Tham Vọng Của Tần Chỉ

Chương 8



Theo từng lời tôi nói ra.

Viền mắt Chu Dạng dần đỏ lên.

Cho đến cuối cùng, nước mắt phủ kín cả khuôn mặt cậu ta.

Tôi kéo Giang Ngôn Du xoay người rời đi.

Đi được một đoạn rất xa.

Phía sau mới vang lên một câu “xin lỗi” nghẹn ngào.

Âm cuối tan nát trong gió.

Lúc bước ra khỏi đầu ngõ.

Tôi phát hiện hàng hoa anh đào trước cổng trường đã nở rồi.

Mùa hè sắp đến.

Kỳ thi đại học… cũng sắp đến rồi.

13

Rất nhanh đã đến ngày lễ tuyên thệ một trăm ngày trước kỳ thi đại học.

Lần này, tôi đại diện học sinh lên phát biểu.

Đến cuối bài phát biểu, tôi siết c.h.ặ.t micro, tự tin nói:

“Tôi, Tần Chỉ, hoan nghênh bất kỳ ai tới cướp lấy vị trí số một của mình.”

“Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách.”

“Hy vọng một trăm ngày sau, tất cả mọi người đều có thể gặt hái được hạt giống của riêng mình.”

Vừa dứt lời.

Bên dưới lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay dữ dội.

Giữa đám người, tôi nhìn thấy Đoàn Tiểu Tiểu cúi đầu.

Không còn dáng vẻ tràn đầy dã tâm như trước nữa.

Sau chuyện lần đó, cô ta đã trở thành người bị gạt ra bên lề trong lớp.

Tinh thần cũng suy sụp.

Ngày nào cũng thất thần, mắt sưng đỏ.

Còn có người nói từng nhìn thấy cô ta đi tìm Chu Dạng cầu hòa.

Nhưng bị cậu ta lạnh lùng từ chối.

Tôi không nhìn cô ta nữa.

Đường là do chính mình chọn.

Kết quả cũng phải tự mình gánh chịu.

Một trăm ngày.

Chỉ thoáng chốc đã trôi qua.

Không khí trong lớp ngày càng căng thẳng.

Ai cũng cố gắng.

Không còn ai dám lơ là nữa.

Học thêm một phút.

Kiếm thêm một điểm.

Đêm trước kỳ thi đại học.

Tôi cùng bố mẹ ngồi ngoài ban công ngắm trăng.

Cả nhà vừa cười vừa trò chuyện, cùng nhớ lại chuyện hồi bé.

Không ai nhắc tới kỳ thi ngày mai.

Bởi vì họ tin tôi.

Mà tôi cũng tin chính mình.

Ngày hôm sau.

Tôi đầy khí thế bước vào phòng thi.

Hai ngày thi trôi qua rất nhanh.

Lúc bước ra khỏi cổng trường thi, ánh hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành sắc đỏ cam rực rỡ.

Thì ra hoàng hôn lại đẹp đến vậy.

Tôi thầm cảm thán trong lòng.

Phía xa.

Mẹ đang ôm một bó hướng dương rực rỡ đứng vẫy tay với tôi.

Tôi mỉm cười với mẹ, vui vẻ chạy về phía bà.

Cuộc đời cấp ba của tôi…

Kết thúc rồi.

Ngày tra điểm.

Dù đã đoán được kết quả, tôi vẫn có chút hồi hộp.

Cho đến khi dòng chữ phía dưới hiện ra:

[Thứ hạng của bạn đã nằm trong top 50 toàn tỉnh.]

Tôi lén thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, điện thoại bố mẹ bắt đầu liên tục nhận được cuộc gọi từ các trường đại học.

Mà tôi cũng biết được điểm thật của mình.

735 điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thủ khoa khối tự nhiên toàn tỉnh.

Tôi là trạng nguyên.

Mấy ngày sau đó.

Tin nhắn chúc mừng từ giáo viên chủ nhiệm và bạn học ùn ùn kéo đến.

Giang Ngôn Du hẹn tôi ra ngoài ăn mừng.

Chúng tôi cùng đi dạo phố, uống trà sữa, hát karaoke.

Cuối cùng còn tìm một quán thịt nướng để ăn tối.

Lần này Giang Ngôn Du cũng thi không tệ.

Được 700 điểm.

Vào nhóm C9 trong nước hoàn toàn không thành vấn đề.

Cô ấy hỏi tôi sẽ chọn Bắc Đại hay Thanh Hoa.

Tôi nói sau này mình muốn làm trong ngành hàng không vũ trụ, nên định chọn Thanh Hoa.

Giang Ngôn Du bật cười hỏi tôi có phải định làm “vũ trụ đệ nhất” không.

Tôi vỗ n.g.ự.c, đầy kiêu ngạo đáp:

Rùa

“Tất nhiên rồi.”

“Vì tớ là Tần Chỉ mà.”

Đúng lúc đang cười nói.

Đột nhiên vang lên tiếng đĩa rơi vỡ.

14

Quay đầu nhìn lại.

Người làm rơi đĩa… lại là Đoàn Tiểu Tiểu.

Cô ta mặc đồng phục phục vụ.

Đang ngồi xổm dưới đất luống cuống nhặt đĩa và bát đũa vỡ tung tóe.

Sau khi dọn xong.

Cô ta ngẩng đầu lên, vô tình chạm mắt với tôi.

Rồi lập tức cúi đầu, nhanh ch.óng rời đi.

Trước đây Chu Dạng từng nói, cô ta chỉ có bà nội.

Xem ra là tranh thủ nghỉ hè đi làm thêm kiếm tiền.

Kỳ thi đại học lần này cô ta phát huy cũng xem như ổn định.

Dù không bằng kỳ thi tháng đầu tiên.

Nhưng đỗ 985 vẫn hoàn toàn không có vấn đề.

Tôi và Giang Ngôn Du rất ăn ý coi như không nhìn thấy cô ta.

Hà tất phải khiến cô ta khó xử.

Dù sao chuyện quá đáng nhất cũng không phải do cô ta làm.

Nhưng lúc tôi đi vào nhà vệ sinh.

Cô ta lại chủ động xuất hiện.

“Tần Chỉ…”

“Thật ra tôi rất ghen tị với cậu.”

“Học giỏi, gia cảnh tốt, ngoại hình cũng đẹp.”

“Ngay cả Chu Dạng cũng thích cậu.”

Tôi khóa vòi nước, rút mấy tờ giấy lau tay.

“Cậu biết không?”

“Chu Dạng là người duy nhất từng đối xử tốt với tôi.”

“Khi đó bố mẹ tôi qua đời, bà nội lại mắc bệnh mãn tính.”

“Tôi gần như sắp không được đi học nữa.”

“Là cậu ấy quyên góp cho trường một khoản tiền rất lớn, còn mua cả túi đồ dùng sinh lý cho bọn tôi.”

“Cho nên tôi nhớ tên cậu ấy.”

“Ban đầu tôi chỉ nghĩ, sau này có cơ hội thì sẽ báo đáp cậu ấy.”

“Ai ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy.”

“Năm ngoái trong cuộc thi diễn thuyết của thành phố, tôi gặp lại cậu ấy.”

“Cậu ấy mặc áo sơ mi trắng, cười rất rạng rỡ.”

“Phát nước cho từng thí sinh, còn cổ vũ tôi.”

Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta.

“Tôi lúc đó nghĩ… hóa ra cậu ấy là một người tốt đẹp như vậy.”

“Cho đến khi tôi nhìn thấy cậu ấy chạy trước chạy sau vì cậu, đưa nước quạt gió cho cậu.”

“Nhưng cậu lại luôn thờ ơ.”

“Thậm chí còn đầy vẻ khó chịu.”

Tôi ngẩn người.

Cẩn thận nhớ lại một chút.

Hình như đúng là có chuyện đó thật.

Nhưng đó chẳng phải vì Chu Dạng cứ lải nhải bên tai tôi suốt sao?