1
Tạ Trường Quý cúi đầu nhìn con d.a.o cắm trước n.g.ự.c mình, nụ cười trên mặt còn chưa kịp tan hết.
Vừa rồi hắn còn đang dỗ dành ta, nói rằng ngôi miếu Nguyệt Lão này rất linh nghiệm, những đôi phu thê từng đến cầu nguyện đều có thể bạc đầu giai lão.
Nói rằng mẫu thân hắn đã chuẩn bị sính lễ từ sớm, chỉ chờ hôm nay ta bái thần xong, trở về sẽ để bà mối chọn lại ngày lành tháng tốt.
Nói rằng, A Vũ, sau này ta nhất định sẽ yêu thương nàng.
Ta đã nghe những lời ma quỷ như thế suốt hai đời.
Kiếp trước, ta cũng đã tin.
Khi ấy ta mặc áo xuân màu vàng ngỗng, trên cổ tay đeo chiếc chuông vàng mới mà mẫu thân làm cho, trong lòng tràn đầy vui sướng theo hắn bước vào miếu.
Trong miếu hương khói rất nặng, nến đỏ trên bàn thờ cháy rực, tượng thần bằng đất khoác áo đỏ của Nguyệt Lão, nhưng trong tay lại cầm hai sợi dây đen đỏ quấn lấy nhau.
Lúc đó ta thấy kỳ lạ, bèn hỏi Tạ Trường Quý:
“Nguyệt Lão này sao trông có vẻ âm u quá vậy?”
Hắn cười, nắm lấy tay ta:
“Miếu nhỏ nơi thôn dã thì thô sơ một chút thôi, chỉ cần lòng thành là được.”
Ta ngốc nghếch quỳ xuống dập đầu.
Ngay khoảnh khắc trán chạm vào bồ đoàn, sau gáy như bị kim đ.â.m một cái.
Ta muốn quay đầu lại nhưng cơ thể đã không cử động được nữa.
Có tiếng một nữ nhân khẽ cười bên tai, nàng ta nói:
“Khương cô nương, đa tạ thân thể này của cô.”
Lúc tỉnh lại lần nữa, ta vẫn còn trong thân thể mình nhưng tay không nhấc lên được, mắt không nhắm lại được, đến cả hô hấp cũng phải nghe theo ý của người khác.
Nàng ta mang gương mặt của ta, nhào vào lòng Tạ Trường Quý, đỏ mắt nói:
“Trường Quý, ta sợ lắm.”
Tạ Trường Quý ôm lấy nàng ta, giọng nói dịu dàng như nước:
“Đừng sợ, từ nay về sau, nàng chính là Khương Vũ.”
Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu.
Hắn vẫn luôn biết, hắn không phải bái nhầm miếu mà chính là đến để đổi ta đi.
Tạ Trường Quý trước mắt cuối cùng cũng đau đến hoàn hồn.
Hắn giơ tay nắm lấy chuôi d.a.o, trong cổ họng bật ra một tiếng thở dốc đứt quãng.
“A Vũ, nàng làm gì vậy?”
Ta không trả lời, rút d.a.o ra rồi lại đ.â.m vào.
Nhát này lệch khỏi tim, đ.â.m xuống dưới xương sườn.
Hắn thét lên t.h.ả.m thiết, lảo đảo đ.â.m sầm vào bàn thờ.
Hoa quả cúng lăn đầy đất, lư hương bị hất đổ, tro hương màu tím đen văng lên mặt ủng của hắn.
Ta ngửi thấy mùi tanh ngọt quen thuộc ấy, dạ dày lập tức cuộn lên.
Kiếp trước, chính trong mùi hương này, ta bị nhốt sâu trong thân thể mình suốt hai mươi bảy năm.
Nhìn nữ nhân kia dùng tay ta thắt đai lưng cho Tạ Trường Quý.
Dùng miệng ta gọi phụ mẫu ta.
Dùng thân thể ta sinh con cho hắn.
Nàng ta đau thì khóc, tủi thân thì làm nũng.
Rõ ràng đến sổ sách cũng không biết xem, vậy mà dựa vào nền móng ta đã gây dựng từ trước, từng bước tiếp quản các cửa hàng của Khương gia.
Tạ Trường Quý nói, nàng ta như vậy mới giống một thê t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn nói ta quá thích tranh hơn thua, hắn nói Khương Vũ trước đây đ.á.n.h bàn tính còn vang hơn cả nam nhân, khiến người khác ngột ngạt đến không thở nổi.
Hắn nói may mà cầu đúng thần.
Ta giẫm chân lên vai hắn, mũi d.a.o chĩa thẳng vào cổ họng.
“Tạ Trường Quý.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đồng t.ử hắn run lên.
“Kiếp trước, ngươi nắm tay nữ nhân kia, nói may mà cầu đúng thần. Đời này, ta cũng cầu đúng rồi. Con d.a.o này rất linh.”
Ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng thét ch.ói tai.
Người coi miếu từ cửa sau lao ra, bổ nhào về phía bàn thờ, giọng nói gần như lạc đi.
“Dừng tay! Trước mặt thần không được dùng d.a.o g.i.ế.c người!”
Ta quay đầu nhìn hắn.
Sắc mặt người coi miếu trắng bệch, nơi cổ tay áo còn dính tro hương.
Kiếp trước, chính hắn đã đè sau gáy ta, ép ta dập đầu xong cái lạy thứ ba, sau đó hắn cười híp mắt nói với Tạ Trường Quý:
“Hồn đã đổi ổn định rồi, trong ba ngày đừng để nàng gặp người nhà bên ngoại, kẻo tàn hồn quấy phá.”
Ta kéo d.a.o đi về phía hắn, hắn lùi lại một bước.
“Khương cô nương, cô bị tà khí làm loạn thần trí rồi, mau bỏ d.a.o xuống, đừng phạm sai lầm lớn.”
Ta cười.
“Tà khí? Thứ ngươi thờ phụng chẳng phải chính là tà khí sao?”
Sắc mặt người coi miếu lập tức thay đổi, giơ tay định lấy chiếc chuông trong tay áo nhưng ta nhanh hơn hắn một bước, một d.a.o đ.â.m thẳng vào đùi hắn.
Hắn kêu t.h.ả.m rồi quỳ sụp xuống.
Chiếc chuông đồng trong tay lăn đến bên chân ta.
Ta cúi xuống nhặt lên, nhìn thấy mặt trong thân chuông khắc kín những hàng chữ nhỏ li ti.
Toàn là tên nữ nhân.
Tên ta cũng ở trong đó.
Dòng chữ trước mắt bùng nổ.
【A a a! Cô ấy thật sự đ.â.m nam chính rồi sao?】
【Nữ phụ làm sao biết ngôi miếu có vấn đề vậy?】
【Mau đi theo cốt truyện đi chứ! Nữ chính Nam Chi vẫn còn đang đợi ở cửa sau để đổi tài khoản kìa!】
Ta ném chiếc chuông đồng vào trong lư hương, ngọn lửa lập tức bùng lên.
Tiếng chuông trong biển lửa phát ra từng hồi rít gào thê lương, giống như vô số nữ nhân đang đồng thời bật khóc.
Ta ngẩng đầu nhìn tà thần khoác áo đỏ kia.
“Đừng vội. Lập tức đến lượt ngươi.”
2
Bức tượng thần còn xấu xí hơn trong ký ức của ta.
Nó khoác áo đỏ của Nguyệt Lão nhưng trên mặt chẳng có chút từ bi nào.
Lông mày và khóe mắt xếch lên, khóe miệng kéo rộng sang hai bên.
Trong lòng nó ôm hai gương mặt nữ nhân, một người đang khóc, một người đang cười.
Trước đây khi bị nhốt trong thân thể mình, ta đã vô số lần mơ thấy gương mặt này, nó như dán c.h.ặ.t bên trong mí mắt ta.
Mỗi lần nữ nhân tên Nam Chi kia thân mật với Tạ Trường Quý, ta đều nghe thấy nó cười.
Nàng ta dùng tay ta ôm con, nó cười.