1
Vừa dứt lời, nước mắt mà Đoàn Tiểu Tiểu khó khăn lắm mới kìm được lại lần nữa vỡ òa.
Cô ta ôm mặt khóc đến run người.
Mấy người bên cạnh cuống cuồng đưa giấy, người thì dỗ dành an ủi.
Tôi thu hồi ánh mắt, rút một đề toán mới ra tiếp tục làm.
Chu Dạng cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Cậu ta sải bước đến trước mặt tôi, giật phắt bài thi trong tay tôi đi:
“Tần Chỉ, đủ rồi đấy. Người ta khóc thành thế này rồi, cậu không an ủi thì thôi, còn cố tình kích thích cô ấy nữa.”
“Học giỏi thì có ích gì? Không biết đối nhân xử thế thì chỉ khiến mọi người càng ngày càng ghét cậu thôi.”
Tôi cau mày giật lại bài thi, lạnh giọng đáp trả:
“Không bằng người khác thì cố mà học. Khóc lóc có tác dụng gì? Muốn tôi thương hại rồi cố tình nhường điểm cho cô ta à?”
“Mấy người thích hay ghét tôi là chuyện của mấy người. Cuộc đời tôi không phải để làm hài lòng người khác.”
Lời nói không nể nang của tôi khiến sắc mặt Chu Dạng khó coi vô cùng.
Đoàn Tiểu Tiểu càng ôm mặt chạy thẳng ra ngoài.
Có vài bạn học vội đuổi theo cô ta.
Chu Dạng tức đến nghẹn họng, trước khi rời đi còn ném lại một câu:
“Cậu cứ ôm cái hạng nhất của mình mà sống cả đời đi.”
Sau đó cũng xoay người đuổi theo Đoàn Tiểu Tiểu.
Tôi thậm chí còn không ngẩng đầu lên.
“Cảm ơn lời chúc.”
Bước chân Chu Dạng khựng lại, tiếng đóng cửa vang lên cực mạnh.
Ánh mắt bạn học xung quanh nhìn tôi đều mang theo vẻ khinh thường và tức giận.
Nhưng tôi coi như không thấy.
Đôi khi, ghen ghét cũng là một kiểu ngước nhìn.
Tôi biết họ không ưa tôi.
Ngay từ ngày đầu bước chân vào cấp ba, tôi đã là hạng nhất toàn trường.
Tôi đỗ vào trường với thành tích đứng đầu toàn thành phố, hơn người xếp thứ hai tận mười điểm.
Suốt hai năm sau đó, tôi gần như trở thành một huyền thoại của trường cấp ba số một Giang Thành.
Lần nào thi cũng đứng nhất.
Không chỉ thi cử, diễn thuyết, thi đấu, tranh giải… tôi đều là số một.
Có thể nói đức, trí, thể, mỹ, tôi chẳng có điểm yếu nào.
Mà đó cũng chính là lý do khiến họ ghét tôi.
Họ nói tôi quá sắc bén, dã tâm quá lớn.
Nhưng từ khi sinh ra tới giờ, trong từ điển của tôi chưa từng tồn tại hai chữ “chịu thua”.
Tôi thích cạnh tranh.
Tôi thích cảm giác đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Tôi muốn leo càng lúc càng cao.
Nếu đã luôn phải có một người đứng đầu.
Vậy tại sao người đó lại không thể là tôi?
Huống hồ, ông trời còn cho tôi một xuất phát điểm quá tốt.
Bố mẹ tôi đều tốt nghiệp trường danh tiếng, chỉ số IQ đo ra đều trên 140.
Các loại cúp và bằng khen hai người đạt được chất đầy cả một căn phòng ở nhà.
Từ nhỏ đến lớn, câu mẹ nói với tôi nhiều nhất là:
“Mẹ tin con, con nhất định làm được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi thừa hưởng bộ não thông minh cùng tham vọng không chịu lùi bước của họ.
Cộng thêm sự cố gắng chưa từng buông lơi.
Mới giúp tôi đứng được ở vị trí ngày hôm nay.
Một người quá nổi bật sẽ khó hòa đồng.
Không hòa đồng sẽ thành dị loại.
Mà dị loại thì luôn bị công kích.
Nhưng tôi không quan tâm.
Bởi vì gia đình tôi rất hạnh phúc, bố mẹ cũng rất yêu thương tôi.
Cho nên hôm nay, tôi chỉ xem mấy lời đó như gió thoảng bên tai.
Chỉ có chuyện Đoàn Tiểu Tiểu chỉ kém tôi hai điểm… khiến tôi bắt đầu cảm thấy áp lực cùng hưng phấn.
Những đối thủ trước đây đều quá yếu.
Tôi hy vọng lần này cô ta có thể nói được làm được, kiên trì đến cùng.
Dù sao thì trong lễ khai giảng năm lớp mười hai, cô ta từng chỉ thẳng vào tôi mà nói:
“Tôi đến ngôi trường này chỉ vì một mục tiêu: cướp lấy vị trí số một của cậu.”
2
Lúc nghe câu đó, điều tôi cảm nhận được không phải bị khiêu khích.
Mà là hưng phấn.
Nói thật, vào khoảnh khắc ấy, tôi đã rất thưởng thức cô ta.
Cô ta giống tôi.
Trong mắt đều đầy tham vọng.
Rùa
Nhưng về sau lại khiến tôi hơi thất vọng.
Cô ta khác tôi.
Bình thường trong lớp tôi ít nói, khá yên tĩnh.
Vì tôi muốn tập trung học hành.
Còn cô ta thì nhiệt tình hoạt bát, rất nhanh đã thân thiết với tất cả mọi người.
Bao gồm cả Chu Dạng: thanh mai trúc mã trên danh nghĩa của tôi.
Nhà cậu ta ở ngay cạnh nhà tôi, bố mẹ hai bên chỉ quen biết xã giao, thật ra cũng không tính là thân.
Nhưng từ hồi mẫu giáo, cậu ta đã bám lấy tôi rồi.
Bởi vì tôi từng giúp cậu ta đ.á.n.h chạy tên nhóc mập cướp đồ chơi của cậu ta.
Sau này trùng hợp đủ kiểu, chúng tôi cứ học cùng trường mãi.
Mỗi lần giới thiệu với người khác, Chu Dạng đều nói tôi là thanh mai của cậu ta, hai đứa rất thân.
Ban đầu tôi còn giải thích chỉ là hàng xóm.
Nhưng không chịu nổi cậu ta bám dai như đỉa, mà tôi lại thấy phí thời gian. Hơn nữa cậu ta cũng chưa từng làm gì quá giới hạn, nên tôi mặc kệ luôn.
Đoàn Tiểu Tiểu miệng ngọt, lại xinh đẹp.
Đôi lúc tôi thấy cô ta và Chu Dạng cười đùa ầm ĩ với nhau.
Lần nào Chu Dạng cũng cười rất vui vẻ.
Quan hệ của họ ngày càng thân.
Thường xuyên thấy họ cùng nhau mua đồ ăn vặt, cùng đi thư viện.
Đến mức đôi khi tôi còn có cảm giác… Đoàn Tiểu Tiểu chuyển tới đây không phải để đ.á.n.h bại tôi, mà là vì Chu Dạng.
Còn tôi, để không đ.á.n.h mất đối thủ này, lại làm ra một chuyện ngu ngốc.
Sau giờ học, tôi chặn Đoàn Tiểu Tiểu lại khi cô ta đang chuẩn bị đi hát karaoke với Chu Dạng.
Tôi nói, nếu cô ta cứ tiếp tục như vậy thì sẽ không thể vượt qua tôi, càng không thể cướp được vị trí số một.
Biểu cảm lúc ấy của Đoàn Tiểu Tiểu đầy khinh thường, cô ta bật cười chế giễu:
“Cậu sợ tôi cướp mất Chu Dạng à? Là chính cậu không biết trân trọng cậu ấy, bây giờ hối hận cũng muộn rồi.”