Thần Hoán Thê

Chương 2



Nàng ta lấy cây trâm hồi môn mà mẫu thân tặng ta đem thưởng cho nha hoàn, nó cười.

 

Nàng ta ngồi trước giường bệnh của phụ thân ta giả vờ hiếu thuận, quay đầu lại liền bàn với Tạ Trường Quý chuyện nhập tuyến hàng của Khương gia vào Tạ gia, nó cũng cười.

 

Ta từng nghĩ mình đã phát điên.

 

Sau này mới biết, tà thần đổi thê t.ử sẽ không để nguyên hồn c.h.ế.t đi, nó thích nhìn.

 

Thích nhìn chủ nhân thật sự bị nhốt ở nơi sâu nhất, trơ mắt nhìn người khác thay thế mình.

 

Thích ăn oán khí, ăn hối hận, ăn những tiếng phụ mẫu cả đời không thể gọi thành lời.

 

Ta bước tới trước tượng thần.

 

Tạ Trường Quý nằm trên đất, m.á.u không ngừng chảy ra từ n.g.ự.c hắn.

 

Một tay hắn vẫn vô vọng vươn về phía ta.

 

“A Vũ, nàng nghe ta nói.”

 

Ta chẳng buồn để ý, chộp lấy thanh đao cúng thứ hai trên bàn thờ, bổ thẳng vào n.g.ự.c tượng thần.

 

Lớp vỏ bằng đất nứt toác, một luồng khói đen từ bên trong chui ra, mùi tanh thối ập thẳng vào mặt.

 

Từ vết nứt rơi ra vô số thứ.

 

Tóc phụ nữ, mảnh xương vụn, dây đỏ, còn có từng tờ giấy vàng nhuốm đẫm m.á.u.

 

Ta ngồi xổm xuống, lật tìm trong đống xương vụn, rất nhanh đã tìm thấy mảnh có khắc tên ta.

 

Khương Vũ, sinh ngày mùng chín tháng năm năm Canh Thìn.

 

Nét chữ xiêu vẹo, nhưng đúng là ngày sinh mà mẫu thân từng tự tay viết.

 

Khương gia có tục lệ xưa, sau khi nữ nhi ra đời, sẽ viết ngày sinh lên một mảnh xương hươu nhỏ rồi cất vào hộp bình an.

 

Thứ này chỉ có phụ mẫu và người thân ruột thịt mới được chạm vào, vậy mà giờ nó lại xuất hiện trong bụng tà thần.

 

Tạ gia đã sớm lấy trộm hộp bình an nhà ta.

 

Có lẽ là khi Tạ phu nhân đến bàn chuyện hôn sự.

 

Cũng có lẽ là lần Tạ Trường Quý đưa ta về phủ, từng bước vào viện của ta.

 

Ta siết c.h.ặ.t mảnh xương, đầu ngón tay run lên không ngừng.

 

Người coi miếu nằm rạp trên đất, đau đến mồ hôi lạnh đầy đầu.

 

“Khương cô nương, tượng thần này không thể phá. Nó đã ăn quá nhiều người, thần tâm vừa vỡ, oán khí sẽ phản phệ.”

 

Ta quay đầu nhìn hắn.

 

“Đã ăn quá nhiều người? Vậy ra ngươi vẫn luôn biết bên trong đang đè ép bao nhiêu linh hồn.”

 

Môi hắn run lên.

 

“Tiểu nhân chỉ là kẻ trông miếu.”

 

Ta bước tới, giẫm lên chân bị thương của hắn.

 

Hắn đau đớn gào thét.

 

“Ai bỏ tiền xây ngôi miếu này?”

 

“Tạ gia.”

 

“Còn ai nữa?”

 

Hắn ngậm miệng không dám nói.

 

Ta dùng mũi d.a.o chĩa vào chân còn lại của hắn.

 

“Không nói thì c.h.ặ.t.”

 

Người coi miếu lập tức sụp đổ.

 

“Lý gia, Cố gia, Chu gia, Hàn gia. Trong thành có không ít nhà từng tới cầu thần.”

 

“Nam nhân chê vị hôn thê quá mạnh mẽ, chê thê t.ử không biết sinh con, chê chính thất tuổi già sắc tàn, đều sẽ đến đây cầu thần.”

 

Nghe đến đó, toàn thân ta lạnh buốt.

 

Hóa ra không chỉ có mình ta.

 

Những nữ t.ử đột nhiên trở nên dịu dàng trong thành, những cô nương sau khi thành thân như biến thành người khác.

 

Những người nhà mẹ đẻ nói rằng tính tình họ thay đổi quá nhiều, nhưng lại bị phu gia dùng một câu “sau khi thành thân thì hiểu chuyện hơn rồi” để chặn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tất cả đều ở đây.

 

Những dòng chữ cũng yên lặng trong chốc lát.

 

【Đây đâu phải đổi vợ, đây là cả một dây chuyền sản xuất rồi.】

 

【Nam chính chỉ là một trong những khách hàng thôi sao?】

 

【Cứu mạng, đột nhiên thấy cái miếu này đáng bị đập thật.】

 

Ta cười lạnh, cuối cùng cũng thấy đáng bị đập rồi sao.

 

Kiếp trước các ngươi cười đâu có như thế.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta giơ đao cúng lên, lại bổ thêm một nhát vào tượng thần.

 

Vết nứt càng lớn hơn, bên trong trào ra càng nhiều khói đen.

 

Những luồng khói ấy ngưng tụ thành từng bàn tay nữ nhân nhỏ dài, chộp thẳng về phía mặt ta.

 

Ta vung đao c.h.é.m đứt.

 

Tiếng thét ch.ói tai lập tức nổ tung khắp ngôi miếu.

 

Sắc mặt Tạ Trường Quý trắng bệch, cuối cùng hắn cũng sợ.

 

“A Vũ, đừng c.h.é.m nữa. Nàng sẽ hại c.h.ế.t tất cả mọi người.”

 

Ta quay đầu nhìn hắn.

 

“Tất cả mọi người? Tạ Trường Quý, trong cái gọi là tất cả mọi người của ngươi, có ta không?”

 

Cổ họng hắn như bị thứ gì chặn lại.

 

Ta quay về bên cạnh hắn rồi ngồi xổm xuống.

 

“Kiếp trước ta bị nhốt trong thân thể mình suốt hai mươi bảy năm. Ngươi có từng nghĩ rằng ta cũng là một con người không?”

 

Trong đáy mắt hắn cuối cùng cũng hiện lên vẻ kinh hãi.

 

“Nàng thật sự nhớ sao...”

 

Ta đ.â.m một nhát xuyên qua mu bàn tay hắn, hắn thét lên đau đớn.

 

Ta ghé sát bên tai hắn.

 

“Nhớ. Cho nên tốt nhất ngươi hãy mở to mắt mà nhìn. Nhìn xem chính mình sẽ c.h.ế.t như thế nào.”

 

3

 

Từ cửa sau truyền đến một tiếng động rất khẽ có người muốn chạy trốn.

 

Ta rút đao ra, ngẩng đầu nhìn sang.

 

“Nam Chi.”

 

Bước chân người kia khựng lại.

 

Phía sau miếu treo một tấm rèm đỏ cũ kỹ.

 

Sau tấm rèm, một nữ nhân mặc váy màu hồng đào chậm rãi bước ra.

 

Quả thực nàng ta rất đẹp, đôi mắt ướt át, môi nhợt nhạt, bờ vai gầy yếu, trông như một cành hải đường vừa bị mưa quật qua.

 

Kiếp trước, sau khi chiếm lấy thân thể ta, nàng ta cũng rất thích làm ra bộ dạng như thế.

 

Mỗi lần cúi đầu, hàng mi lại run run, trước khi nói chuyện luôn ngậm sẵn vài phần lệ ý.

 

Tạ Trường Quý thích nhất kiểu này.

 

Trước đây hắn từng nói ta không biết mềm mỏng, không hiểu lòng nam nhân.

 

Sau khi Nam Chi tiến vào thân thể ta, hắn lại nói:

 

“Cuối cùng nàng cũng giống một thê t.ử rồi.”

 

Khi ấy, ta ở nơi sâu nhất trong thân thể liều mạng va đập, đ.â.m đến mức hồn phách cũng đau đớn.

 

Thế nhưng chỉ có thể nhìn Nam Chi dùng gương mặt của ta dịu dàng mỉm cười.

 

Còn bây giờ, nàng ta vẫn là bộ dạng đáng thương ấy.

 

Vừa nhìn thấy con d.a.o trong tay ta, nước mắt đã lăn xuống.

 

“Khương cô nương, ta cũng là bị ép thôi. Tạ công t.ử nói hắn sẽ chuộc thân cho ta. Ta chỉ là một nữ t.ử thanh lâu, sao dám chống lại hắn chứ?”