Khi Ngọc Mân phát hiện Hoàng hậu đã biến mất, cả hoàng cung lập tức rơi vào tình trạng hỗn loạn. Lá thư mà Minh Thận để lại khiến Ngọc Mân vừa giận vừa buồn cười. "Về thăm nhà cũ? Hết giận sẽ về?" Hắn không biết nên khóc hay cười trước sự ngây thơ đến không tưởng của vợ mình. Nhưng ngay sau đó, sự lo lắng đã chiếm lấy hắn. Minh Thận quá ngây thơ, quá yếu đuối để có thể tự bảo vệ mình bên ngoài cung cấm.
Ngọc Mân ra lệnh phát động toàn bộ cẩm y vệ, sai người đi tìm Minh Thận bằng mọi giá. Hắn gần như phát điên, đích thân tham gia vào công tác tìm kiếm, không thiết triều, không màng đến công việc. Hắn lo sợ Minh Thận sẽ gặp nguy hiểm, sẽ bị lừa gạt, hoặc tệ hơn là bị bắt cóc.
Sau vài ngày tìm kiếm căng thẳng, Minh Thận cuối cùng cũng bị tìm thấy ở sơn trang phương Nam. Cậu đang ngồi bên bờ suối, hồn nhiên hái hoa dại, vẫn còn ra vẻ giận dỗi, không muốn quay về kinh đô. Khi các cận vệ của Ngọc Mân đến, Minh Thận còn bĩu môi, "Ta vẫn còn giận Ngọc Mân ca ca, chưa muốn về đâu!"
Các cận vệ đành phải "áp giải" Minh Thận trở về kinh. Trên đường đi, Minh Thận vẫn làm mình làm mẩy, không chịu ăn uống t.ử tế. Tuy nhiên, cậu đột nhiên cảm thấy không khỏe. Cậu hay buồn nôn, thèm ăn những món lạ, và cơ thể lúc nào cũng mệt mỏi rã rời.
Khi về đến hoàng cung, Ngọc Mân lập tức chạy đến ôm c.h.ặ.t Minh Thận vào lòng, vừa trách yêu vừa lo lắng. "Thận nhi, ngươi dám bỏ trẫm mà đi! Ngươi có biết ta lo cho ngươi đến mức nào không?"
"Ai bảo ca ca lừa ta!" Minh Thận vẫn còn giận dỗi, nhưng gương mặt cậu tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngọc Mân thấy vậy, lập tức cho gọi y quan đến khám. Vị y quan già run rẩy bắt mạch cho Minh Thận. Sau một hồi im lặng, ông ta quỳ sụp xuống, dập đầu tạ tội và công bố một tin tức động trời: "Bẩm Hoàng thượng, nương nương... nương nương đã có long thai!"
Cả điện đường như ngừng lại. Ngọc Mân đứng hình, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Minh Thận cũng đơ người, hai tay vô thức đặt lên bụng mình. "Long... long thai?" Cậu lắp bắp, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngọc Mân chợt vỡ òa trong niềm vui sướng tột độ. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy Minh Thận, vừa mừng vừa giận. Giận vì cậu dám "trốn" khi đang mang long tự, mừng vì cậu đã mang trong mình cốt nhục của hắn. Hắn hôn lên trán Minh Thận, dịu dàng hơn bao giờ hết. "Thận nhi, ngươi thật là... làm ta vui muốn c.h.ế.t!"
Tin tức này khiến mọi kế hoạch "giận dỗi" của Minh Thận tan vỡ. Với một sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng, cậu không thể tiếp tục "bỏ nhà đi bụi" hay làm nũng vô cớ nữa. Minh Thận đành phải ngoan ngoãn chấp nhận số phận, chấp nhận mình không chỉ là Hoàng hậu của Ngọc Mân, mà còn là mẹ của con hắn. Ngọc Mân thì càng yêu chiều và bảo vệ cậu hơn. Hắn không cho phép Minh Thận làm bất cứ việc gì nặng nhọc, đích thân chăm sóc từng ly từng tí, biến Minh Thận thành một bảo bối quý giá hơn cả ngai vàng.
________________________________________