Không biết đã nói gì.
Chỉ biết lúc quay lại, cậu ta vừa lau nước mắt vừa ngồi xuống hàng cuối cùng.
Không còn ai muốn ngồi cùng bàn với cậu ta nữa.
Lần này cậu ta chỉ thi được 660 điểm.
Rơi xuống tận hạng 8.
11
Kỳ nghỉ đông rất ngắn, chỉ có nửa tháng.
Mẹ dẫn tôi tới Bắc Kinh chơi một chuyến.
Chúng tôi lần lượt tham quan đại học Bắc Kinh và Thanh Hoa, còn chụp ảnh bên hồ Vị Danh.
Sau đó, mẹ đưa tôi tới một căn nhà.
Mẹ nói với tôi, sau kỳ thi đại học, cả nhà sẽ chuyển tới đây sống.
Sau này đi học cũng tiện hơn.
Tôi đứng trong căn phòng, nhìn mặt trời dần dần lên cao đến đỉnh đầu.
Ánh nắng chen qua khung cửa, phủ đầy khắp căn phòng.
Tương lai của tôi lúc này cũng giống như ánh mặt trời kia… rực rỡ đến ch.ói mắt.
Về nhà xong, tôi bắt đầu vòng ôn tập mới.
Cánh cửa nhà đối diện luôn đóng c.h.ặ.t.
Sau chuyện lần trước, tôi rất ít khi chạm mặt Chu Dạng.
Cho dù gặp ở trường, cậu ta cũng lạnh mặt làm như không nhìn thấy tôi.
Cả người âm u, sa sút thấy rõ.
Kỳ thi thử đầu tiên sau khai giảng.
Tôi đạt 720 điểm.
Tiếp tục ngồi vững vị trí số một.
Thậm chí còn có học sinh lớp bên sang xin chữ ký tôi.
Nói muốn ké chút “vía học thần”.
Tôi ký tên rất gọn gàng, còn chúc họ mọi chuyện suôn sẻ.
Sau khi mấy người đó rời đi.
Giang Ngôn Du bước đến trước mặt tôi, đưa tay ra.
Cô ấy nói:
“Tần Chỉ, chào cậu.”
Tôi cong môi cười, nắm lấy tay cô ấy:
“Chào cậu.”
Tôi và Giang Ngôn Du trở thành bạn bè.
Bạn cùng bàn cũ trước đây từng chuyển đi, có một hôm sau giờ học lại cầm đề mô phỏng chậm chạp bước đến trước mặt tôi.
Giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Bài này tớ không biết làm… cậu có thể giảng cho tớ được không?”
Tôi khẽ nhíu mày, cô ấy lập tức căng thẳng.
“Không giảng… cũng không sao đâu…”
“Đưa đây tớ xem.”
Mắt cô ấy lập tức sáng rực lên.
Hôm đó, tôi kiên nhẫn giảng cho cô ấy hai cách giải.
Đến cuối cùng, cô ấy nói:
“Tần Chỉ, cảm ơn cậu… xin lỗi nữa.”
Từ sau hôm đó.
Ngoài mấy người trước kia chơi thân với Đoàn Tiểu Tiểu và Chu Dạng.
Những người khác cũng dần bắt đầu tới hỏi bài tôi.
Không hiểu sao nhân duyên của tôi đột nhiên tốt lên.
Tôi thật sự không hiểu vì sao.
“Vì Chu Dạng.”
Trên sân thượng, Giang Ngôn Du đưa cho tôi một cái bánh mì nhân đậu đỏ.
Cắn một miếng, mềm mềm ngọt ngọt.
Nghe cậu ấy nói vậy, tôi quay đầu nhìn cô ấy đầy khó hiểu.
Cậu ấy vừa c.ắ.n bánh vừa nói mơ hồ:
“Chu Dạng nói cậu tính tình rất tệ, từ mẫu giáo đã biết đ.á.n.h người rồi, bảo bọn tớ bình thường đừng dây vào cậu.”
Tôi sững người.
“Cậu lại luôn tỏ ra lạnh lùng, cũng không thích nói chuyện với người khác. Chu Dạng còn là thanh mai trúc mã hơn 10 năm của cậu, nên mọi người đều tin lời cậu ấy.”
“…Hả?”
Hội chứng mặt lạnh của tôi chưa từng động chạm tới ai hết nhé.
Bảo sao từ nhỏ tới lớn tôi chẳng có mấy người bạn.
Hóa ra đều là vì tên khốn Chu Dạng đó.
Tôi lạnh mặt bóp bẹp cái bánh trong tay.
Xoay người bỏ đi luôn.
Giang Ngôn Du vội gọi với theo phía sau:
“Tần Chỉ, cậu đi đâu thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi không quay đầu lại.
“Đi xé nát cái miệng ch.ó của Chu Dạng.”
“Hả? Cậu đừng manh động đấy, Tần Chỉ.”
“…Thôi được rồi, cho tớ đi cùng, tớ theo cậu.”
Giang Ngôn Du cuống cuồng chạy theo.
12
Tan học xong, tôi và Giang Ngôn Du chặn Chu Dạng trong một con hẻm nhỏ.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt cậu ta sáng lên một chút.
Khẽ gọi:
“Tần Chỉ…”
“Tôi chỉ hỏi cậu một chuyện thôi.”
“Mười mấy năm nay, có phải cậu vẫn luôn đi nói với người khác rằng tôi khó gần, tính tình tệ đúng không?”
Biểu cảm Chu Dạng lập tức cứng lại.
Cậu ta cúi đầu, môi run run vài cái.
Coi như ngầm thừa nhận.
Tôi thật sự không ngờ.
Bao năm nay, cậu ta luôn âm thầm đ.â.m sau lưng tôi.
Những năm ấy, tôi gần như không có bạn.
Chu Dạng luôn ở bên cạnh nói rằng cậu ta là người bạn tốt nhất, cũng là người bạn duy nhất của tôi.
Tôi không hiểu nổi, vì sao lại như vậy.
Sau cùng chỉ có thể nghĩ ra một khả năng.
“Chu Dạng…”
“Cậu ghét tôi sao?”
Nghe tôi hỏi vậy, Chu Dạng đột ngột ngẩng đầu.
Ánh mắt cậu ta cực kỳ phức tạp.
Cuối cùng, cậu ta bật cười.
Nhưng nụ cười ấy càng lúc càng cay đắng:
“Tần Chỉ…”
“Cậu đúng là chẳng có trái tim.”
“Cậu lại nghĩ tôi ghét cậu sao?”
“Tôi làm tất cả những chuyện đó… chỉ vì tôi thích cậu thôi.”
“Tôi thích cậu, rốt cuộc cậu có hiểu không?”
“Cậu luôn như thế.”
“Không ai có thể bước vào lòng cậu.”
“Trong mắt cậu chỉ có bản thân mình, lúc nào cũng đẩy người khác ra xa.”
“Cậu không nhìn thấy tôi.”
“Cũng chẳng quan tâm tới tôi.”
“Cậu mãi mãi đứng ở nơi quá cao.”
“Tôi không với tới được.”
“Tôi cố gắng đến kiệt sức… vẫn không với tới được cậu.”
Nói đến câu cuối cùng.
Trên mặt cậu ta lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Giọng nói cũng vỡ vụn đến thê lương.
Còn biểu cảm của tôi lại dần bình tĩnh xuống.
Thì ra là vậy.
Tôi khẽ cười nhạt:
“Thứ tình cảm của cậu đúng là rẻ mạt thật đấy.”
“Vì cảm thấy bản thân không xứng với tôi, nên cậu tìm mọi cách bôi nhọ tôi, kéo tôi xuống khỏi vị trí cao đó.”
“Đó không phải thích.”
“Mà là hủy hoại.”
“Chu Dạng, thật ra trước khi tới đây tôi rất tức giận.”
“15 năm rồi.”
Rùa
“Nuôi một con ch.ó còn có tình cảm.”
“Tôi cũng từng thấy không cam lòng.”
“Tôi không hiểu vì sao cậu lại đột nhiên biến thành một người khác.”
“Nhưng bây giờ thì tôi không còn thấy không cam lòng nữa.”
“Là cậu không xứng với tình cảm của tôi.”
“Dù là tình bạn…”
“Hay tình yêu.”
“Sau này chúng ta sẽ không gặp lại nữa.”
“Đây là lần cuối cùng.”