Nghe xong câu đó, tôi thật sự muốn quay lại tát cho bản thân của năm phút trước một cái.
Tôi đúng là lại nhiều chuyện rồi.
Tôi không muốn phí lời thêm nữa, đeo cặp lên quay người bỏ đi.
Kết quả vừa quay lại đã chạm mặt Chu Dạng đứng phía sau.
Không biết cậu ta đã nghe được bao nhiêu.
Lúc nhìn tôi, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, cằm hơi nâng lên, trông cực kỳ kiêu ngạo.
Tôi không nói gì, cúi đầu đi thẳng về phía trước.
Chu Dạng lại đột nhiên lên tiếng:
“Từ mai trở đi, tôi sẽ không đi học cùng cậu nữa.”
Bước chân tôi thậm chí còn không khựng lại lấy một giây.
Ngày đầu tiên vào lớp mười, sau khi biết tôi và cậu ta cùng lớp.
Chu Dạng ngày nào cũng đứng canh ngoài cửa chờ tôi đi học, còn mặt dày chen lên hàng ghế sau xe.
Miệng thì nói rất đường hoàng:
“Một xe hai người, tiết kiệm năng lượng, bảo vệ môi trường.”
Tôi không hiểu câu đó của cậu ta rốt cuộc muốn biểu đạt điều gì.
Tôi chỉ cảm thấy tạ ơn trời đất.
Cuối cùng mỗi sáng tôi không cần nghe cậu ta lải nhải bên tai nữa.
Ảnh hưởng cả việc học từ vựng tiếng Anh của tôi.
Cũng từ ngày đó, Chu Dạng bắt đầu xa cách tôi.
Vì chuyện này còn có người hỏi tôi có ghen không.
Rùa
Dù sao Chu Dạng cũng là thanh mai trúc mã của tôi mà.
Ghen cái gì chứ?
Tôi vốn chẳng có hứng thú với cậu ta.
Lúc ấy tôi lười trả lời loại câu hỏi nhảm nhí này nên chỉ im lặng.
Kết quả lại bị cả lớp cho rằng tôi bị chọc trúng chỗ đau nên cố tỏ ra bình tĩnh.
Mà tất cả bùng nổ sau khi có kết quả kỳ thi tháng đầu tiên.
Tôi hơn Đoàn Tiểu Tiểu hai điểm.
Đoàn Tiểu Tiểu cầm bài thi rồi úp mặt xuống bàn bật khóc.
Quan hệ của cô ta tốt hơn tôi.
Vì thế cả lớp đều vây quanh an ủi:
“Không sao đâu, chỉ có hai điểm thôi, lần sau nhất định sẽ vượt được cô ấy.”
Tôi vì đã sớm biết kết quả nên bình tĩnh cất bài thi đi.
Không ngờ Chu Dạng lại lao tới trách tôi vô cảm, còn mắng tôi không có bạn bè.
Mà Đoàn Tiểu Tiểu cũng như được tất cả mọi người tiếp thêm sức mạnh, đỏ hoe mắt nhìn tôi đầy bướng bỉnh:
“Tần Chỉ, cậu thắng thi cử thì có ích gì? Mọi người đều không thích cậu. Tôi có sự động viên và ủng hộ của các bạn, lần sau nhất định sẽ vượt qua cậu.”
Có một khoảnh khắc, tôi thật sự cạn lời đến mức muốn bật cười.
Cô ta tưởng mình là kiểu nhân vật nhiệt huyết ngu ngốc trong anime Nhật à?
Rất tốt.
Đoàn Tiểu Tiểu đã thành công khơi dậy ham muốn chiến thắng của tôi.
Đặc biệt là khi với thái độ như thế, cô ta vẫn chỉ kém tôi có hai điểm.
Tôi nhất định phải để cô ta hiểu…
Thế nào gọi là nghiền ép tuyệt đối.
3
Lần này coi như tôi khinh địch.
Chỉ thi được 700 điểm.
Đoàn Tiểu Tiểu được 698.
Vậy lần sau, tôi phải đạt trên 720.
Mức điểm đó đã là trình độ thủ khoa toàn tỉnh rồi.
Rất tốt.
Đủ tính thử thách.
Nghĩ đến đây, tôi lấy điện thoại ra nhắn cho mẹ:
[Mẹ, mẹ tìm cho con một gia sư tiếng Anh đi.]
Các môn tự nhiên của tôi gần như tuyệt đối.
Chỉ có tiếng Anh hơi kém một chút, chỉ được 130 điểm.
Lần sau, tôi muốn con số đó biến thành 150.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
4
Sau khi tôi sắp xếp kế hoạch và đặt xong mục tiêu.
Đoàn Tiểu Tiểu và Chu Dạng cũng quay lại.
Trong tay Chu Dạng xách một túi lớn đầy đồ ăn vặt.
Đoàn Tiểu Tiểu cầm hộp sữa dâu, vừa đi vừa cười nói với cậu ta.
Vừa vào lớp.
Cô ta đã sai Chu Dạng chia đồ ăn cho mọi người.
Sau đó đột nhiên bước lên bục giảng, cúi người trước cả lớp:
“Cảm ơn mọi người vừa rồi đã động viên mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng.”
Ngay sau đó, cô ta đổi giọng.
“Tần Chỉ, nhất định tôi sẽ khiến sự kiêu ngạo của cậu phải trả giá.”
Cô ta chỉ thẳng vào tôi.
“Nếu lần thi sau tôi vượt qua cậu, cậu phải xin lỗi tôi, Chu Dạng và toàn bộ mọi người trước mặt cả lớp.”
Vừa dứt lời, cả lớp lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay.
Bên dưới đã bắt đầu có người hô tên cô ta.
Cho đến khi có một người lớn tiếng nói:
“Tiểu Tiểu đỉnh thật đấy. Tớ ngứa mắt Tần Chỉ từ lâu rồi, chẳng hiểu suốt ngày ra vẻ cái gì, có gì mà kiêu căng chứ?”
Lời này vừa vang lên.
Trong nháy mắt, cả lớp yên lặng.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi, chờ xem phản ứng của tôi thế nào.
Tôi chậm rãi đặt cây b.út trong tay xuống.
Ngẩng đầu quét mắt nhìn bọn họ.
Sau đó chậm rãi lên tiếng, giọng không lớn nhưng cực kỳ rõ ràng:
“Được thôi.”
“Nhưng tôi có một yêu cầu.”
Tôi cố tình dừng lại một chút.
Cả lớp đều nín thở chờ tôi phản đòn.
“Nếu lần sau lại thua…”
“Thì đừng khóc nữa.”
Tôi hờ hững nói nốt nửa câu sau.
Trong lớp lập tức có người nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng.
Đoàn Tiểu Tiểu bị tôi chọc tức đến đỏ bừng mặt.
Cô ta chỉ vào tôi:
“Cậu… cậu…”
Câu nói đó của tôi chẳng khác nào đang bảo rằng tôi vốn không coi cô ta ra gì.
“Ngầu thật đấy…”
Tôi nghe thấy có người nhỏ giọng nói.
Buồn cười.
17 tuổi không ngông, chẳng lẽ đợi 70 tuổi mới ngông?
Nếu trời không sinh Tần Chỉ này.
Thì kỳ thi đại học vạn năm chỉ là đêm dài đằng đẵng.
Đoàn Tiểu Tiểu còn định nói gì đó.
Nhưng tiếng chuông vào học đột nhiên vang lên, giáo viên chủ nhiệm từ ngoài cửa bước vào.
Vừa nhìn thấy cô ta đứng trên bục giảng, thầy liền cau mày:
“Em đứng đó làm gì? Vào học rồi, mau về chỗ đi.”
Đoàn Tiểu Tiểu quay về chỗ ngồi.
Lúc đi ngang qua tôi còn cố tình ngẩng cao cằm, vẻ mặt đầy khinh thường.
“Tuần sau thành phố có một cuộc thi vật lý, vậy vẫn như trước nhé, Tần Chỉ đi tham gia.”
Giáo viên chủ nhiệm nhìn về phía tôi.
Tôi vừa định gật đầu.
Thì thấy Đoàn Tiểu Tiểu đột nhiên giơ tay thật cao:
“Thưa thầy Từ, em cũng muốn đăng ký.”
Giáo viên chủ nhiệm chuyển ánh mắt sang cô ta.