Mười tháng sau, một tiếng khóc trẻ thơ vang vọng khắp hoàng cung, mang theo niềm hạnh phúc vô bờ bến. Hoàng hậu Minh Thận hạ sinh một tiểu Hoàng t.ử kháu khỉnh, đáng yêu. Ngọc Mân, người đã đứng ngồi không yên ngoài cửa cung, vội vã chạy vào. Nhìn Minh Thận tiều tụy nhưng rạng rỡ, ôm đứa con bé bỏng trong tay, trái tim hắn tràn ngập yêu thương và biết ơn. Hắn ôm lấy cả hai mẹ con, thề sẽ dành trọn đời mình để bảo vệ hạnh phúc này.
Cuộc sống gia đình nhỏ của Ngọc Mân và Minh Thận trôi qua trong sự ngọt ngào và êm đềm. Minh Thận vẫn giữ sự ngây thơ vốn có, nhưng giờ đây có thêm thiên chức làm mẹ. Cậu không còn quá bận tâm đến việc có được "giúp dân giúp nước" hay không, mà dành hết thời gian chăm sóc con cái. Tuy không trở nên sắc sảo hay thông minh đột xuất, nhưng sự hiện diện của con trai đã mang lại cho Minh Thận một ý nghĩa mới, một niềm vui vô bờ. Cậu học cách quan tâm, chăm sóc, và dần trở thành một người mẹ dịu dàng.
Ngọc Mân thì vẫn như ngày nào, sủng ái Minh Thận đến tận trời. Hắn không cho phép cậu làm bất cứ việc gì vất vả, mọi thứ đều có người hầu hạ. Hắn dành thời gian rảnh rỗi để chơi đùa cùng con, và đặc biệt là để... nghe Minh Thận làm nũng.
Một ngày nọ, Ngọc Mân ban bố một đạo chiếu chỉ đặc biệt, khiến cả triều đình và hậu cung đều phải ngạc nhiên.
“Phụng thiên thừa vận Hoàng đế chiếu viết:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng hậu mất phụ mẫu từ nhỏ, tính tình trang nhã, trẫm rất yêu thương nhưng lại không tương kính như tân, lễ nghi quân thần khác biệt. Nay đặc biệt ban lệnh, Hoàng hậu mỗi ngày phải làm nũng ba lần tăng thêm sửa lại, khâm thử.”
Minh Thận cầm chiếu chỉ, đọc đi đọc lại, đôi mắt tròn xoe rồi bất giác bật cười khúc khích. "Ngọc Mân ca ca, ca ca lại trêu chọc thiếp!" Cậu giả vờ bĩu môi, nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô hạn. Chiếu chỉ này, không phải là lệnh cấm, mà là một lời tuyên bố tình yêu, một sự nuông chiều công khai.
Cậu đặt chiếu chỉ xuống, sau đó chủ động sà vào lòng Ngọc Mân, ôm c.h.ặ.t lấy hắn. "Hoàng thượng, thần thiếp làm nũng đây." Cậu dụi đầu vào n.g.ự.c Ngọc Mân, giọng nũng nịu. "Một lần." Rồi ngẩng đầu hôn nhẹ lên má hắn. "Hai lần." Cuối cùng, ôm cổ hắn, thủ thỉ: "Thiếp yêu Hoàng thượng nhất. Ba lần."
Ngọc Mân ôm c.h.ặ.t lấy Minh Thận, trái tim tràn ngập hạnh phúc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi lãnh cung xưa kia đã trở thành một ký ức xa xôi. Giờ đây, hắn có cả giang sơn trong tay, và có người hắn yêu thương nhất, cùng với đứa con bé bỏng đang cười đùa bên cạnh. Đó là một cuộc đời viên mãn, ngọt ngào, đúng như những gì hắn đã hứa với Minh Thận năm xưa: một thế giới bình yên, một tình yêu vĩnh cửu. Và Minh Thận, mãi mãi là đóa hoa vô tư, là tiểu đà tinh được hắn yêu chiều, là Hoàng hậu độc nhất của Ngọc Mân.
________________________________________