thị cũng không vòng vo nữa. Vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào: “Phu nhân cứu đứa trẻ trong bụng thiếp với. Thiếp biết làm vậy là trái quy củ, nhưng thiếp thật sự không muốn uống t.h.u.ố.c phá thai. Thiếp xin hứa, đợi đứa trẻ chào đời sẽ giao cho phu nhân nuôi dưỡng, tuyệt không dám sinh lòng khác. Chỉ mong phu nhân nể tình đó cũng là cốt nhục của Nhị gia mà nói giúp thiếp một câu.”
Chân di nương vốn có vẻ ngoài dịu dàng. Dù khóc đến vậy, vẫn khiến người ta thấy xót xa.
Dương Thù nhìn nàng hồi lâu, trong lòng khó nói rõ là cảm giác gì.
Mấy phần thật, mấy phần giả, nàng cũng chẳng buồn phân biệt.
Vốn định chờ nàng ta nín khóc rồi mới nói, nào ngờ Chân thị càng khóc càng dữ. Bất đắc dĩ, Dương Thù đành cắt lời: “Ngươi có t.h.a.i là chuyện tốt. Cứ yên tâm, sẽ không ai ép ngươi uống t.h.u.ố.c phá thai. Ngươi chỉ cần trở về dưỡng thân cho tốt.”
Chân thị mở to mắt: “Ý phu nhân là… cho phép thiếp sinh đứa trẻ này sao?”
Dương Thù khẽ nhíu mày, một lát mới đáp: “Phải.”
Nghe được lời ấy, Chân thị bỗng giật tay khỏi Thuần Nhi, quỳ sụp xuống lần nữa.
Dương Thù không muốn dây dưa thêm, cũng không muốn nghe những lời cảm tạ ấy, càng không muốn nhìn thấy gương mặt kia. Chân thị còn chưa nói hết, nàng đã xoay người rời đi.
Con đường đá xanh trong viện phủ đầy tuyết mới rơi, từng lớp từng lớp. Dương Thù bước qua hành lang, không hề dừng lại.
Chỉ còn lại những dấu chân vội vã phía sau.
——————————
Đêm xuống hơi lạnh. Gió lùa qua khe cửa, làm vành mắt Dương Thù ửng đỏ.
Sắc mặt hắn mệt mỏi lạ thường. Lông mày nhíu c.h.ặ.t, khóe môi vốn hay cong nhẹ nay cũng kéo thành một đường thẳng.
“Thù nhi.” Hắn nhìn người vợ ngồi trên giường nhỏ, theo thói quen gọi nàng một tiếng. Nhưng gọi xong lại không biết phải nói gì tiếp.
Hắn sợ nàng giận, sợ nàng không dung nổi đứa trẻ kia, lại càng sợ nếu chuyện này còn không qua được, thì những chuyện sau sẽ càng khó chịu đựng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta nghe nói Chân di nương có thai?” Dương Thù khẽ hỏi.
Yết hầu hắn khẽ động, một lúc sau mới thấp giọng đáp: “Ừ.”
Chỉ một tiếng ấy thôi, nhưng lọt vào tai nàng lại nặng nề vô cùng.
“Ta có lời muốn nói với chàng.” Dương Thù nhìn thẳng vào hắn, ngừng lại một chút rồi tiếp: “Ta biết chàng không muốn giữ đứa trẻ trong bụng Chân thị. Nhưng mặc kệ nguyên do là gì, đứa trẻ vô tội. Chàng không cần bận tâm đến ta, cứ để nàng ta sinh đi.”
Lời ấy vừa dứt, hắn đứng sững.
Vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang thất vọng, rồi trong thất vọng lại lẫn cả áy náy.
Một lát sau, hắn khàn giọng hỏi: “Hôm nay nàng đã gặp mẫu thân?”
Dương Thù gật đầu. “Nếu mẫu thân không nói, chàng còn định giấu ta bao lâu? Dù sao đó cũng là cốt nhục của chàng. Ta sẽ đối đãi với nó như con ruột. Chàng hứa với ta, đừng bắt Chân di nương uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i nữa, được không?”
Trời biết nàng phải tự dằn vặt mình bao lâu mới nói được những lời ấy.
Nàng cứ nghĩ, làm đến mức này, dù hắn không cảm động rơi lệ, chí ít cũng sẽ ghi nhớ tấm lòng của nàng. Không ngờ hắn lại xoay người bỏ đi, cánh cửa Thấm Viên bị đóng sầm lại.
Hắn bước đi vội vã, đến trước phòng Đại phu nhân gần như xô cửa bước vào.
Hai mắt đỏ ngầu, hắn nhìn bóng lưng đang lần tràng hạt của bà, giọng gay gắt: “Mẫu thân.”
Đại phu nhân dừng tay, đặt chuỗi hạt sang một bên, bình thản nói: “Đến cũng không gõ cửa. May mà hôm nay phụ thân con không ở đây, bằng không lại bị trách phạt.”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y. “Mẫu thân nói cho con nghe, khi nào con từng nói không cần đứa trẻ ấy? Thuốc phá t.h.a.i ở đâu ra? Nếu không muốn có con, hà tất đưa Chân thị vào phủ?”
Trong lòng hắn, Chân thị vốn không thể so với Dương Thù.
Đại phu nhân ngẩng mắt nhìn hắn, giọng thản nhiên: “Vậy là con tới để hỏi tội ta sao?”
Hắn tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, hạ giọng quát: “Mẫu thân vì sao phải làm vậy?”
“Vinh Sênh, đích t.ử của con, ta tuyệt không để nó lớn lên trong phòng một thiếp thất. Đã muốn đưa về chính phòng nuôi dưỡng, thì phải tính đường cho nó từ sớm. Con ép Dương Thù nhận đứa trẻ ấy, với việc tự nàng cam tâm nhận lấy, có thể giống nhau sao?” Đại phu nhân nhìn hắn, chậm rãi hỏi lại.
Nghe vậy, khóe môi hắn hiện lên một nụ cười lạnh. “Từ thuở nhỏ, mẫu thân dạy con làm người phải quang minh lỗi lạc, dám làm dám chịu. Vậy mà đến hôm nay, mẫu thân lại bảo con tính kế chính thê của mình. Như thế, con còn mặt mũi nào đối diện với nàng?”
Đại phu nhân nhìn thẳng vào mắt hắn, im lặng hồi lâu. Rồi bà đột nhiên đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, giọng nói dịu đi nhưng từng chữ rõ ràng: “Vậy con đã làm được chưa? Con thật sự quang minh lỗi lạc sao? Con thật sự dám làm dám chịu sao?”